Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi đột ngột mở mắt, thở hổ/n h/ển. Một luồng gió lạnh thấu xươ/ng thổi đến. Tôi quay đầu nhìn, cửa sổ phòng khách đang mở toang, tấm rèm voan trắng bị gió thổi tung bay, phía sau dường như có một bóng người đứng.
Tôi gi/ật mình một cái, lập tức tỉnh táo. Tôi nhớ rõ ràng ban nãy tôi đã đóng cửa sổ rồi mà?
6.
Dưới rèm cửa, có một vũng nước nhỏ, phản chiếu ánh sáng lờ mờ dưới ngọn đèn trắng bệch. Tim tôi đ/ập đi/ên cuồ/ng, căn bản không dám bước tới gần để nhìn.
Số điện thoại trong giấc mơ vừa rồi đột nhiên trở nên cực kỳ rõ ràng. Tôi vội vàng lấy điện thoại ra, gọi vào số điện thoại trong ký ức.
"Alo—" Đầu dây bên kia, truyền đến một giọng nói lơ mơ, nghe như giọng một cô gái trẻ.
Tôi sững sờ. Tuy ký ức hồi nhỏ rất mơ hồ, nhưng tôi nhớ rõ, một ngày trước khi ông nội đưa cho tôi sợi dây đỏ, có một ông lão xa lạ đến thôn.
Ông lão đó trông còn già hơn ông nội tôi, tóc bạc trắng, ông nội gọi ông ấy là Kiều môn chủ.
Là tôi nhớ nhầm số, hay là bao nhiêu năm rồi, ông ấy đã đổi số điện thoại?
"Có rắm mau thả!" Cô gái đầu dây bên kia hung dữ nói.
Tôi gi/ật mình, thăm dò hỏi: "Tôi là Đặng Tinh Nhiễm, tôi muốn tìm một ông cụ họ Kiều."
"Ôi, là cô à, nữ oa oa (cô bé) nhà họ Đặng. Tôi là Kiều Mặc Vũ, số điện thoại này bây giờ là của sư phụ tôi, cô có chuyện gì à?"
Nữ oa oa? Giọng đối phương rõ ràng nghe còn nhỏ tuổi hơn tôi mà?
Đúng lúc này, cửa sổ bị gió thổi mạnh, va vào khung cửa, phát ra tiếng "Rầm". Tôi hét lên một tiếng.
Lúc này mới phát hiện, vệt nước dưới rèm cửa, không biết từ lúc nào đã lan đến tận phía sofa này rồi.
"Đặng Tinh Nhiễm, cô sao thế?"
"Tôi... nhà tôi hình như có m/a, tôi phải làm sao?" Tôi r/un r/ẩy kể lại sơ qua chuyện xảy ra hôm nay.
"Ồ, chỉ có chuyện này thôi à? Không sao đâu. Cô nghe tôi, bây giờ cô đi tới, kéo rèm cửa ra đi." Giọng nói đầu dây bên kia bình tĩnh một cách đáng kinh ngạc.
Tôi bị cô ấy trấn an, trong lòng bỗng dâng lên chút dũng khí. Ông nội đã tin tưởng người họ Kiều như vậy, cô ấy nói không sao, chắc là thực sự không sao.
Đúng rồi, có lẽ chỉ là tôi tự nghĩ nhiều thôi. Ngoài trời hình như đổ mưa, cửa sổ bị gió thổi mở, nước mưa chảy vào. Tất cả đều là do tôi tự hù dọa mình.
Tôi lấy hết can đảm đi đến bên cửa sổ, rồi đưa tay ra, gi/ật mạnh tấm rèm.
Con nữ q/uỷ đứng ngay sau rèm cửa.
Toàn thân cô ta ướt sũng, đôi mắt đen kịt nhìn tôi đầy đ/ộc á/c. Nhìn thấy tôi, cô ta nhe răng cười một cách q/uỷ dị, mở miệng ra. Răng cô ta đen kịt, lưỡi giống như lưỡi rắn, đầu lưỡi chẻ đôi.
Cái lưỡi lướt qua má tôi, lạnh lẽo ẩm ướt. Tôi sợ đến mức hóa đ/á, cứng đờ tại chỗ, không dám cử động.
"Đặng Tinh Nhiễm, cô thấy con nữ q/uỷ đó không?" Giọng nữ vang vọng trong loa ngoài.
"Cô tặng cho nó hai cái bạt tai đi, mẹ nó chứ, nửa đêm làm tôi mất ngủ!"
Tôi: ...
Nữ q/uỷ: ...
7.
Tôi và nữ q/uỷ mặt đối mặt nhìn nhau, tôi sắp khóc đến nơi, "Là cô ấy bảo tôi đ.á.n.h cô, không phải tôi muốn đ.á.n.h đâu."
"Trận Tam Dương vẫn còn, m/a q/uỷ không làm hại cô được, cùng lắm là dọa cô thôi. Bị dọa thì có gì đ/áng s/ợ? Thôi, không có việc gì tôi cúp máy đây, có chuyện gì sáng mai nói tiếp!"
Cuộc điện thoại bị cúp không chút thương tiếc.
Tôi nắm ch/ặt điện thoại, nuốt nước bọt, "Dù sao cô cũng không làm hại được tôi, hay là mọi người đỡ phiền phức đi?"
Tôi không dám nhìn nữ q/uỷ nữa, quay người lại ghế sofa, kéo cánh tay Phó Yến Chu che mặt mình.
Tôi có thể cảm nhận được nữ q/uỷ vẫn đang ngồi xổm trước mặt nhìn tôi, nhưng nhìn một lúc, cô ta hình như quả thật không làm gì được tôi, rất nhanh liền biến mất.
Sáng hôm sau, tôi bị tiếng chuông điện thoại đ.á.n.h thức.
Mơ màng mở mắt, thấy Phó Yến Chu mở cửa nhận một túi đồ ăn lớn từ bên ngoài.
Anh ấy đặt sữa đậu nành và bánh bao hấp lên bàn trà, rồi vào bếp rót cho tôi một cốc nước ấm, "Tinh Nhiễm, dậy ăn sáng đi!"
Phó Yến Chu là người như vậy, có đủ thứ tật x/ấu, nhưng mỗi lần cãi nhau xong, ngày hôm sau anh ấy đều sẽ chủ động làm hòa với tôi. Nhìn thấy anh ấy như vậy, tôi có chút mềm lòng.
Dù sao cũng là tình cảm bao nhiêu năm, tôi không thể bỏ mặc anh ấy một mình mà chạy trốn, "Phó Yến Chu, em thật sự không nói đùa với anh đâu. Anh tránh xa Trần D/ao ra được không?"
Phó Yến Chu đang cúi đầu uống sữa đậu nành, sắc mặt lập tức nghiêm lại, "Đặng Tinh Nhiễm, em không biết chán à?"
Tôi sốt ruột, "Phó Yến Chu, bên cạnh Trần D/ao có một con nữ q/uỷ, lúc nào cũng có nguy cơ biến thành lệ q/uỷ. Anh ngày nào cũng đưa đón cô ta đi làm, đến lúc đó anh cũng sẽ gặp chuyện."
Tôi vừa nói xong, điện thoại của Trần D/ao gọi đến.
"Ảnh Phó, em đang ở tầng hầm chờ anh nè, đầu anh còn đ/au không? Em có m/ua t.h.u.ố.c giải rư/ợu cho anh đó."
"Được, anh đến ngay." Phó Yến Chu cúp điện thoại, cười khẩy một tiếng, "Đặng Tinh Nhiễm, em biết anh gh/ét nhất cái trò thần thần q/uỷ quỷ đó mà. Nếu em gh/en t/uông vì cô ấy, em cứ nói thẳng với anh, anh còn có thể xem xét. Bây giờ em cố tình dùng cái cớ này, anh càng muốn đón cô ấy."
Nói xong, anh ấy không đợi tôi, cầm lấy chìa khóa xe, quay người bỏ đi.
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook