Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Miêu Long
- Cắt đứt nhân duyên
- Chương 10
Lục Tranh không hài lòng với sự sắp đặt của Hiên Viên Nghị dành cho ta.
Thậm chí lão còn muốn lấy lại thanh Hiên Viên ki/ếm.
Nhưng Hiên Viên Nghị luôn có cách đối phó với Tướng phụ.
Còn chuyện ta đột nhiên biết nói, cũng được cho qua một cách nhẹ nhàng.
Khi đại quân xuất phát, ta đã là Đội chính thống lĩnh năm mươi binh sĩ.
Hiên Viên Nghị chỉ nói đúng một nửa.
Ta quả thực quý mạng, nhưng lại càng tà/n nh/ẫn hơn.
Trên chiến trường, ta tuyệt đối không để kẻ địch sống lâu hơn mình dù chỉ một hơi thở.
Trận đá/nh đầu tiên, ta đã lấy được mười tám thủ cấp của quân địch.
Ánh mắt đám binh lính dưới trướng nhìn ta, từ chỗ kh/inh thường ban đầu đã chuyển thành cuồ/ng nhiệt.
Sau ba trận thắng, binh sĩ tranh nhau đòi theo ta ra trận.
Ta được thăng làm Bách phu trưởng.
Trên đường bắc ph/ạt.
Quân ta hầu như chưa từng nếm mùi thất bại.
Tướng sĩ thế như chẻ tre, gi*t địch phá thành.
Hiên Viên Nghị đối đãi tử tế với tù binh và bách tính, thu phục được lòng người, tiếng tăm vang dội.
Ba năm sau, đại quân áp sát dưới chân thành Trần Thương.
Ta đã là Phá Phong tướng quân, dưới trướng có vạn người.
Quân địch nghe danh ta, đều gọi một tiếng "Cự Ki/ếm Diêm La".
Lục Tranh từ lâu đã nhìn ta bằng con mắt khác, mỗi lần gặp mặt đều tự trách bản thân trước kia có mắt không tròng.
Ánh mắt lão nhìn ta sáng rực, giống như đang nhìn thấy tương lai của Đại Chu.
Thế nhưng ánh mắt Hiên Viên Nghị nhìn ta lại ngày càng trở nên xa lạ.
Phàm là lúc ta ra trận, kẻ địch nào lọt vào tầm mắt ta đều bị ch/ém đ/ứt đầu, m/áu b/ắn tại chỗ.
Về việc này, Hiên Viên Nghị vô cùng bất mãn.
Người không dưới một lần yêu cầu ta tha cho họ một mạng, cho họ cơ hội cải tà quy chính.
Ta không sao đồng tình được.
Trận đá/nh đã thắng, binh lính của ta đều sống sót trở về, cần gì phải bận tâm đến quân địch làm chi?
Chúng ta tranh cãi nhiều lần, ai cũng không thuyết phục được ai.
Đến mức hiện tại, mỗi khi người gặp ta đều ra dáng vẻ muốn dạy đời.
Còn ta thì cứ trốn được là trốn.
Lần này, lại không trốn thoát được nữa.
Trần Thương địa thế hiểm trở, dễ thủ khó công.
Quân ta đã quanh quẩn ở đây hơn ba tháng, vẫn không thể tiến thêm một tấc.
Sau nhiều lần bàn bạc.
Lục Tranh đề xuất, để ta dẫn tinh nhuệ lẻn vào trong thành, tạo ra hỗn lo/ạn, tìm khe hở cho đại quân đột phá.
Ta nhận lệnh điểm binh.
Trước khi hành động, Hiên Viên Nghị chặn đường ta: "Ngươi định tạo ra hỗn lo/ạn bằng cách nào?"
Chương 10
Chương 7
Chương 8
Chương 23
Chương 27
Chương 26
Chương 13
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook