Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Đồng Niên
- Hương Vị Của Máu
- Chương 4
Khương Học Lĩnh tỉnh dậy đã là buổi chiều ngày hôm sau, nhìn ánh nắng đã ngã cam có chút sắp lụi tàn sau tấm rèm, anh cảm nhận được đây là giấc ngủ tốt nhất trong kì mẫn cảm của bản thân từ lúc phân hóa đến bây giờ. Cơ thể được vỗ về vô cùng thoải mái, đến mức hiện tại anh vẫn còn cảm nhận được mùi chanh tươi mát xen lẫn hương hoa đa tầng, như thể bản thân đang nằm trên một cánh đồng hoa rộng lớn, cảm nhận được từng cơn gió mát rượi, mang theo hương hoa hòa lẫn vị chanh vàng thơm lừng nơi đầu mũi. Say đến không muốn tỉnh dậy, tiếc là bây giờ nó đã nhạt đi khá nhiều rồi.
Một loạt kí ức xẹt qua đầu, anh bật dậy nhìn xung quanh. Căn phòng bệ/nh vẫn vô cùng yên tĩnh, mùi th/uốc khử trùng dường như rõ rệt, đã lấn át đi hương vị mê người trong giấc mộng của anh. Không, không phải mơ, đó là mùi hương của chàng bác sĩ lúc đó, hình như bản thân còn thiếu chút nữa là cắn vào tuyến thể của cậu.
Cánh cửa phòng bệ/nh tít một tiếng liền mở ra, Khương Học Lĩnh vừa còn thất vọng vì mùi hương anh yêu thích đã gần biến mất, ấy vậy mà nó lại lần nữa xuất hiện, đôi mắt của Alpha bỗng lóe lên, nhìn chằm chằm vào người vừa bước vào. Chàng bác sĩ đẹp trai, thân cao gần 1m8, mái tóc màu nâu nhạt trùng với màu mắt, nước da trắng ngần cùng thân hình vừa vặn sau lớp áo blouse, mọi thứ thật hoàn hảo với gu thẩm mỹ của anh. Đôi mắt của cậu ấy đang linh động nhìn anh, như l/ột đi cả lớp áo bệ/nh nhân anh đang mang, ấy vậy là anh lại không có một chút phản cảm nào
“Tỉnh rồi à. Cảm thấy thế nào, có bớt đ/au không?”
Từ Nhiễm nhìn người đối diện, đôi mắt anh ta rực ch/áy quá làm cậu không dám nhìn thẳng. Quả nhiên là ảnh đế, nhan sắc này, chậc, ngon thật đấy. Dù trong hiện tại có nhếch nhác thì vẫn cứ đẹp trai ngời ngời. Cái kiểu đẹp hoang dại thế nào ấy. Từ Nhiễm nói thầm trong lòng
“Tôi đỡ rồi, cám ơn… cũng xin lỗi cậu”
“Không sao, dù sao tôi cũng không bị thiệt. Dựa lưng đi, tôi khám lại cho anh”
Nghe lời của cậu bác sĩ, Khương Học Lĩnh tựa lưng vào ngối nằm, đôi mắt vẫn dán ch/ặt vào bảng tên trên chiếc áo blouse của cậu, mũi hít sâu vài hơi khi cậu cúi người lấy gối tựa cho anh.
“Từ Nhiễm, thơm quá”
Tên này khen mùi hương của người khác như vậy có biết là mang ý đồ câu dẫn không nhỉ? Dù vậy thì cậu vẫn làm lơ rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường, gương mặt chuẩn thân thiện của bác sĩ cười với Alpha đối diện
“Tôi biết rồi, cám ơn lời khen của anh. Mùi của anh cũng kí/ch th/ích lắm đấy. Anh muốn biết pheromone của mình có mùi gì không?”
Khương Học Lĩnh không trả lời liền, chỉ hỏi người lại
“Cậu thích mùi đó không?”
Chương 6
Chương 12
Chương 15 - Phiên ngoại
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 17.
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook