Beta Mang Thai Con Của Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

11

Bạc Tân Ngôn của khi ấy, vẫn chưa u ám và đ/áng s/ợ như bây giờ.

Mặc dù vẫn mang cái bộ dạng ông cụ non c.h.ế.t tiệt đó.

Nhưng chí ít vẫn còn có chút hơi thở con người.

Hắn là người nổi tiếng trong giới về thành tích tốt, lễ nghi tốt, gia giáo nghiêm khắc.

Chiếu theo lẽ thường mà nói, hạng hỗn thế m/a vương như tôi và học sinh ba tốt như hắn đáng lẽ phải là người của hai thế giới.

Thế nhưng oái ăm thay, chúng tôi lại chơi cùng với nhau.

Hoặc có thể nói là, do tôi đơn phương bám dính lấy hắn.

Tính tôi không tốt, ham chơi, lại thích gây họa.

Mỗi lần rước họa, không dám kể cho bố nghe, liền chạy đi tìm Bạc Tân Ngôn.

Ngày đó mặc dù mồm miệng hắn đ/ộc địa, thích quản giáo, động một tí là nghiêm mặt răn dạy tôi.

Nhưng lần nào cũng vậy, hắn đều sẽ đen mặt đi dọn dẹp đống rắc rối thay cho tôi.

Giúp tôi viết bản kiểm điểm, đền tiền thay tôi, giúp tôi chặn đ/ứt mấy bông hoa đào nát bét.

Tôi biết, hắn làm thế đều là vì muốn tốt cho tôi.

Tôi cũng rất sẵn lòng dắt hắn đi chơi cùng.

Vào lúc ấy, tôi cảm thấy Bạc Tân Ngôn chính là người anh em tốt nhất của mình.

Cái kiểu mà cả đời này cũng không thể rạn nứt được ấy.

Cho đến tận...

Cho đến một buổi tụ tập ở quán bar dạo nọ.

Đó là bữa tiệc chia tay của đám chúng tôi, vì mọi người đều chuẩn bị ra nước ngoài du học cả rồi.

Mấy đứa chúng tôi chơi đến là high.

Chơi trò Thật hay Thách, đến lượt tôi thua.

Hình ph/ạt là: [Chọn một người có mặt ở đây để hôn sâu trong vòng một phút.]

Tiếng reo hò ầm ĩ suýt chút nữa lật tung cả nóc nhà.

Tôi uống say quá rồi, đầu óc cũng đang choáng váng.

Chẳng thèm suy nghĩ lấy nửa giây, tôi túm luôn cổ áo của Bạc Tân Ngôn đang ngồi trong góc đọc sách, gi/ật phăng hắn tới.

"Chọn cậu luôn đi, ông cụ non."

Lúc đó tôi thực sự chỉ nghĩ cho vui thôi, cảm thấy bọn tôi là anh em với nhau, hôn một cái thì cũng có rớt miếng th!t nào đâu.

Ánh mắt Bạc Tân Ngôn vào khoảnh khắc đó rất thẳm sâu.

Hắn không né đi.

Mặc cho tôi mang theo đôi môi nồng nặc mùi rư/ợu dán sát tới.

Nhưng tôi không hề ngờ tới...

Ngay lúc tôi chuẩn bị buông ra, hắn đột ngột tóm ch/ặt lấy gáy tôi.

Đó là lần đầu tiên.

Tôi cảm nhận được thứ tính cách đầy tính xâm chiếm đáng nghẹt thở của một Enigma.

Nụ hôn đó đã biến chất rồi.

Trở nên hung á/c, triền miên, mang theo cái vẻ đi/ên cuồ/ng như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.

Tiếng hò reo xung quanh đột nhiên tan biến sạch sẽ.

Tĩnh mịch hệt như cõi c.h.ế.t.

Chờ đến lúc tách ra, đôi môi tôi đã sưng rá/ch cả rồi.

Tôi ngẩn tò te, đẩy hắn ra một phát, buông tiếng c.h.ử.i rủa:

"Bạc Tân Ngôn, cậu bị b/ệnh à? Đậu má đây là một trò chơi thôi mà!"

Bạc Tân Ngôn lại chỉ dùng ngón tay cái lau đi vết m.á.u đọng nơi khóe miệng, chằm chằm nhìn tôi, giọng khàn khàn:

"Yến Tùy, tôi không có đang chơi đùa."

Tiếng hò hét từ đám đông xung quanh như bị ngăn cách bởi một tầng màng nước, trở nên lúc xa lúc gần.

Tôi chỉ có thể nghe thấy tiếng tim đ/ập dồn dập như đ.á.n.h trống của chính mình.

Thình, thịch, thình.

Nhanh đến mức bất thường.

Đôi mắt hắn đen tuyền đục ngầu, nhìn chòng chọc vào bờ môi sưng đỏ của tôi mà hỏi:

"Còn muốn chơi nữa không?"

Tôi rén rồi.

Sợ co giò bỏ chạy.

Buổi tối hôm đó về đến nhà, tôi bọc bản thân kín kĩ càng vào trong chăn.

Trong đầu toàn là ánh mắt lúc nãy của Bạc Tân Ngôn.

Cùng với xúc cảm tê dại nhồn nhột còn lưu lại trên môi.

Đó là nụ hôn đầu của tôi.

Mà cũng là của Bạc Tân Ngôn.

Tôi trằn trọc mãi chẳng ngủ nổi.

Đến cuối cùng cũng đành phải thừa nhận một sự thật.

Tôi không gh/ét nụ hôn đó.

Thậm chí còn có chút nhung nhớ dư vị đó.

Tôi nhớ tới cái dáng vẻ theo sau m.ô.n.g tôi dọn dẹp tàn cuộc của Bạc Tân Ngôn bao năm qua, nhớ tới hắn tuy rằng đ/ộc miệng nhưng chưa từng vắng mặt kề cạnh bên tôi.

Hoặc có lẽ, tôi cũng không phải là hoàn toàn không có cảm giác gì với hắn.

Chỉ là đã quen coi hắn như anh em chí cốt mà thôi.

Lớp giấy dán cửa sổ kia bây giờ đã bị chọc thủng rồi, vậy thì có một số thứ cũng bắt đầu biến chất theo.

Tôi co ro cuộn mình trong ổ chăn nguyên một đêm.

Tới lúc trời sáng, tôi đã đưa ra một quyết định.

Nếu Bạc Tân Ngôn đã chủ động đến thế, tiểu gia tôi đây cũng chẳng phải là kẻ ngập ngừng e thẹn.

Thử thì thử.

Dù sao hai nhà cũng là thế giao, biết rõ ngọn ngành về nhau, hắn lại còn đẹp trai, ngoại trừ cái tật thích quản thúc người khác thì cũng chẳng có điểm nào không tốt.

Tôi thậm chí còn tập dượt sẵn luôn lời thoại ở trong đầu, chuẩn bị cho chiều nay chạy tới tìm hắn, đường đường chính chính mở miệng nói một câu:

"Bạc Tân Ngôn, ông đây chuẩn tấu rồi, sau này cậu thuộc quyền quản lý của tôi."

Thế nhưng cuộc đời hệt như một gã biên kịch tồi, luôn thích giáng cho bạn một cái bạt tai vào lúc bạn đắc ý nhất.

(Hoàn)

Danh sách chương

3 chương
17/09/2026 16:57
0
17/09/2026 16:56
0
17/09/2026 16:56
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu