Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
07
Nửa tháng tiếp theo.
Tôi chỉ chuyên tâm ở công ty bàn giao công việc.
Cừu Khuynh nói gia đình bắt Cừu Ngư phải nằm viện đủ một tháng mới được xuất viện.
Vì thế cậu cũng phải ở b/ệnh viện chăm anh.
Rất tốt.
Đỡ phải gặp anh khiến tôi bực mình.
Chỉ mất nửa tháng.
Mọi việc bàn giao đều hoàn tất.
Vì vậy tôi chẳng cần đợi đủ một tháng nữa.
Ngay trong ngày hoàn thành bàn giao.
Tôi làm xong toàn bộ thủ tục nghỉ việc.
"Sau này những việc như mang hợp đồng đến b/ệnh viện cho Tổng giám đốc Cừu ký thì cứ giao cho Tiểu Triệu."
Phó tổng gật đầu.
"Được được. Trợ lý Chân, vậy sau này cậu sẽ ở nhà chăm sóc Tổng giám đốc Cừu à?"
Tôi cố nhịn cười rồi gật đầu.
Phó tổng Từ đúng là dễ lừa thật.
Nghỉ việc xong.
Cuối cùng tôi cũng được sống cuộc đời ăn rồi hưởng thụ.
Không phải làm trâu làm ngựa nữa.
Tối hôm đó về nhà.
Tôi chặn toàn bộ phương thức liên lạc của Cừu Ngư.
Trước đây chưa chặn là vì tôi còn có đạo đức nghề nghiệp.
Ngày đầu tiên sau khi nghỉ việc.
Tôi thức trắng cả đêm.
Năm giờ sáng nhận được tin nhắn WeChat của Kỳ Diêm.
Kỳ Diêm: "Anh, em làm một chiếc thẻ ngân hàng rồi. Mỗi tháng em sẽ gửi tiền trả anh vào thẻ này. Anh có tiện không? Em mang thẻ qua cho anh."
Cậu ấy là người nguyên thủy chắc?
Chuyển thẳng vào tài khoản của tôi không được à?
Hoặc tự giữ tiền rồi sau này chuyển khoản một lần cũng được.
Tôi: "Tôi nói rồi, bây giờ chưa cần trả. Đợi em tốt nghiệp đã."
Kỳ Diêm: "Em làm anh thấy phiền sao? Xin lỗi anh."
Tôi: "Không phải. Chỉ là thấy không cần phải làm phức tạp như vậy."
Kỳ Diêm: "Xin lỗi anh. Em hiểu rồi. Vậy em đi đón xe buýt đây."
Tôi nhìn đồng hồ.
Hơn năm giờ sáng đã phải đi xe buýt?
Tôi: "Em không ở ký túc xá à?"
Kỳ Diêm: "Tiền ký túc xá với em hơi đắt. Em muốn tiết kiệm nên đi đi về về."
Năm giờ sáng đã phải bắt xe.
Buổi tối còn làm thêm ở quán bar.
Mười một giờ rưỡi mới tan ca rồi mới về nhà.
Tính ra mỗi ngày cậu chỉ ngủ chưa đến năm tiếng.
Cứ tiếp tục như vậy.
Sớm muộn gì cơ thể cũng không chịu nổi.
Tôi: "Tối nay chờ tôi ở quán bar."
Kỳ Diêm: "Vâng, anh."
Tám giờ tối.
Tôi đến quán bar.
Thấy Kỳ Diêm đang bưng rư/ợu ở một góc.
Tôi vẫy tay với cậu.
"Anh."
Cậu chạy đến trước mặt tôi, khẽ gọi.
"Ừm, theo tôi vào phòng riêng."
"Vâng, anh."
Vừa vào phòng riêng, tôi lập tức hỏi:
"Ngày nào em cũng chạy đi chạy về như thế cực quá, còn ảnh hưởng việc học. Tiền ký túc xá để tôi trả, em chuyển vào ở đi."
Cậu lắc đầu.
"Anh, em còn phải đi làm thêm ki/ếm tiền. Nếu ở ký túc xá thì mười giờ tối đã giới nghiêm, em sẽ không thể đi làm được."
Tôi nghĩ ngợi một lát.
"Nếu vậy thì em đến nhà tôi ở đi. Nhà tôi gần trường em, phòng cho khách cũng có mấy phòng, em tự chọn một phòng là được."
Kỳ Diêm gật đầu.
"Vậy cảm ơn anh."
Tôi khó hiểu nhìn cậu.
Tôi còn tưởng cậu sẽ từ chối.
Ai ngờ lại đồng ý ngay.
"Anh, sau này để em làm bữa sáng cho anh nhé. Tay nghề nấu ăn của em cũng khá lắm."
Bữa sáng à?
Nghe cũng được.
Tôi gật đầu đồng ý.
"Đợi kỳ nghỉ tới, em đi thi lấy bằng lái xe đi. Trong gara nhà tôi có mấy chiếc xe, em chọn chiếc nào vừa mắt mà chạy. Sau này đi học hay đi làm thêm cũng tiện hơn."
Kỳ Diêm nhìn tôi một lúc, rồi cúi đầu mỉm cười.
"Cảm ơn anh."
Cười hạnh phúc đến thế làm gì?
"Vậy anh nghỉ ngơi đi, em đi làm trước."
Nhìn bóng lưng cậu chạy đi thật nhanh, tôi càng thấy khó hiểu hơn.
Chương 13
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook