Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
03
Trong cơn mơ màng, tôi thật sự chìm vào giấc ngủ.
Trong mơ bềnh bồng chìm nổi, ánh sáng kỳ ảo ly kỳ.
Chốc lát là con cáo bị thương, chốc lát lại là con thỏ. Cuối cùng, khung cảnh dừng lại ở đôi mắt con thỏ đang hung hăng trừng trừng nhìn tôi.
Tôi không hiểu, chẳng phải bình luận nói tôi mới là thỏ tinh sao.
Tại sao góc nhìn trong giấc mơ lại không phải là của con thỏ?
Mở mắt ra lần nữa, đầu tôi đ/au như búa bổ, có một chút không phân biệt được đâu là mơ đâu là thực.
Chỉ dựa vào bản năng, tôi vớt lấy con cáo bên cạnh rồi vò xù lông một trận.
Cùng với tiếng kêu au au của con cáo, ký ức cũng ùa về.
Nhớ lại cú ngã tối qua, cùng với bộ dạng khóc lóc thảm thiết đến mức không biết trời đất là gì, và cả gã đàn ông yêu nghiệt có chín cái đuôi kia.
Mọi thứ đều chân thực đến vậy.
Chắc chắn là chuyện này không phải giấc mơ!
Hơi thở tôi nghẹn lại, chậm rãi buông con cáo đang phơi bụng ra.
Căng thẳng lùi lại một bước, tôi quả quyết nói: "Đừng giả vờ nữa. Tôi biết anh là yêu cáo."
Cơ thể con cáo cứng đờ, đôi mắt màu vàng kim chậm rãi nheo lại. Nó lật người ngồi dậy, một tiếng cười khẩy vang lên trước.
Ngay sau đó, làn khói đỏ lại xuất hiện. Đợi khói tan đi, con cáo trước mắt đã biến thành gã đàn ông yêu nghiệt ngày hôm qua.
Hắn không một mảnh vải che thân, nhàn nhã nằm trên giường, trên người chỉ có một chiếc đuôi che đi bộ phận nh.ạy cả.m.
Đuôi mắt hắn phiếm hồng, mang theo ánh nước long lanh, cất lời khen ngợi: "A Ninh của anh đúng là thông minh. Thế mà cũng đoán ra được."
Giọng nói của hắn trầm khàn lười biếng, đầu không ngừng kề sát lại gần: "Em nói xem, anh nên thưởng cho A Ninh thế nào đây?"
Thình thịch, thình thịch, tim tôi đ/ập rộn lên như đ/á/nh trống. Nhất thời không phân biệt được là rung động, hay là sợ hãi.
Đầu óc tôi trống rỗng, theo bản năng nhìn lên trên.
Quả nhiên, những dòng bình luận đã biến mất từ lâu lại xuất hiện.
[Hu hu hu, nam chính lộ chân thân rồi, nếu anh ấy không còn trong sạch nữa, thật không biết đến bao giờ mới có thể tu thành chính quả với bé nữ chính đây.]
[Kiếp trước nếu không có cao tăng chỉ điểm, nói rằng có thể tìm được chuyển thế của bé nữ chính, thì nam chính đã sớm t/ự t* theo tình rồi. Nữ phụ đ/ộc á/c ơi tôi c/ầu x/in cô đấy, đừng phá hoại bọn họ nữa có được không?]
[Nam chính của chúng ta đã đợi bé nữ chính suốt một trăm năm rồi, cô hãy thành toàn cho bọn họ đi, dập đầu online lạy cô một cái có được không?]
Sắc mặt tôi dần trở nên trắng bệch.
Thật sự không dám tin, bản thân mình lại chính là nữ phụ đ/ộc á/c trong miệng bọn họ. Nhưng thực tế bày ra trước mắt, tôi lại không thể không tin.
"A Ninh, chẳng phải em thích hôn anh nhất sao?"
Giọng nói đầy từ tính và đầy sức cám dỗ của con cáo vang lên.
Hắn gi/ật giật hai cái tai cáo, ánh mắt nhìn chằm chằm vào môi tôi, mang theo sự quyến rũ không ngừng tiến lại gần: "Em nói xem, anh thưởng cho em một nụ hôn có được không?"
Tư duy của tôi dường như trở nên chậm chạp hơn.
Hắn bật cười trầm thấp, không đợi tôi đồng ý, đôi môi đã áp sát vào.
Đầu óc choáng váng, tôi quên cả né tránh, thẫn thờ nhìn vào đôi mắt màu vàng kim tuyệt đẹp của hắn.
"Bíp… bíp bíp…"
Tiếng còi ô tô từ dưới lầu vọng lên, tôi lập tức bừng tỉnh khỏi cơn thất thần.
Sau lưng ngay lập tức toát ra một tầng mồ hôi lạnh. Đẩy mạnh hắn ra, tôi vội vã xuống giường bỏ chạy.
Nhưng lúc mở cửa phòng ra lại bị con cáo tóm lấy đóng sầm lại.
Hắn tựa cằm lên cổ tôi, ánh mắt đầy mị hoặc, trong đôi mắt mang theo sự bất mãn vì d/ục v/ọng không được đáp ứng.
Một tay mạnh mẽ giam cầm lấy vòng eo tôi, giọng nói không nghe ra cảm xúc cất lên hỏi: "A Ninh, em trốn cái gì?"
Đương nhiên là trốn hắn rồi!
04
Tôi cũng đâu có định quyến rũ hắn, vốn dĩ là do tự hắn nhận nhầm người.
Nhưng lỡ như con cáo này không nói đạo lý, sau khi phát hiện tôi không phải là người mà hắn ngày đêm thương nhớ thì thẹn quá hóa gi/ận, trực tiếp ch/ặt tôi ra thành tám khúc thì phải làm sao!
Nghĩ đến đây, tôi cố nén nỗi sợ hãi trong lòng, r/un r/ẩy thú nhận với hắn: "Chuyện đó, tôi không phải là người anh muốn tìm."
"Tôi, tôi là kẻ kiếp trước đã chia rẽ anh và..."
Không kịp phòng bị, tôi lại liếc thấy dòng bình luận, lời đến khóe miệng nhưng không thể nào thốt ra được nữa.
[Con thỏ tinh ch*t ti/ệt, bị nam chính ôm eo, cứ chờ bị ch/ém ngang lưng đi!]
[Hừ, ngày tàn của nữ phụ sắp đến rồi, bé nữ chính nhìn thấy video về con cáo mà nữ phụ đăng trên mạng xã hội, đã vung tiền thuê người tìm ra địa chỉ, bây giờ đang trên đường đến tìm nam chính rồi!]
[Con thỏ tinh ch*t ti/ệt, lần này cô muốn bị l/ột da hay là róc xươ/ng đây?!]
Cơ thể tôi r/un r/ẩy, hoàn toàn sợ hãi rồi.
Tôi dùng hết sức bình sinh muốn gỡ tay hắn ra, nhưng lại giống như châu chấu đ/á xe, không hề nhúc nhích.
Hắn nhướng mày nghi hoặc, nhưng giữa hai lông mày lại lộ ra vẻ lạnh lẽo, trầm giọng hỏi: "Em vừa nói không phải là người anh muốn tìm?"
Không biết có phải là ảo giác hay không, sau khi hắn nói xong câu này, xung quanh dường như tỏa ra một tia sát khí lạnh lẽo.
Tôi bịt ch/ặt miệng, chốc chốc lại lắc đầu rồi gật đầu.
Ngay lúc tôi sắp sụp đổ, cửa phòng đột nhiên bị ai đó gõ vang.
Hình người mà con cáo biến thành không một mảnh vải che thân, tự nhiên là không thể để người khác phát hiện, lập tức biến lại thành nguyên hình.
Tôi vẫn chưa kịp phản ứng, ngoài cửa đã truyền đến một giọng nói ngọt ngào.
"Xin hỏi đây có phải là nhà của “Tôi yêu cáo” không? Tôi xem được video về con cáo mà cô đăng trên mạng, tôi rất thích và muốn bỏ tiền ra m/ua lại nó, chúng ta có thể gặp mặt trực tiếp để bàn bạc được không?"
Tôi bừng tỉnh, cảm động đến mức nước mắt lưng tròng.
Nữ chính!
Chắc chắn là nữ chính!
Không ngờ cô ta lại đến nhanh như vậy, quả thực là c/ứu tinh.
Tôi không do dự chút nào, bế ngay con cáo lên, mở cửa phòng rồi nhét thẳng nó vào lòng đối phương.
Tôi dứt khoát nói: "Tặng con cáo này cho cô đấy, không cần tiền đâu, cô mau đưa nó đi đi."
Không đợi cô ta phản ứng. Nói xong, tôi dùng sức đóng sầm cửa lại đ/á/nh "rầm" một tiếng.
Sau khi tống khứ được tên ôn thần kia đi, tôi kiệt sức từ từ ngồi bệt xuống tựa lưng vào cửa.
Lúc này, tôi vô cùng biết ơn hành động ngày nào cũng đăng video khoe cáo của bản thân suốt ba tháng qua.
Nếu không phải như vậy, nữ chính sẽ không tìm đến cửa nhanh như thế.
Tôi cũng chẳng có cách nào giữ lại được cái mạng nhỏ này.
Bà trời ơi, kiếp này tôi chắc chắn rằng mình sẽ cải tà quy chính, kiên quyết không làm nữ phụ đ/ộc á/c!
Quỳ lạy nam nữ chính buông tha cho tôi!
Chương 7
Chương 12
Chương 19
Chương 10.
Chương 10
Chương 10
9 - END
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook