Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Liễu Yếu Đào Tơ
- Tội Ác Hoàn Hảo
- Chương 4
“Bên ông ngoại vẫn chưa cho vào thăm, cậu đừng suy nghĩ nhiều nữa, ăn miếng cơm đi đã.”
Tống Khâm Ngôn vừa đi m/ua suất cơm hộp về, tôi loáng thoáng nghe thấy anh đang gọi điện thoại với ai đó.
Anh mím môi, vẻ mặt như muốn nói lại thôi nhưng cuối cùng vẫn mở lời:
“Ông bà nội anh bảo, hay là để ông bà đứng ra lo liệu tang sự cho nhà cậu... ừm... ông bà bảo có gì không hiểu thì cứ hỏi.”
Anh hơi gãi đầu bối rối, có lẽ vì tôi vừa mất đi người thân, đột ngột nói những chuyện này cũng không hay cho lắm.
“Vâng, anh cứ đi làm việc của anh đi, tôi ở đây canh chừng ông ngoại một lát. Những chuyện khác, đợi ông ngoại khỏe lên chút rồi tính tiếp vậy...”
Lúc nói ra câu cuối cùng, tôi cảm thấy hơi thiếu tự nhiên.
Bởi vì tôi nhìn rất rõ họ đã đẩy ông ngoại vào căn phòng nào và khung cảnh bên trong căn phòng ấy ra sao.
Tôi mở hộp cơm ra, liếc nhìn đồ ăn bên trong...
Thịt xào hẹ, cà chua và một ít rau chân vịt.
Tôi chan ít canh vào cơm, xúc một miếng thật to nhét vào miệng.
Tôi cố nặn ra một nụ cười, cười khổ nhìn Tống Khâm Ngôn.
“Anh còn nhớ không, hồi bé tôi không thích ăn rau chân vịt nhưng đợt đó ngoài ruộng trồng mỗi loại rau này. Mẹ tôi vì muốn tôi ăn nhiều thêm một chút nên lừa tôi rằng ăn cái này vào sẽ lập tức cao lớn, mạnh mẽ hơn...”
“Thế là sau đợt đó tôi nhắm mắt nhắm mũi ăn lấy ăn để rau chân vịt. Cái hồi ấy, tôi thật sự rất muốn mình trở nên thật mạnh mẽ...”
Tôi nhìn Tống Khâm Ngôn, cảnh vật trước mắt dường như nhòe đi.
Tôi biết, tôi đang thông qua anh, để nhìn một người khác.
Một người đã không còn trên cõi đời này nữa.
Ánh mắt Tống Khâm Ngôn hơi né tránh, dường như không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Nhớ chứ, đợt đấy cậu còn suốt ngày chạy theo đòi so chiều cao với anh. Khổ nỗi hồi đó anh lớn nhanh hơn cậu, thế là cậu cứ ngỡ mình càng lớn càng lùn đi.”
Có những câu chuyện cười, cười mãi, cười mãi rồi lại bật khóc.
Cả hai chúng tôi đều không nói thêm lời nào, anh nhìn tin nhắn gửi đến trên điện thoại, khẽ cau mày.
Tôi cũng sắp ăn xong rồi, thấy dáng vẻ này của anh, chắc là có việc công cần xử lý nên định bảo anh đi trước.
“Anh đi làm việc đi, đừng vì...” Nửa câu sau chưa kịp thốt ra, một cơn đ/au quặn thắt truyền đến từ ổ bụng khiến tôi phải ngậm ch/ặt miệng lại.
“Cậu sao thế?” Tống Khâm Ngôn ngồi xổm xuống nhìn tôi, mồ hôi trên trán tôi vã ra như tắm, rớt xuống từng giọt lớn.
“Tôi đi vệ sinh một lát.” Tôi đặt hộp cơm sang một bên, chẳng buồn để ý đến Tống Khâm Ngôn vẫn đang đứng đó, vội vã chạy thục mạng vào nhà vệ sinh.
Sau một trận tào tháo rượt, tôi lau sạch những giọt mồ hôi ứa ra vì đ/au đớn trên mặt.
Đột nhiên sực nhớ ra điều gì đó, tôi móc điện thoại ra gửi một tin nhắn.
Gửi xong, tôi không vội bước ra ngoài, mà cúi đầu chú ý đến cái bóng đen hắt lên bức tường ngay bên ngoài cửa.
Thế này là... sắp bị phát hiện rồi sao.
Chưa kịp đứng dậy, một cơn đ/au buốt óc lại kéo đến.
Thật ra tôi biết thừa, hẹ và rau chân vịt là hai thứ đại kỵ, không thể ăn cùng nhau.
Ăn vào, chắc chắn sẽ không tốt cho dạ dày.
Hiện giờ vẫn chưa rõ Tống Khâm Ngôn là vô tình m/ua phải, hay đã bắt đầu nảy sinh nghi ngờ tôi. Tôi xoay xoay chiếc điện thoại trên tay, xóa sạch lịch sử giao dịch rồi tắt màn hình.
Một lúc sau tôi đứng dậy, rửa tay xong xuôi rồi bước ra ngoài. Quả nhiên, tôi phát hiện Tống Khâm Ngôn đang đứng đợi ngay trước cửa.
“Anh thấy cậu ôm bụng chạy vào nhà vệ sinh, sợ cậu xảy ra chuyện nên đứng đây đợi cậu...”
Anh có vẻ đang giải thích lý do tại sao mình lại xuất hiện ở cửa nhà vệ sinh, thật ra tôi cũng chẳng chắc chắn lắm.
“Anh đi làm việc của anh đi, tôi không sao rồi.”
Tôi vừa vịn tường vừa nói chuyện với anh, cơ thể đúng là tê rần cả rồi.
“Vậy cậu tự cẩn thận chút nhé, anh đi trước đây.”
Mắt dường như hơi khô rát, tôi dùng sức dụi dụi khóe mắt.
Nhìn bóng lưng Tống Khâm Ngôn khuất dần, tôi mới thở phào nhẹ nhõm được một nửa, men theo băng ghế dài trượt người ngồi xuống.
Chương 19
Chương 12
Chương 28
Chương 10
Chương 17
Chương 21
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook