Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngoại truyện
Góc nhìn Bách Dịch Tinh
Hình như từ nhỏ tôi đã không được đối xử tốt.
Bị bố phớt lờ.
Bị người giúp việc qua quýt.
Bị người đàn bà lạ mặt đá/nh m/ắng.
Cho đến sinh nhật tám tuổi.
Tai tôi hình như bị đá/nh hỏng.
Vì không nghe rõ.
Từ bé tôi đã bị bạn học b/ắt n/ạt.
Chúng gọi tôi là thằng đi/ếc không mẹ.
Tôi khóc lóc thảm thiết trong nhà.
Nhưng chẳng ai đoái hoài.
Khi lớn lên.
Tôi bắt đầu h/ận bố.
Đã không mong đợi sự xuất hiện của tôi.
Sao ngày xưa còn sinh tôi ra?
đ/au, thật sự rất đ/au.
Tôi quyết định cho ông ấy chín mươi chín cơ hội.
Nếu ông ta vẫn chứng nào tật ấy, tiếp tục trút gi/ận lên tôi.
Thì đến lần thứ chín mươi chín.
Tôi sẽ kéo ông ta cùng ch*t.
Mùa hè sau khi tốt nghiệp cấp ba.
Tôi lại bị bố dùng thắt lưng quất.
Lê thân thể đầy thương tích đến nhà người bạn duy nhất tạm trú, không ngờ mở cửa.
Tôi thấy một cô gái tóc hơi ngắn.
Cô ấy mở to đôi mắt.
Tò mò nhìn chằm chằm tôi.
Không hiểu vì sao.
Tai tôi đột nhiên nóng bừng.
Sau này nghe bạn giải thích.
Không phải con gái.
Chỉ vì thua cá cược.
Bị ép để tóc dài.
Tôi ấp úng hỏi tên người đó.
Nhưng người bạn mải chơi game chẳng ngẩng đầu:
"Cậu ấy đi lấy hộp c/ứu thương rồi, chắc lát nữa bôi th/uốc cho cậu, lúc đấy hỏi sau."
Cậu ấy tên Quân Phù Nguyệt.
Cái tên đẹp và dịu dàng.
Như chính con người cậu.
Cậu không hỏi vết thương của tôi do đâu, chỉ nhẹ nhàng dặn tôi tránh nắng và kiêng khem.
"Không là để s/ẹo đấy."
Mùa hè ấy, tôi ngày nào cũng chạy sang nhà bạn.
Quân Phù Nguyệt không thường đến.
Một tháng, tôi chỉ gặp cậu hai ba lần.
Rồi đại học sắp khai giảng.
Nhà bạn cũng chuyển đi thành phố khác.
Tôi không tìm được cớ.
Chỉ biết lén nhìn Quân Phù Nguyệt.
Cậu c/ắt tóc ngắn rồi.
Trông sạch sẽ và gọn gàng.
Nhưng bên cạnh anh có một người rất đáng gh/ét.
Hình như Quân Phù Nguyệt thích hắn.
Ngày khai giảng.
Tôi ngỡ ngàng phát hiện...
Tôi và Quân Phù Nguyệt cùng trường, cùng ngành, thậm chí cùng lớp. Tôi nghĩ, tất cả đều do số phận sắp đặt.
Tôi háo hức bước vào giảng đường.
Nhưng hình như...
Cậu không nhớ tôi.
Tôi chỉ nhớ hôm đó.
Trong lớp ồn ào vô cùng.
Thính lực tôi như yếu hơn.
Khi về đến ký túc xá.
Quân Phù Nguyệt xuất hiện trước mặt.
Cậu hỏi tôi có thể giả làm bạn trai giúp cậu không.
Khoảnh khắc ấy, tôi chỉ cảm thấy...
Số phận như nghe thấu lời tôi.
Cuộc đời tôi nhìn kỹ toàn vũng lầy.
Nhưng Quân Phù Nguyệt từ trời cao giáng xuống.
Kéo tôi khỏi đầm lầy.
Cậu nói, sẽ luôn ở bên tôi.
......
Thực ra, so với tư tâm của mình.
Tôi càng mong Quân Phù Nguyệt hạnh phúc hơn nữa.
Nên nếu tôi sống tốt.
Có thể khiến cậu vui.
Tôi nguyện...
Mãi sống theo cách cậu yêu thích.
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Chương 9
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook