Thời gian tích tắc trôi đi đã đến một phút cuối cùng.
Ở trong đầu của tất cả mọi người đều không ngừng so sánh, muốn vào lúc thời gian cuối cùng lựa chọn mục tiêu.
Với tình hình trước mắt e rằng chỉ có thể đ/á/nh cược thôi.
Một anh chàng may mắn khác là người không giữ được bình tĩnh trước, nói ra suy nghĩ của bản thân: “Tôi cho rằng, tất cả những thứ đều dễ bị lơ là thật ra cũng có thể hiểu ra là thứ dễ dàng bị bài trừ nhất ở trong mắt chúng ta.”
Sau đó anh ta đi đến bên cạnh thùng rác: “Nếu như để mọi người cứ phải lựa chọn trong những vật phẩm này thì e rằng đều sẽ loại trừ thùng rác vừa thối vừa to, lại vô cùng dễ thấy chứ? Vì vậy tôi cho rằng nó mới là nơi giấu cây bút máy!”
Nói xong anh ta lập tức ra sức đ/ập thùng rác.
“Bùm!”
Tiếng n/ổ vang lên, anh ta hóa thành một vũng m/áu.
Nhưng sau khi anh ta ch*t, Khương Tử Ngọc ở bên cạnh tôi đột nhiên bừng tỉnh, nhìn thấy chỉ còn lại hai mươi giây cuối cùng nên đã nhanh chóng đi về phía bục giảng.
“Tôi nghĩ ra được rồi, trong lớp học có một thứ nó dễ ẩn nấp nhất, dễ bị chúng ta lơ là nhất, cũng tuyệt đối sẽ ngay lúc đầu tiên khi chúng ta bước vào bị chúng ta loại trừ. Nó có tất cả đặc trưng để che giấu chúng ta!”
Nói xong cô ta nhẹ nhàng đi lên bục giảng, nắm lấy giáo viên vẫn còn đang đọc giáo án.
Vậy mà giáo viên lại hoá thành một cây bút máy bị cô ta nắm ch/ặt trong tay.
Lúc này vừa đúng lúc tiếng chuông hết tiết vang lên.
...
“Phân tích này của cô thật sự khiến tôi có cách nhìn khác.”
Đi ra khỏi lớp học, ngay cả Dịch Sơn luôn bình tĩnh cũng không khỏi liên tục kinh ngạc.
Trong mắt của ông ta có lẽ Khương Tử Ngọc chính là một cô gái ngốc nghếch, nhát gan nhưng lại vào lúc quan trọng nhất nhảy ra khỏi thủ thuật che mắt của quy tắc để lựa chọn mục tiêu chính x/á/c.
Má của Khương Tử Ngọc đỏ lên chỉ vào tôi: “Là anh Lâm đã gợi ý cho tôi, bởi vì khi tiết học thứ tư anh ấy đã lợi dụng quy tắc để ‘gi*t ch*t’ giáo viên, tôi mới dám tính cả giáo viên vào trong phạm vi ẩn giấu của cây bút máy.”
Trong lúc cười nói vui vẻ sau khi sống sót khỏi hoạn nạn, chúng tôi đi lên tầng sáu nghe thấy tiếng loa phát thanh chói tai vang lên.
“Sau khi kết thúc tiết học thứ năm, trường học còn lại mười sáu học sinh.”
Trường học vốn dĩ có thể nhìn thấy bóng dáng người ở khắp mọi nơi bây giờ đã thật sự chỉ vỏn vẹn vài người.
Còn về cả tầng sáu, từ đầu đến cuối đều chỉ có bóng dáng của ba người chúng tôi.
Chúng tôi vào lớp ngồi không dễ dàng gì đợi đến khi giáo viên đứng dậy viết quy tắc.
Nhưng mỗi khi giáo viên viết thêm một chữ thì chân mày của tôi và Dịch Sơn lại nhíu ch/ặt thêm đôi chút.
Bởi vì quy tắc đó trông có vẻ vô cùng quen thuộc.
“Quy tắc phòng học: Trong lúc giảng bài ở lớp học này toàn bộ quá trình đều cần tiến hành trò đ/á/nh trống truyền hoa. Sau khi bắt đầu lớp học, giáo viên sẽ đưa một cây d/ao cho học sinh ở gần bục giảng nhất, có thể lựa chọn phương hướng tuỳ ý tiếp tục truyền. Giáo viên cúi đầu giảng bài, mời các học sinh duy trì truyền đi, cấm dừng lại trên ba giây. Khi giọng nói của giáo viên ngừng lại, khi ngẩng đầu thì người cầm d/ao cần trong vòng ba giây rạ/ch một đường trên người mình, nếu không sẽ bị loại.”
Bình luận
Bình luận Facebook