Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Khoảnh khắc ấy, tôi dường như hiểu được ý nghĩa của rung động tâm h/ồn.
Nhưng nghĩ đến cảnh anh dẫn phụ nữ về nhà, tim tôi lại rơi xuống hố băng.
"Anh nói thế không sợ vợ biết sao?"
Phó Văn Thanh ngơ ngác: "Vợ nào?"
Tôi để trái tim bị ngh/iền n/át, tự hành hạ mình mà nói: "Anh đã dẫn người ta về nhà rồi còn gì."
Anh bỗng vỡ lẽ, bật cười thành tiếng: "Diểu Diểu, thứ sáu tuần trước em đến tìm anh phải không?"
Đến nước này, tôi chẳng cần giấu diếm.
"Ừ." Tôi thừa nhận.
Phó Văn Thanh cười: "Anh hiểu rồi."
"Cô gái em thấy chắc là chị gái anh."Anh sợ tôi nghi ngờ lại bổ sung, "Chị ruột đấy."
Tôi ngây người nhìn anh, đờ đẫn.
"Còn thắc mắc gì không?"
Anh lại xoa đầu tôi.
"Vậy rốt cuộc chúng ta là qu/an h/ệ gì?" Tôi dùng ngón tay chạm vào bờ môi bị cắn rá/ch, chạm nhẹ đã đ/au.
"Dĩ nhiên là qu/an h/ệ theo đuổi và được theo đuổi."Phó Văn Thanh chân thành đáp, "Anh đang theo đuổi em mà."
Nghe xong lời giải thích của Phó Văn Thanh, tôi ngồi trên xe làm kẻ c/âm suốt hồi lâu.
Anh bảo nụ hôn đó là sợ tôi chạy mất nên đ/á/nh dấu trước; chưa vội tỏ tình vì chưa chuẩn bị đủ; không dẫn về nhà gặp chị gái vì sợ tôi ngại ngùng.
Tôi thừa nhận anh chu toàn, nhưng tôi đã khổ sở vô cớ hai ngày trời.
"Muốn chính thức thành đôi không, quyền quyết định thuộc về em."
Anh đặt tay lên tựa ghế tôi, vẫn giữ khoảng cách gần gũi.
Dù nghe rất dân chủ nhưng tôi không nghi ngờ gì, nếu tôi từ chối, anh sẽ hôn ch*t tôi ngay lập tức. Nên tôi từ chối, vì muốn được hôn.
Tưởng tượng nụ hôn cuồ/ng nhiệt không đến, chỉ nghe tiếng cười khẽ bên tai.
Hả? Sao anh không đi đúng kịch bản? Không phải nên tức gi/ận sao?
Anh thích xoa đầu tôi lo/ạn xạ, nghịch xong còn cười đầy cưng chiều: "Được, đều nghe em."
Nhìn gương mặt điển trai phóng đại trước mắt, mặt tôi đỏ bừng, "chụt" một cái hôn lên má anh: "Cho anh đ/á/nh dấu trước."
"Được, anh sẽ không chạy đâu."
Chương 13
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook