TÔI BỊ NAM PHẢN DIỆN DÍNH CHẶT KHÔNG BUÔNG

TÔI BỊ NAM PHẢN DIỆN DÍNH CHẶT KHÔNG BUÔNG

Chap 2

14/04/2026 15:46

3.

Lần nữa mở mắt ra. Toàn thân tôi ê ẩm, đ/au nhức đến khó tả.

Vừa xoa thắt lưng, tôi vừa nhìn quanh bốn phía.

Sàn đ/á cẩm thạch đen bóng, đèn chùm lấp lánh được gắn đầy pha lê, khắp nơi đều là những chi tiết trang trí tinh xảo và xa hoa. Gần như từng góc một đều toát ra mùi tiền nồng nặc.

Tôi sững sờ.

Cuối đầu nhìn xuống, chiếc giường tôi đang nằm còn là loại king size siêu rộng, rộng gấp ba lần cái giường cũ kỹ hồi còn ở thế giới trước. Nước mắt hạnh phúc bất giác rơi xuống.

Tôi biết Thẩm Lê là thiên kim tiểu thư, nhưng không ngờ lại giàu đến mức này.

Nghèo khổ bao năm, cuối cùng cũng tới lượt tôi tận hưởng cuộc sống rồi!

Ngay khi đang nghẹn ngào cảm khái, trong tầm mắt đột nhiên xuất hiện một bát cháo trắng.

Cùng lúc đó, giọng nói quen thuộc của Tạ Hoài Yến vang lên: "Khóc gì thế, không thích ở nhà anh à?"

Hả?

Tôi: "......"

"Đây là… nhà anh?"

"Chứ còn gì nữa? Chẳng lẽ là nhà em?"

Tôi dụi mắt một cái.

Chưa thấy rõ lại dụi thêm cái nữa.

Không phải chứ? Trong lòng tôi rơi lệ như mưa.

Anh không phải đã phá sản rồi sao? Sao vẫn có thể sống trong biệt thự sang trọng thế này?

Đúng là lạc đà g/ầy còn lớn hơn ngựa, câu này đúng quá đi mà!

Tạ Hoài Yến ngồi bên cạnh thấy tôi rơi nước mắt, không biết lại hiểu lầm cái gì.

Anh ta đưa ngón tay ấm áp nhẹ nhàng lau khóe mắt tôi, giọng có phần gượng gạo, cố gắng an ủi: "Đừng khóc nữa. Tối qua là anh không kiềm chế được."

"Uống chút cháo đi. Trong đó có t.h.u.ố.c giảm đ/au, chắc sẽ đỡ hơn."

Tôi: "……"

Nghĩ đến một số hình ảnh mờ ám xảy ra tối qua, nước mắt tôi cơ hồ bốc hơi luôn tại chỗ.

Tôi chỉ "ừm" một tiếng, ngoan ngoãn nhận lấy bát cháo, lặng lẽ húp từng ngụm. Đúng là dạ dày thấy ấm hẳn.

Tạ Hoài Yến nhìn tôi, tiếp tục nói: "Chuyện tối qua, anh sẽ có trách nhiệm. Sau này cứ ở lại đây với anh đi."

"Hả?" Một miếng cháo suýt nữa mắc nghẹn trong cổ, mắt tôi trợn tròn đầy hoảng lo/ạn.

Cốt truyện sai bét rồi!

Theo nguyên tác, chẳng phải tôi phải nuôi Tạ Hoài Yến khi anh ta phá sản sao?

Sao giờ ngược lại thành tôi được nuôi?

Thấy tôi không trả lời, Tạ Hoài Yến nhướn mày: "Sao thế, bảo bối? Tối qua không phải em còn nói, sớm muộn gì cũng sẽ dạy dỗ anh đến mức có bóng m/a tâm lý à? Mới sáng ra đã nuốt lời rồi?"

Tôi: "!"

Anh ta… anh ta vẫn còn nhớ câu đó à!

Đó là lúc tối qua, khi Tạ Hoài Yến hỏi tôi, "Em sắp không chịu nổi nữa đúng không?", tôi bị kích trúng lòng hiếu thắng nên lỡ lời buột miệng.

Thật ra cũng là một phần nhiệm vụ mà tôi phải làm.

Nhưng mà…

Nếu thật sự thực hiện được như lời, liệu tôi có sống nổi đến ngày hoàn thành nhiệm vụ không?

Tôi lập tức chột dạ, lí nhí bịa đại: "Cái đó… bỏ đi, thật ra em khó ngủ ở nơi lạ. Giường nhà anh lạ quá, em nằm lên là mất ngủ liền."

Tạ Hoài Yến mỉm cười: "Không sao đâu, bảo bối. Nếu em không thích cái giường này, anh sẽ cho người dọn chiếc giường tối qua qua đây."

"Chiếc giường đó thì chắc không lạ nữa đúng không?"

Tôi: "……"

Trong nguyên tác, chẳng phải nữ phụ ngược nam chính đến không nói nên lời sao?

Sao tới lượt tôi, ngược lại là tôi á khẩu?

Rốt cuộc là ai hành ai vậy trời!!

4.

Vèo một cái, mấy ngày đã trôi qua.

Hệ thống của tôi không hiểu vì sao vừa vào thế giới này đã mất tín hiệu. Gọi thế nào cũng không phản hồi.

Tôi đành từ bỏ cái hệ thống chẳng đáng tin kia, tự mình tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ xuyên sách.

Tổng cộng ba nhiệm vụ: Ngủ với nam chính, moi tiền nam chính, rồi chít.

Nhiệm vụ đầu tiên không hiểu sao lại trôi chảy một cách kỳ lạ.

Tạ Hoài Yến chẳng những không giống trong nguyên tác - bị tôi đụng vào là sống dở chế* dở – ngược lại còn suốt ngày cười dịu dàng như gió xuân tháng ba.

Nghĩ tới đây, tôi không nhịn được mà m/ắng thầm: “Tên bi/ến th/ái này!”

M/ắng xong, tôi đứng dậy, thẳng tiến đến văn phòng của Tạ Hoài Yến.

Thôi thì làm luôn nhiệm vụ hai đi. Moi tiền.

Tôi cầm một tấm thẻ ngân hàng, khí thế bừng bừng đẩy cửa bước vào: “Tạ Hoài Yến, em hết tiền rồi—”

Câu chưa dứt, mồ hôi lạnh soạt một cái túa ra sau lưng.

Trong văn phòng rộng lớn, đứng đầy những vệ sĩ huấn luyện bài bản.

Đúng lúc tôi đẩy cửa, họ đồng loạt xoay người lại, ánh mắt cảnh giác dán ch/ặt vào tôi.

Rồi đồng loạt giơ lên hàng chục khẩu sú/ng, chĩa thẳng về phía tôi.

Tôi: "……"

Tôi biết rõ kết cục cuối cùng là sẽ bị nam chính giế*. Nhưng giữa một khẩu s.ú.n.g và mấy chục khẩu sú/ng, tôi vẫn phân biệt được rõ ràng.

Hai chân tôi mềm nhũn, biết điều ngồi thụp xuống ôm đầu: “Các anh ơi đừng giế* tôi! Tôi chỉ đi ngang thôi, tôi lập tức rút ngay, đi liền đi liền!”

Đột nhiên, một tràng cười nhẹ nhàng vang lên.

Tạ Hoài Yến tựa cằm lên tay, lười biếng nghiêng đầu, khóe môi cong cong: “Bảo bối đừng sợ. Lại đây, lúc nãy em định nói gì ấy nhỉ?”

Lời vừa dứt, mấy người kia mới hạ s.ú.n.g xuống.

Nhưng da đầu tôi thì vẫn tê rần như có dòng điện chạy qua.

… Tôi còn nói gì được nữa đây?

Tôi rón rén bước lại gần, khí thế vừa nãy xẹp lép như quả bóng xì hơi, giọng nhỏ như mèo kêu: “Ông xã ơi, em… em hết tiền rồi. Anh có thể chuyển cho em một vạn để em kiểm tra năng lực tài chính của anh không?”

Tạ Hoài Yến cầm lấy thẻ ngân hàng, liếc nhìn rồi bỗng cau mày.

Mắt tôi sáng rực lên.

Cuối cùng! Cuối cùng tình tiết cũng sắp trở về quỹ đạo nguyên tác rồi sao?!

Trong truyện, sau khi Tạ Hoài Yến phá sản, Thẩm Lê tiêu xài nốt số tiền còn lại của anh ta.

Kết quả là mẹ của anh ta - vốn đang b/ệnh nặng, mất đi cơ hội chữa trị và qu/a đ/ời đầy đ/au đớn.

Chuyện đó trở thành nỗi đ/au suốt đời của Tạ Hoài Yến, cũng là chất xúc tác khiến anh hoàn toàn hắc hóa.

Từ đó, anh ta c/ăm th/ù tận xươ/ng tủy những kẻ “đào mỏ yêu tiền”.

Danh sách chương

4 chương
14/04/2026 15:46
0
14/04/2026 15:46
0
14/04/2026 15:46
0
14/04/2026 15:46
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Mười hai đầu dò đất đồng loạt hỏng, cháu gái truy vết hồ sơ nghiệm thu, bàng hoàng thấy chữ ký của cậu mình

Chương 12

15 phút

Công ty sa thải nhân viên, đổ hết 18 khoản sổ sách giả cho cô, sau khi soạn xong email bàn giao, cô mới bàng hoàng phát hiện sếp đã sớm lập sẵn danh sách vật tế thần.

Chương 12

18 phút

Cha nhập viện, anh trai bắt cô trả ba trăm nghìn, cô đưa ra bằng chứng chuyển khoản mười năm mới biết nhà đã sang tên cho em trai

Chương 12

21 phút

Ngày kỷ niệm 20 năm, chồng dùng tiền hưu trí của cô trả nợ cho tình đầu, tra cứu bảo hiểm mới biết người thụ hưởng đã bị đổi

Chương 12

24 phút

Mười chiếc hộp cơm giữ nhiệt bị tráo ruột, chị họ truy tìm nguyên nhân mất nhiệt, lại thấy tên em họ trên biên bản bàn giao

Chương 10

26 phút

Chín chiếc kính bảo hộ đều không đạt chuẩn, em gái truy vết hồ sơ sự cố, bàng hoàng phát hiện chính anh trai mình đã từng phê duyệt thông qua.

Chương 9

28 phút

Chồng chuyển tiền tiết kiệm chung cho tình cũ, cô truy vết 12 giao dịch mới bàng hoàng thấy tên mình trên giấy bảo lãnh

Chương 12

30 phút

Trước khi thư viện chữ nổi cũ ở Đài Trung sáp nhập, ông cùng con gái trưởng thành truy tìm chín hộp băng cassette âm thanh bị dán đè nhãn

Chương 9

33 phút
Bình luận
Báo chương xấu