Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- Series Âm Thương Địa Phủ
- Chapter 4
8.
Thấy tôi không nói gì, Tống Nhã Thanh nghĩ tôi đã sợ hãi, "Hừ, đúng là tự cho mình tài giỏi lắm nhỉ!"
Cô ta vặn vẹo người bỏ đi, Lâm Chiếu trừng mắt nhìn tôi một cái rồi cũng đi theo.
Cả hai đều không phát hiện. Chiếc hộp đựng q/uỷ vốn đặt dưới chân tôi, không biết từ lúc nào đã hé ra một khe nhỏ. Và bên cạnh chiếc hộp, hai chiếc lọ đang nằm yên lặng.
Tôi ngồi xổm xuống, cầm lấy hai chiếc lọ trong tay, mạnh mẽ lắc hai cái.
Trong lọ lờ mờ hiện lên bóng đỏ ảo ảnh. Tôi nhẹ giọng an ủi: "Đừng làm lo/ạn."
Trong phòng ngủ lại vang lên tiếng nói chuyện.
Tôi bước vào, Tống Nhã Thanh đã che đi những vết bầm tím đ/áng s/ợ trên cổ, và bắt đầu livestream trở lại.
Lâm Chiếu ngồi bên cạnh cô ta, hai người mười ngón đan ch/ặt vào nhau, thể hiện sự ngọt ngào hết mức. Cảnh tượng này đối lập hoàn toàn với cuộc ẩu đả kịch liệt ban nãy.
Tống Nhã Thanh cất giọng nũng nịu: "Mấy cưng ơi, Đại nhân sắp giúp chúng ta gắn kết Q/uỷ Tình Yêu rồi đó nha~! Mọi người giúp em nhấn nhấn vào cái nút trái tim màu đỏ nho nhỏ được không?"
Dòng bình luận cuồn cuộn trôi:【Cô còn chưa chịu thôi à? Livestream cả buổi chiều, không phải nhấn tim thì cũng là nhấn theo dõi, Đại nhân rốt cuộc có đến không? Có phải hai đang dàn dựng kịch bản không?】
【Thật sự nghĩ là, cái kiểu trà xanh thảo mai của cô, bọn tôi không nhìn ra à? Chỉ lừa được đàn ông thôi, gh/ê t/ởm.】
【Khoan đã! Hai đứa mày không phải là đồng bọn chứ? Coi bọn tao là lũ ngốc mà đùa giỡn à?】
Phản ứng của cư dân mạng vô cùng gay gắt.
Sắc mặt Lâm Chiếu hơi cứng lại, hắn trách móc liếc nhìn Tống Nhã Thanh, sau đó quay sang camera cười nói: "Đương nhiên không phải kịch bản rồi, Đại nhân đang ở ngay cửa đó."
"Chủ yếu là chúng tôi chỉ là người bình thường, cũng không muốn chơi mạng xã hội, bảo vệ thông tin cá nhân hơi kỹ một chút, nên mới để mọi người phải chờ sốt ruột, thật sự xin lỗi!" Thái độ hắn thành khẩn, lửa gi/ận trong phòng livestream giảm đi đáng kể.
Thấy chiêu này có hiệu quả, hắn tiếp tục giữ vẻ khiêm tốn, cung kính mời tôi lại gần: "Đại nhân, chúng ta bắt đầu bây giờ nhé."
Tôi mặt không biểu cảm bước tới.
Nhiệt độ trong phòng ngủ lập tức giảm xuống.
Tống Nhã Thanh có chút nghi hoặc: "Sao tự nhiên lạnh thế này?"
Lâm Chiếu lắc đầu, qua loa nói: "Không có đâu, em căng thẳng quá rồi đó."
"Nhưng mà cũng đúng, vừa nghĩ đến tình yêu của chúng ta có nhiều người chứng kiến như vậy, anh đã xúc động không biết làm sao rồi." Lâm Chiếu khẽ khều nhẹ mũi cô ta.
Hai người nhìn nhau cười.
Nhưng không nhìn thấy, những dòng bình luận đang cuồn cuộn nổi lên.
【Vãi! Không phải ảo giác đâu! Mấy người nhìn trên tủ quần áo kìa, đã đóng băng rồi!】
【Có phải vừa nãy các người nghi ngờ Đại nhân, làm Q/uỷ H/ồn tức gi/ận rồi không! Mau xin lỗi đi!】
Trong nháy mắt, hai chữ "Xin lỗi" tràn ngập màn hình.
Tôi liếc nhìn tủ quần áo. Lúc này, băng giá đã lan rộng khắp trần nhà.
Tống Nhã Thanh và Lâm Chiếu cuối cùng cũng nhận ra điều bất thường. Họ cùng lúc ngẩng đầu lên, sắc mặt lập tức tái mét.
Tống Nhã Thanh r/un r/ẩy hỏi: "Cái... cái này là tình huống gì vậy?"
Lâm Chiếu lắc đầu, lùi từng bước nhỏ, nhưng lại vô ý làm đổ cây nến, làm bỏng chân, "Á á á á á~"
Nhìn vẻ mặt hoảng hốt của họ. Tôi từ từ nhếch môi. Tử tế giải đáp thắc mắc cho họ: "Giờ Tý bốn khắc (đúng 0h), Q/uỷ Môn mở. Đây là dấu hiệu Q/uỷ Vương xuất hiện."
Tống Nhã Thanh ngớ người. Ánh mắt như truyền tải thông điệp: Đến nước này rồi, cô còn định diễn kịch sao?
May mắn thay, Lâm Chiếu thông minh hơn cô ta một chút. Mắt hắn ta chớp liên hồi, cả người r/un r/ẩy: "Làm sao cô lại biết những chuyện này? Cô rốt cuộc là ai?"
Tôi mỉm cười: "Â m Thương của Địa Phủ, Tô Thập Cửu."
9.
Khi tôi nói xong, Lâm Chiếu trực tiếp đổ gục xuống đất. Hắn như thể vừa nhìn thấy thứ gì đó cực kỳ tà á/c, vừa lăn vừa bò trốn sau lưng Tống Nhã Thanh.
"Cô không phải là kẻ l/ừa đ/ảo, cũng không phải diễn kịch, những con Q/uỷ cô b/án đều là thật sao?" Hắn mang theo tiếng khóc nức nở, tuy là câu hỏi nhưng trong lòng đã có đáp án.
Tống Nhã Thanh không hiểu chuyện gì, bèn tắt livestream. Sau đó, cô ta không chút khách khí mà châm chọc: "Lâm Chiếu, anh bị bệ/nh n/ão hả? Tự dưng phát đi/ên cái gì?"
"Chắc chắn là do nhiệt độ ngoài trời quá thấp gây ra." Cô ta nói, rồi trực tiếp bước đến phía cửa sổ. Mạnh bạo đẩy cửa sổ ra.
"Anh xem, tôi nói có sai đâu..." Vẻ mặt Tống Nhã Thanh thoáng hiện sự đắc ý. Nhưng lời còn chưa dứt, cô ta khựng lại.
Một luồng hơi nóng phả vào mặt, cô ta quay đầu nhìn ra bên ngoài. Giờ đang là giữa mùa Hè nóng bức, ngay cả gió cũng oi ả, làm sao trong nhà lại xuất hiện hơi lạnh giá băng được chứ?
Tống Nhã Thanh hoảng lo/ạn, cô ta cứng đờ đứng tại chỗ, không dám động đậy. Cô ta khẽ ngẩng đầu, phát hiện sương giá đang bao phủ toàn bộ căn phòng với tốc độ cực nhanh.
Cô ta nhận ra sự thật, bật khóc nức nở, cùng Lâm Chiếu anh một câu, tôi một câu c/ầu x/in: "Đại nhân, ngài c/ứu con với, tại sao Q/uỷ Vương lại đến nhà con chứ?"
"Con xin lỗi, là con đã m/ù quá/ng, tưởng ngài là loại tiểu nhân bất chấp th/ủ đo/ạn vì lưu lượng."
"Là con có mắt không thấy núi Thái Sơn, chỉ cần ngài để con sống sót, thế nào cũng được."
Tôi vẫn giữ nguyên vẻ mặt, lấy ra hai chiếc lọ từ hộp q/uỷ, "Q/uỷ Vương giáng lâm, không phải chính miệng ngươi cầu sao?"
Nghe tôi nói xong, Lâm Chiếu vội vàng chối bỏ trách nhiệm. Hắn chỉ vào Tống Nhã Thanh mà ch/ửi rủa: "Đại nhân, là con đĩ này c/ầu x/in! Không liên quan gì đến con hết thưa Đại nhân!"
"Con bị nó lừa gạt, mới có chút bất kính đó ạ!"
"Cái con đàn bà thối tha này nó không biết điều, thấy livestream của ngài có nhiều người xem nên động tà niệm, con bị nó ép buộc đó ạ!" Lâm Chiếu la lớn tiếng đến nỗi khiến tôi đ/au đầu.
Nhưng chưa đợi tôi lên tiếng ngăn cản, Tống Nhã Thanh đã nổi gi/ận. Cô ta cởi chiếc giày cao gót đang đi trên chân, ném thẳng về phía Lâm Chiếu. Lâm Chiếu không chút đề phòng, bị đ/ập đến chảy m á u đầu, "Anh còn là đàn ông nữa không? Có chuyện gì cũng đổ hết lên đầu tôi!"
"Đại nhân, ngài đừng tin hắn ta, chúng ta đều là phụ nữ, ngài hẳn phải hiểu nỗi khổ tâm của con. Vừa nãy ngài cũng thấy hắn ta đ/á/nh con thế nào rồi đó, con chỉ muốn ki/ếm chút tiền, rời khỏi cái tên đàn ông gh/ê t/ởm này thôi hu hu hu..."
Lâm Chiếu thấy cô ta vu khống mình như vậy, càng không thể ngồi yên được: "Con đĩ thối tha kia, còn dám nhắc đến tiền à?"
"Mày ở ngoài làm càn, không biết đã mang th/ai cái giống chó của thằng nào, ăn cắp tiền của ông đây đi ph/á th/ai, còn lây bệ/nh hiểm cho ông đây nữa chứ, hai đứa mình thì đứa nào gh/ê t/ởm hơn hả? Mày chắc là quên rồi, trên người mày còn mang theo hai mạng người đó?"
Động tác của Tống Nhã Thanh khựng lại, cô ta cảnh cáo liếc nhìn Lâm Chiếu một cái. Hắn tự biết mình đã lỡ lời, lập tức im bặt.
Lời chưa dứt, nhưng tôi lại biết phần tiếp theo.
Vào năm thứ ba Tống Nhã Thanh và Lâm Chiếu yêu nhau, vì ba mẹ hai bên không đồng ý cho họ kết hôn, họ đã chọn cách bỏ trốn. Nhưng cả hai đều không một xu dính túi, lại không muốn làm việc vất vả, suy đi tính lại quyết định b/ắt c/óc người. Tống Nhã Thanh giả vờ mang th/ai, giả vờ đ/au bụng, chuyên đi lừa gạt những cô gái trẻ.
Thành công ban đầu khiến họ nếm được vị ngọt. Ra tay bắt đầu không còn nhẹ nhàng nữa, có vài lần những cô gái bị b/ắt c/óc vùng vẫy quá mạnh, Tống Nhã Thanh bực bội liền dùng sức bịt miệng người ta cho đến chế*.
Lâm Chiếu nhìn những cô gái trẻ xinh đẹp, lại nảy sinh ý đồ đen tối. Cả hai, một người giế*, một người hiếp, phối hợp ăn ý. Sau khi rửa tay gác ki/ếm, họ nghĩ sẽ sống một cuộc đời vợ chồng bình thường.
Nhưng cả hai đều không phải loại lương thiện, lại có điểm yếu trong tay đối phương, chỉ có thể ngày qua ngày hành hạ lẫn nhau.
Tống Nhã Thanh khóc rất thảm, quỳ dưới đất dập đầu liên hồi. Nhưng tôi lại thờ ơ, thậm chí còn cảm thấy chán gh/ét. Về bản chất, hai người này chính là trời sinh một cặp, đáng lẽ phải ôm nhau mà cùng th/ối r/ữa đi.
Lâm Chiếu vẫn đang rên rỉ: "Đại nhân, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của cô ta, c/ầu x/in ngài c/ứu con với~!"
Tôi lạnh lùng nhìn hai người đang r/un r/ẩy vì lạnh: "Không c/ứu được nữa rồi, tôi đã nói từ sớm, trước khi tôi đến, mọi thứ đều có thể xoay chuyển."
"Nếu tôi đã đến, thì chính là con đường chế*."
Nghe câu đó, Tống Nhã Thanh như phát đi/ên gào thét: "Vậy tại sao cô lại đến! Tại sao lại hại tôi!"
Tôi vô tội chớp mắt: "Là hai người bảo tôi đến mà~!"
Thấy sắp đến giờ Tý ngũ khắc (khoảng 0h 15 phút sáng), tôi không phí lời với họ nữa. Dùng sức trên tay, trực tiếp bóp nát chiếc lọ.
Ngay lập tức, trong căn phòng gió cuồ/ng bạo nổi lên, nơi nào bóng đỏ ảo ảnh đi qua, tất cả đều hóa thành tro bụi. Chỉ trong tích tắc, căn nhà nhỏ vốn dĩ còn ấm cúng đã biến thành một đống đổ nát.
Bóng đỏ từ từ ngưng tụ thành hình thể. Một nam một nữ lơ lửng giữa không trung, mặt mày tái mét, mặc một bộ hỷ phục đỏ rực, đôi môi đỏ thẫm cong lên, xung quanh cơ thể là một làn sương mờ nhạt.
Cô dâu q/uỷ nhìn chằm chằm Tống Nhã Thanh, tiếng cười chói tai vang vọng bên tai tất cả mọi người: "Thơm, thơm quá, tướng công, chàng ngửi thấy không?"
"Ha ha ha ha ha~ Cách cả trăm năm, cuối cùng cũng có thể no bụng một bữa rồi ha ha ha ha ha~!"
Chương 6
Chương 6
Chương 11
9 - END
Chương 14
Chương 9 - Hết
Chapter 11 - Hết phần Tiên Tri Phát Tài
Giới thiệu bản audio
Bình luận
Bình luận Facebook