Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tiểu yêu tuần núi
- Nhất Niệm Vĩnh Hằng
- Chương 759: Ta... Ta quen thủ lĩnh các ngươi
Mọi người chưa kịp cảm thấy may mắn liền sợ hãi, bởi vì chung quanh bọn họ chính là ánh mắt tham lam của đám thổ dân Man Hoang!
Trên thực tế lúc miệng rộng xuất hiện, đối với Man Hoang mà nói bọn họ không trông chờ cái miệng tiêu diệt tu sĩ Trường thành, mà là... Mượn nhờ hấp lực kinh người kéo nhiều tu sĩ ra khỏi tường thành.
Chỉ cần những người này vừa ly khai trận pháp phân tán trong đám thổ dân Man Hoang, như vậy sinh tử bọn họ không nằm trong tay mình nữa.
- Nhanh chóng trở lại!
Quân chủ năm đại quân đoàn và cường giả cấp bậc Vạn phu trưởng đang chiến đấu với đám thần h/ồn Luyện H/ồn Sư nên không thể c/ứu viện, chỉ có thể lo lắng gào thét.
Cùng lúc đó ánh mắt vĩ đại b/ắn ra nhiều cột sáng vào trong chiến trường, màn sáng trận pháp ý đồ tiến lên phía trước, ý đồ giảm bớt khoảng cách với và bảo hộ tu sĩ vào trong.
Có khoảng cách gần còn có thể lui ra phía sau, có không ít hơn hai mươi vạn tu sĩ bị kéo vào trong trận hình thổ dân Man Hoang, rất nhiều người đã rời xa trận pháp bay vào trong đám thổ dân, bọn họ không thể phá vòng vây thoát ra ngoài!
- Gi*t bọn chúng!
Trăm đại tù trưởng bộ lạc Man Hoang đứng từ xa ra lệnh cho thổ dân tấn công, đám thổ dân trên chiến trường không cần bọn họ ra lệnh đã gi*t không ít tu sĩ, bọn chúng đều tấn công kẻ địch gần với mình nhất.
Mấy chục vạn thổ dân đồng thời ra tay tạo thành vòng vây, trực tiếp ch/ặt đ/ứt đường về của các tu sĩ.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt, ánh mắt sợ hãi không nhỏ, nội tâm vẫn còn sinh ra hàn ý, hắn nhìn chung quanh và khóc không ra nước mắt, trước đó hắn còn an toàn đứng trên tường thành đắc ý nhìn chiến công của mình tăng lên, trong nháy mắt lại rơi vào trong vòng vây của thổ dân.
Biến hóa quá đột ngột, hắn không muốn tiếp nhận nhưng không có biện pháp, mắt thấy mấy chục thổ dân chung quanh dùng ánh mắt đi/ên cuồ/ng và tham lam nhìn mình, nội tâm hắn sợ hãi.
- Bạch m/a ở chỗ này, gi*t Bạch m/a!!
- Ha ha, Bạch m/a rơi vào chỗ chúng ta!
- Hắn là của ta, ta muốn ăn hắn!
Da đầu Bạch Tiểu Thuần sắp n/ổ tung, thậm chí hắn còn ngửi được mùi hôi chua từ trong miệng đám thổ dân bay ra ngoài.
Đôi mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ rực, vào thời khắc sinh tử, Bạch Tiểu Thuần có cảm giác như bị cây kim đ/âm vào đầu kí/ch th/ích ý chí cầu sinh bộc phát, thân thể hắn sinh ra khí tức thiết huyết kinh người.
- Ta... Ta quen thủ lĩnh các ngươi!
Bạch Tiểu Thuần dung vẻ mặt c/ầu x/in tha thứ nhưng phát hiện mình nói thế nào cũng vô dụng, hắn biết rõ mình không có đường lui, lực lượng thân thể bộc phát toàn diện.
- Ta là của chính ta, không phải của các ngươi! Muốn ta ch*t, các ngươi sẽ hối h/ận!
Bạch Tiểu Thuần sinh lòng á/c đ/ộc, hắn vỗ túi trữ vật, một đám áo giáp bay ra ngoài, đổi thành người khác chỉ có thể mặc vài món áo giáp và không thể mặc toàn bộ, có thể Bạch Tiểu Thuần cũng không biết mình mặc thế nào, dù sao hắn chỉ biết dùng tốc độ nhanh nhất mặc vào nên tạo hình vô cùng quái dị.
Còn có từng thanh phi ki/ếm cùng từng kiện từng kiện pháp bảo bay ra, chung không ngừng quay chung quanh Bạch Tiểu Thuần.
Vẫn chưa kết thúc, Bạch Tiểu Thuần mang theo rất nhiều phù văn và dán vào thân thể, những phù văn kia tạo thành rất nhiều màn sáng bảo hộ thân thể hắn vào trong.
Nói thì chậm diễn ra rất nhanh, lúc Bạch Tiểu Thuần võ trang đầy đủ cũng là lúc mấy chục thổ dân chung quanh đ/á/nh tới, tiếng n/ổ ầm ầm sinh ra, mấy chục thổ dân đều có tu vi không tầm thường, tu vi sánh ngang Kết Đan, nhưng hiện tại trên người Bạch Tiểu Thuần có phòng hộ quá mạnh, bọn chúng không thể đ/á/nh nát, thậm chí có kẻ bị phản chấn bức lui ra sau.
Rất nhiều thổ dần từ đằng xa chạy tới đều dùng ánh mắt q/uỷ dị nhìn hình ảnh đang diễn ra.
- Đáng ch*t, hắn mặc hơn mười áo giáp, làm sao hắn mặc hết?
- Còn những phù văn kia nữa, bất cứ tấm nào cũng có giá trị xa xỉ nhưng hắn dán hơn ngàn tấm...
- Trời ạ, hắn là túi trữ vật di động hay sao?
Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, cố lấy hết dũng khí và lực lượng lui ra phía sau, hắn xung phong liều ch*t đẩy lui thổ dân.
- Các ngươi kh/inh người quá đáng!
Bạch Tiểu Thuần rống to, đừng nhìn hắn mặc nhiều áo giáp, trên người có không ít phòng hộ và pháp bảo phi ki/ếm thì cồng kềnh, trên thực tế tốc độ của hắn quá nhanh, hắn xông thẳng vào đám thổ dân tiếng về phía tường thành, không đợi thổ dân ngăn cản trước mặt ra tay, Bạch Tiểu Thuần đã đ/á/nh hắn bay ra xa hơn mười trượng.
Thổ dân bị Bạch Tiểu Thuần đ/á/nh bay ra xa, Bạch Tiểu Thuần nâng tay phải bấm niệm pháp quyết, hơn mười thanh phi ki/ếm chung quanh hắn dùng tốc độ nhanh nhất ch/ém gi*t đám thổ dân chung quanh.
Bạch Tiểu Thuần không cho thổ dân cơ hội phản ứng, chỉ trong nháy mắt có vô số tiếng kêu thảm thiết vang lên, phi ki/ếm của Bạch Tiểu Thuần đã ch/ém thổ dân thành mấy khói.
Những thổ dân này cho đến lúc ch*t vẫn không thể tự bạo.
Bạch Tiểu Thuần không do dự xông lên, hắn như cự long xông vào đám thổ dân, lúc tới gần một thổ dân liền vận dụng phi ki/ếm ch/ém tới.
Tên thổ dân muốn né tránh nhưng tốc độ Bạch Tiểu Thuần quá nhanh nên không tránh kịp, hắn kêu thảm thiết và đầu lâu bay lên cao.
Cùng lúc đó các thổ dân khác lục tục tới gần, cũng đồng loạt ra tay.
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nâng tay đ/á/nh thẳng vào mặt đất, trong tiếng n/ổ vang, mặt đất chấn động rất mạnh, phong bạo càn quét chung quanh, sắc mặt đám cự nhân biến hóa, Bạch Tiểu Thuần dùng tốc độ nhanh gấp mấy lần vừa rồi vượt qua mấy chục thổ dân.
Rầm rầm rầm!
Tiếng n/ổ rung trời, có lẽ hình ảnh này không là gì so với cả chiến trường nhưng Bạch Tiểu Thuần lại là chiến thần trong khu vực của hắn.
Mặc cho vài chục thổ dân ngăn cản thế nào cũng không thể ngăn hắn lại nhưng chiến trường có quá nhiều thổ dân.
Chung quanh hắn lại xuất hiện mấy trăm thổ dân gi*t tới gần, rất nhiều công kích đ/á/nh vào vòng phòng hộ trên người Bạch Tiểu Thuần, từng tầng phòng hộ sụp đổ, thân thể hắn chấn động, ánh mắt đỏ thẫm và càng đi/ên cuồ/ng hơn trước.
- Các ngươi quá khi dễ người!
- Nhiều người khi dễ một mình ta!
Bạch Tiểu Thuần vừa xông lên vừa gào thét, hắn như sao băng nện thẳng vào ng/ực thổ dân, sau khi đ/á/nh bay thổ dân lại phát hiện có mấy trăm thổ dân vây quanh tầng tầng và ra tay với hắn, khí thế cực kỳ kinh người, Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, hắn nâng tay trái vỗ túi trữ vật mang ra rất nhiều đan dược.
Những đan dược kia bay chung quanh và n/ổ tung, sương m/ù mê huyễn dung nhập vào thân thể đám thổ dân, bọn chúng làm các hành động cổ quái, Bạch Tiểu Thuần mượn nhờ cơ hội này thoát ra khỏi vòng vây.
---------------
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook