Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tiểu yêu tuần núi
- Thần Đạo Đan Tôn
- Chương 2557: Ngộ thương
U Nguyên là thần linh của Bách Chiến Học Viện, không cho phép bất luận người nào kh/inh nhờn.
- Làm sao nói hưu nói vượn, bọn họ lại không có đ/á/nh qua.
Lăng Hàn cười nói.
Lời này tự nhiên càng thêm kéo cừu h/ận, càng nhiều người cùng nhau quay đầu nhìn lại, tựa hồ muốn dùng ánh mắt c/ắt Lăng Hàn thành trăm nghìn khối.
- Ồ!
Có người đột nhiên sững sờ, chỉ vào Lăng Hàn nói.
- Hắn chính là Bá!
A!
Tất cả mọi người kinh ngạc thốt lên, làm gần nửa ngày, thì ra đây chính là kẻ cầm đầu a. Hơn nữa, sao da mặt của người này dày như vậy, lại khoe mình như thế.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười nói:
- Người tin tưởng ta có thể đ/á/nh n/ổ U Nguyên xin giơ tay.
Đương nhiên không có một người nhấc tay, ánh mắt nhìn về phía hắn đều như nhìn một kẻ ng/u ngốc.
- Bá!
Chỉ nghe một tên Thiên Sứ tộc quát lên, hắn trực tiếp xông lại, oành oành oành, căn bản không có ai chống đỡ được hắn, ánh sáng thần thánh dật động, hắn phảng phất như thần linh không nhiễm một hạt bụi.
- Con trai ngoan.
Lăng Hàn gật gù.
- Đúng rồi, con trai ngoan gọi cái gì, ba không nhớ rõ ngươi.
Tên Thiên Sứ tộc kia nhất thời tức đến xanh mặt, ngươi tuyệt đối là cố ý, đặt cho mình cái tên Bá, ý định chiếm tiện nghi của người a. Hắn hừ một tiếng nói:
- Ta chính là Lục Nguyên Tâm.
- Cũng còn tốt ngươi xanh chỉ là tâm, không có xanh lên đầu.
Lăng Hàn đàng hoàng trịnh trọng nói.
Lục Nguyên Tâm nguyên bản đã gi/ận dữ, nghe vậy càng lửa gi/ận ngút trời, đột nhiên vọt tới Lăng Hàn.
Không có một Ác M/a tộc nào ra tay giúp đỡ, bởi vì trước đó Lăng Hàn lại dám kh/inh nhờn U Nguyên, cái này làm cho tất cả mọi người đều chán gh/ét hắn.
Ánh mắt Lăng Hàn nhảy một cái, thả ra sát ý đ/áng s/ợ.
Động tác của Lục Nguyên Tâm mạnh mẽ ngừng lại, trên mặt lướt qua vẻ sợ hãi.
Hắn có loại cảm giác, nếu không dừng tay, hắn sẽ bị Lăng Hàn gi*t.
Sao có thể có chuyện đó!
Hắn là Bát Liên Nhất Diệp Đế giả, mà ở trong tài liệu, Lăng Hàn chỉ là Lục Liên Ngũ Diệp, chênh lệch giữa hai bên như trời cùng đất, coi như hắn nhắm mắt lại mặc cho Lăng Hàn oanh kích, đối phương cũng không thể đ/á/nh vỡ phòng ngự của hắn, thương tổn được một sợi lông của hắn, cảm giác như vậy là làm sao đến?
Lăng Hàn lại tiếp tục nở nụ cười:
- Con trai ngoan, biết ra tay với cha là đại nghịch bất đạo đi, còn không mau quỳ xuống nhận sai.
Lục Nguyên Tâm cưỡng ép đ/è xuống h/oảng s/ợ trong lòng, cho rằng đây chỉ là Lăng Hàn tu luyện một loại công pháp đặc th/ù nào đó, am hiểu công kích ở phương diện thần h/ồn, mới để hắn bay lên ảo giác đối phương rất mạnh mẽ, mà không phải thật rất lợi hại.
Lại nói, đối phương năm lần bảy lượt gọi hắn là nhi tử, nếu hắn không tà/n nh/ẫn giáo huấn đối phương, sau này chắc sẽ bị người cười ch*t.
- Muốn ch*t!
Hắn hung hãn ra tay, oanh, lực lượng đ/áng s/ợ bao phủ, hắn bạo phát, cánh chim vỗ mạnh, hóa ra mười hai thanh kim ki/ếm, đ/âm về phía Lăng Hàn, mỗi một thanh kim ki/ếm đều tràn ngập lực phá hoại khủng bố.
- Con trai đ/á/nh lão tử, tạo phản a!
Lăng Hàn quát to một tiếng, triển khai Hư Linh Không Gian, hắn không có hóa thân ngàn vạn, chỉ linh hoạt ẩn núp.
Ầm!
Một thanh kim ki/ếm nguyên bản ch/ém tới hắn, nhưng hắn đột nhiên biến mất, một ki/ếm không thể đúng lúc thu về, nhất thời đ/âm vào trên đùi một người phía sau.
Người kia nhất thời kêu thảm thiết, một bên dùng ánh mắt ai oán nhìn Lục Nguyên Tâm, hắn trêu ai chọc ai, lại gặp tai bay vạ gió như vậy.
Khóe miệng của Lục Nguyên Tâm co gi/ật, xông vào khu vực Ác M/a đại náo đã trái với viện quy, hiện tại càng vô duyên vô cớ hại người, sau này hắn nhất định sẽ bị xử ph/ạt. Chỉ là chuyện đến nước này, hắn cũng không có đường lui, nhất định phải nghiêm trị Lăng Hàn.
Hắn dịch động mười một thanh kim ki/ếm còn lại, tiếp tục truy kích Lăng Hàn.
Lăng Hàn giở lại trò cũ, chờ kim ki/ếm b/ắn gần, hắn lần thứ hai triển khai Hư Linh Không Gian biến mất không còn tăm hơi.
Xèo xèo xèo, kim ki/ếm làm lo/ạn, sợ đến sắc mặt của đám Ác M/a tộc ở xung quanh đều biến thành màu đen, bị đ/âm một ki/ếm không phải xui xẻo sao.
Cũng còn tốt, lần này Lục Nguyên Tâm có chuẩn bị, đúng lúc thu ki/ếm, không có thương tổn người vô tội.
Hắn hừ một tiếng, vung tay lên, mười một thanh kim ki/ếm tiếp tục truy kích Lăng Hàn.
Không ngộ thương?
Trong lòng Lăng Hàn cười thầm, có dễ dàng như thế sao?
Khi kim ki/ếm kéo tới, hắn một bên lấy Hư Linh Không Gian né tránh, một bên dùng ngón tay thúc đẩy, nhất thời có một kim ki/ếm lệch khỏi con đường, vọt về phía một Ác M/a tộc.
Phốc, một ki/ếm này không ai từng nghĩ tới, lại thêm thực lực của tên Ác M/a tộc kia cũng không mạnh, nhất thời trúng chiêu.
Vừa vặn chính là, hắn chính là tên lúc trước thay Lăng Hàn chịu một ki/ếm.
- A!
Hắn kêu thảm thiết, nước mắt sắp muốn chảy ra, một là đ/au, hai là oan ức, đều nói đ/ao ki/ếm không có mắt, nhưng hai lần đều ch/ém lên người hắn, đây rõ ràng mọc ra con mắt a, chuẩn muốn ch*t.
Hắn ai oán nhìn Lục Nguyên Tâm, ngươi có cừu oán với ta đúng hay không?
Lục Nguyên Tâm có nỗi khổ không nói được, hắn rõ ràng là ra tay với Lăng Hàn, tuyệt đối là Lăng Hàn động tay, mới để một thanh kim ki/ếm mất kh/ống ch/ế, ngộ thương người khác.
Cũng còn tốt, cái này nói rõ Lăng Hàn không đủ mạnh, bằng không một, hắn không cần trốn, hai, cũng sẽ không chỉ có một thanh kim ki/ếm bị đẩy cách xa.
Hắn nhấc lên dũng khí, tiếp tục cố gắng, sai khiến mười thanh kim ki/ếm truy kích Lăng Hàn.
- Các ngươi a, ánh mắt quá thiển cận.
Lăng Hàn vừa né tránh vừa cười nói.
- Các ngươi cho rằng U Nguyên không thể ngang hàng? Chuyện cười, nếu như hắn thực vô địch, cũng sẽ không chỉ mò đến thứ bảy mươi hai cho học viện.
- Làm càn!
Lục Nguyên Tâm nổi gi/ận đùng đùng, thứ này lại còn dám ô nhục U Nguyên, quả thực là đang tìm ch*t.
Hắn nổi gi/ận gầm lên một tiếng, mười thanh kim ki/ếm nhất thời gia tốc, đây là dùng tới tuyệt kỹ đ/ộc môn, thôi phát ra lực lượng cực hạn, nhưng đ/á/nh đổi là h/ồn lực tiêu hao gấp mười lần.
Lúc này Lăng Hàn cũng không có sử dụng Hư Linh Không Gian, mà thân hình nhảy lên, lực lượng bộc phát, lướt qua mười thanh kim ki/ếm. Lần này Lục Nguyên Tâm liền không ngừng được, phốc phốc phốc phốc, mười thanh kim ki/ếm toàn bộ b/ắn tới trên người Ác M/a tộc phía sau Lăng Hàn.
Lăng Hàn tuyệt đối là cố ý, Ác M/a tộc này chính là tên lúc trước trúng liền hai ki/ếm kia.
9
Chương 52
7 - END
Chương 24.
Bình luận
Bình luận Facebook