Phản Diện Bệnh Hoạn Gặp Thụ Chính Bệnh Kiều

Phản Diện Bệnh Hoạn Gặp Thụ Chính Bệnh Kiều

Chương 5.

23/01/2025 16:35

Người ta vẫn nói, ba mươi ngày có thể hình thành một thói quen tốt, mà tôi thì chưa tới ba mươi ngày đã thành công thay đổi hình tượng nguyên chủ trong mắt Nam Chu, tôi dần dần bắt đầu thể hiện tính cách thật của mình trước mặt nó.

Bây giờ mối qu/an h/ệ của tôi và nó, theo tôi thấy, nó đã tốt hơn trước rất nhiều rồi.

Mà Nam Chu cũng bắt đầu tin tưởng tôi hơn, ít nhất bây giờ nó đã chịu bộc lộ cảm xúc thật của mình trước mặt tôi rồi.

Mà điều này cũng một phần là nhờ vào bạn thân của nguyên chủ, tên là Tô An.

Tô An là bạn thân của nguyên chủ, trong truyện cũng có nhắc đến vài lần, qu/an h/ệ của bọn họ có vẻ khá tốt, sau khi Giang Cảnh An ch*t, Tô An đã mấy lần tìm Nam Chu gây sự.

Vì tôi không tới hai buổi hẹn của hắn, hắn đã xông thẳng đến nhà.

Lý do không đi đơn giản là vì tôi không muốn giao du. Tôi sợ bị lộ, chủ yếu là Tô An chắc hẳn hiểu rõ về nguyên chủ.

Khi hắn đến, Nam Chu đang bàn với tôi về việc sắp xếp cho lũ động vật dưới tầng hầm, là nên chữa trị rồi thả đi, hay là mang cho người ta, hoặc là nuôi tiếp.

Tô An có vẻ không vui: "Này Giang thiếu gia, cậu không phải là thật sự có tình cảm với nó rồi đấy chứ? Cả buổi hẹn của bọn tôi cũng từ chối, chỉ để ở nhà chăm sóc nó thôi à?"

Tôi theo phản xạ nhìn Nam Chu, bình tĩnh đáp: "Tôi xem nó như em trai."

Tô An liếc mắt nhìn tôi và Nam Chu, trong mắt hắn hiện lên một cái gì đó kỳ lạ, hắn xoa cằm: "Tôi không ngờ cậu lại thích nhập vai, chơi trò anh em như vậy đấy."

"Thôi được rồi, cậu thích là được."

"À còn nữa, lần này cậu nhất định phải đi, hai lần trước không nể mặt, lần này cũng phải nể mặt tôi chứ."

"Để em trai cậu đi cùng luôn đi, tiện thể giới thiệu cho mọi người biết luôn, dù sao cậu cũng xem nó như em trai mà."

Giọng điệu Tô An về cuối có vẻ hơi mỉa m ai.

Tôi không để ý đến cái giọng điệu kỳ quặc của Tô An, trực tiếp hỏi Nam Chu: "Em có muốn đi không?"

Giọng Nam Chu không nhanh không chậm: "Nếu em nói em muốn thì sao?"

"Vậy thì đi."

Tiện thể nhân cơ hội này, nói cho mọi người biết thân phận của Nam Chu. Dù sao thì thân phận của Nam Chu trong truyện luôn rất khó xử, trong mắt người ngoài, nó chỉ là thú cưng của Giang Cảnh An thôi.

Lần này, tôi sẽ không để nó rơi vào tình cảnh khó xử như vậy.

Kết quả là cả ba người chúng tôi cùng nhau đi dự tiệc.

Tôi không biết có phải là do mình ảo tưởng hay không, nhưng sau khi Nam Chu bước vào thì không hề tỏ ra kh ó chịu chút nào.

Tôi nhìn đám người trước mặt, ký ức trong đầu tôi bắt đầu khớp với từng người một.

Còn chưa kịp để người khác lên tiếng, tôi đã nhanh miệng giới thiệu với bọn họ: "Đây là em trai tôi, Nam Chu, mong mọi người chiếu cố."

Tô An nhìn vẻ mặt ngơ ngác của mọi người, ngược lại còn bật cười.

Hắn vỗ tay, ra hiệu cho mọi người: "Đơ người ra làm gì thế, chào đón đi chứ!"

Không khí lập tức trở nên náo nhiệt.

Nhìn Nam Chu có vẻ hòa đồng với mọi người, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Mặc kệ họ nghĩ gì, ít nhất thì tôi cũng đã thể hiện rõ thái độ rồi. Nhìn tình hình này thì chắc cũng không ai dám công khai làm mất mặt tôi đâu, dù sao thì tính cách của nguyên chủ cũng đâu có dễ chọc.

Tô An cầm ly r ượ u đưa cho tôi, giọng mang theo chút trêu chọc: "Đừng nói với tôi là cậu thật sự xem nó là em trai đấy nhé."

"Sao? Không được à?"

Tô An lắc đầu: "Chỉ trong hai tháng mà cậu đã bị nó thu ph ục rồi à? Chơi bời thì được, đừng để bản thân mình bị cuốn vào."

Tôi thấy có chút đ/au đầu, cúi đầu uống một ngụm rư/ợu: "Tôi chỉ thấy, nó có thể tốt hơn, tôi không muốn trói buộc nó."

Trong truyện, Nam Chu vốn là nam chính, vốn dĩ rất giỏi. Chỉ cần tôi không ép buộc, dạy dỗ nó, tôi sẽ không ch*t đâu.

"Hơn nữa, tình thân thì tốt hơn mà, mối qu/an h/ệ anh em có thể duy trì rất lâu."

Như vậy, tôi sẽ luôn được an toàn.

Tô An nghe xong không nhịn được mà bật cười: "Tôi không ngờ đấy, Giang thiếu gia, không biết từ bao giờ đã trở thành một tên si t ình rồi? Chẳng giống cậu chút nào cả."

Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn: "Tôi chỉ muốn che chở cho nó lần này thôi."

Thay đổi số phận của mình, tiện thể giúp nó một tay.

Tô An nghe xong không nói gì nữa, lại bắt tôi uống hết mấy chai rư/ợu.

Lúc ra về, tất cả đều phải gọi xe, ai nấy đều đã uống rư/ợu, ngay cả Nam Chu vừa thành niên cũng đã uống vài ly.

Tôi dựa người vào ghế xe, nhìn nghiêng khuôn mặt Nam Chu mà không khỏi ngẩn người, rồi không biết từ lúc nào mà ngủ thiếp đi mất.

Danh sách chương

5 chương
23/01/2025 16:35
0
23/01/2025 16:35
0
23/01/2025 16:35
0
23/01/2025 16:35
0
23/01/2025 16:35
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước khi xưởng áo mưa lâu đời ở Nghi Lan ngừng hoạt động, cô cùng cựu cán bộ công đoàn đã truy tìm mười hai cuốn sổ kiểm định chống thấm bị đánh tráo.

Chương 12

3 phút

Trước khi trạm vận chuyển Đào Viên giải thể, cô cùng gã tài xế ca đêm đã truy tìm mười hai tờ phiếu điểm danh tai nạn lao động bị sửa đổi.

Chương 12

6 phút

Trước ngày đóng cửa tiệm cơ khí của lão nông ở Chương Hóa, ông cùng người học trò cũ truy tìm mười hai phiếu bảo hành bị đánh tráo.

Chương 11

8 phút

Trước khi gánh hát rối cổ Vân Lâm giải tán, ông cùng sư đệ bất hòa đi truy tìm một con rối cứu hỏa bị đổi tên.

Chương 13

10 phút

Trước khi xưởng gỗ cổ Chiayi chuyển mình, cô cùng dì truy tìm mười hai thanh xà gỗ bách bị đánh tráo nhãn hiệu tại trường học

Chương 12

12 phút

Dự đám cưới con gái, tôi dùng mắt âm dương nhìn thấy hồn phách nó

Chương 9

15 phút

Bạn trai quyền vương cầu hôn tôi bằng lon nước ngọt, tôi thu hồi dị năng khiến anh ta hối hận không kịp

Chương 7

17 phút

Chiếc ghế massage không cánh mà bay

Chương 7

18 phút
Bình luận
Báo chương xấu