Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Bất Từ Thanh Hòa
- Chương 7
"Mục đích của cậu đã đạt được rồi, bị lừa là do tôi tài nghệ không bằng người, tôi nhận thua. Thế nên Thẩm thị rơi vào tay Thẩm Lâm, tôi chẳng có gì để nói. Tất nhiên, không dùng thương chiến mà lại dùng cái th/ủ đo/ạn hèn hạ này, tôi nghĩ Thẩm thị giao cho tên phế vật đó thì cũng chẳng trụ được bao lâu đâu."
"Thế nhưng, muốn tôi sống êm ấm hạnh phúc bên một kẻ l/ừa đ/ảo thì xin lỗi nhé, tôi vẫn chưa đê tiện đến mức như các người đâu."
Nụ cười giả tạo của Cố Từ cứng đờ trên mặt, rồi hắn đột ngột thu lại mọi biểu cảm.
Ngay trước giây phút tôi nhận ra điểm bất thường và muốn bỏ chạy, hắn đã túm ch/ặt lấy cánh tay tôi, tựa như con trăn khổng lồ đang siết ch/ặt con mồi, ép sát tôi vào lòng hắn, vòng tay mỗi lúc một siết ch/ặt hơn.
Lồng n.g.ự.c hắn rung lên, hơi lạnh tỏa ra như lưỡi d.a.o găm giữa đêm đông, rạ/ch toạc cái vỏ bọc hòa bình giả tạo.
"Vậy nên, anh m/ua vé máy bay đi Pháp, là muốn cao chạy xa bay, không đưa em theo sao?"
Hỏi ra được câu này, chứng tỏ Cố Từ cơ bản đã điều tra rõ ràng mọi chuyện rồi.
Hai ngày nay hắn vừa phải bay ra nước ngoài lấy nhẫn, lại vừa đi điều tra hành tung của tôi. Hắn cũng bận rộn ra phết đấy chứ.
Uổng công tôi còn đặt bao kỳ vọng vào Thẩm Lâm, cứ ngỡ cái "bạch nguyệt quang" là gã sẽ xích ch/ặt được Cố Từ, để hắn khỏi tới t/ởm lợm tôi trong ba ngày cuối cùng này.
Quả nhiên, Thẩm Lâm bất kể là trên phương diện nào, cũng đều là một tên phế vật.
16
Cố Từ siết ch/ặt lấy tôi: "Sao không nói gì?"
"Chẳng phải anh nói yêu em sao? Chẳng phải bảo vì em có thể từ bỏ hết mọi thứ của nhà họ Thẩm sao?"
"Chẳng phải bảo sẽ mãi mãi ở bên em sao?"
"Chẳng phải bảo sẽ mãi mãi yêu em sao?"
Lúc còn yêu nhau, quả thực tôi đã từng nói rất nhiều lời đường mật.
Lúc nói ra, tôi cũng thật lòng.
Bây giờ nghe lại cũng thấy thật lòng.
Thật lòng thấy buồn nôn.
Mặc dù chẳng biết tại sao Cố Từ lại đột nhiên trưng ra cái bộ dạng yêu tôi c.h.ế.t đi sống lại, thiếu tôi thì đ/au đớn không muốn sống nữa, nhưng chiều mai là bay rồi, hiện tại tôi lại chẳng còn quyền thế trong tay, không muốn gây thêm rắc rối.
Vì vậy tôi cố gắng kềm chế bản thân để không vả cho hắn một bạt tai: "Nhưng cậu đã lừa tôi."
Cố Từ cứng đờ người, không nói thêm gì nữa.
Tôi nói tiếp: "Lẽ nào tôi không nên tức gi/ận sao?"
Cố Từ nới lỏng tay ra một chút, lặng lẽ nhìn tôi.
Tôi vẫn giữ vẻ mặt vô cảm dưới ánh nhìn soi mói và rực lửa của hắn.
Cố Từ ôm lấy tôi, khóe môi đang mím ch/ặt dần dãn ra, những nụ hôn vụn vặt dồn dập rơi xuống, phủ kín má, xươ/ng mày và khóe môi tôi.
Tôi cố nhịn cảm giác buồn nôn mà không đẩy hắn ra, chỉ coi như mình vừa bị một con ch.ó hoang l.i.ế.m láp.
Mãi đến khi đã nếm đủ trái ngọt, Cố Từ vẫn chưa thỏa mãn, muốn cởi khuy áo tôi ra, tôi bèn đẩy hắn ra: "Không."
Cố Từ bật cười khe khẽ, ôm ch/ặt lấy tôi thỏa mãn thì thầm: "Em biết ngay là anh Thanh Hòa không nỡ bỏ em mà. Ngày mai em sẽ đi Pháp cùng anh, anh muốn gì em cũng m/ua cho anh để chuộc lỗi, được không?"
Tôi không đáp lời. Dù sao thì Cố Từ cũng sẽ tự n/ão bổ ra câu trả lời mà hắn mong muốn.
Mặc dù bị hắn ôm ngủ thật sự buồn nôn c.h.ế.t đi được, nhưng nghĩ đến việc ngày mai chắc chắn còn một "trận chiến á/c liệt" phải đối mặt, tôi đành ép bản thân chìm vào giấc ngủ.
Trong cơn mơ màng, tôi cảm nhận được hơi thở nóng rực và những nụ hôn r/un r/ẩy. Hắn cẩn trọng, ngậm lấy môi tôi một cách mơ hồ, chẳng rõ là đang mang theo sự áy náy hay d.ụ.c vọng:
"Anh Thanh Hòa... lúc đó em không biết mình sẽ thích anh nhiều đến thế..."
"Chắc chắn anh sẽ tha thứ cho em đúng không?"
"Dẫu sao anh cũng yêu em nhiều như vậy..."
"Nhất định phải tha thứ cho em, nếu không em sẽ không chịu đựng nổi mất."
Tha thứ sao?
Cố Từ thực sự không hiểu rõ tính tình của tôi chút nào.
17
Cố Từ thực sự đã vui vẻ dọn dẹp hành lý đòi đi Pháp cùng tôi.
Nói một cách mỹ miều thì là, tôi đi giải khuây, còn hắn đi chuộc lỗi.
Chắc là do diễn xuất của tôi quá tốt, cho đến tận sân bay, khi Lý D/ao và Hứa Vinh xuất hiện, Cố Từ vẫn chưa tiêu hóa kịp chuyện gì đang xảy ra.
Hắn vẫn còn đang giải thích với tôi:
"Thẩm Lâm có ơn c/ứu mạng em, là do em hiểu lầm thứ tình cảm đó."
"Em biết anh và Thẩm Lâm không đội trời chung, sau này chúng ta sẽ không qua lại với họ nữa, được không?"
Ngay cả khi bị vệ sĩ dưới trướng Hứa Vinh đ/è sấp xuống, Cố Từ vẫn cố sức chắn trước mặt tôi, muốn bảo vệ tôi: "Thanh Hòa, anh đi trước đi. Em..."
Nửa câu sau hắn không thể nói hết được nữa, bởi vì tôi đã đạp một cước vào lưng hắn, c/ắt đ/ứt luôn hành động móc điện thoại của hắn.
Chiếc điện thoại rơi bộp xuống đất, không biết bị ai đ/á một cú, văng ra tít m/ù khơi.
Khi bị đ/è bẹp dưới đất, hốc mắt Cố Từ như muốn nứt toác ra, hắn nhìn tôi chòng chọc, cố vùng vẫy vươn tay muốn túm lấy ống quần tôi, trông vô cùng đáng thương và đ/au đớn: "Thanh Hòa... vợ ơi..."
Tôi đứng cạnh Lý D/ao, còn Hứa Vinh thì hung thần á/c sát chắn giữa chúng tôi, trịch thượng nhìn xuống Cố Từ: "Chậc, đây chính là cái thằng khốn nạn mà cậu kể đó hả?"
Khoảnh khắc tôi vừa gật đầu, Cố Từ gần như nổi đi/ên vùng dậy, vung nắm đ.ấ.m về phía Hứa Vinh: "Mày là cái thá gì!"
Vệ sĩ của Hứa Vinh vội đ/è hắn trở lại, sợ đến mức mặt mày tái mét, vô cùng điêu luyện giáng một cú đ.ấ.m vào bụng dưới Cố Từ, Cố Từ nôn khan một tiếng, bao nhiêu lời c.h.ử.i rủa chưa kịp thốt ra đều nuốt ngược trở lại.
Chương 540: Mười Vạn
Chương 15
Chương 13
Chương 8.
Chương 11
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook