Tôi là một thợ vá x/á/c, ngày hôm đó có người tìm đến cửa, nhờ tôi xử lý một th* th/ể.
Th* th/ể là nữ, vết thương trên người cô ấy đ/áng s/ợ đến mức không dám nhìn thẳng.
Sau đó tôi mới phát hiện, n/ội tạ/ng trong cơ thể cô ấy không phải là n/ội tạ/ng của con người.
___
Tục ngữ có câu, lá rụng về cội, người ch*t hồi hương, khi ch/ôn cất phải đầy đủ chân tay, nếu như không đầy đủ nguyên vẹn mà đã ch/ôn cất sẽ dễ sinh ra cô h/ồn dã q/uỷ, yêu m/a q/uỷ quái. Còn tôi, chính là một thợ vá x/á/c.
Đúng như tên gọi, thợ vá x/á/c là người khâu x/á/c lại cho người ch*t sao cho hoàn chỉnh trước khi họ nhập liệm. Ngành nghề này giống như đ/ao phủ, ngỗ tác*, cửa hàng cho thuê đồ mai táng, đ/ập người giấy xả xui, tất cả đều là làm ăn nhờ cửa âm.
*Ngỗ tác: Chức quan khám nghiệm th* th/ể trong thời xưa
Ngày ngày tiếp xúc với người ch*t, số người dám làm cũng không có nhiều, mà sau khi làm việc này xảy ra chuyện bất trắc cũng chẳng hề ít, ngành này đều tìm người mồ côi cha mẹ, góa vợ góa chồng hoặc những người khuyết thiếu trên cơ thể.
Còn tôi từ nhỏ đã mất bố mẹ, được sư phụ nhặt về, và học được kỹ thuật vá x/á/c khâu da này.
"Đội trưởng Tần, là ở đây."
Nghe thấy tiếng nói từ ngoài cửa vọng vào, tôi bèn ngẩng đầu lên nhìn xem sao.
Là hai nhân viên cảnh sát, một vị cảnh sát họ Lưu trong đó trước đây đã từng đến chỗ tôi làm ăn.
Một khuôn mặt nữ xa lạ nhưng rất xinh đẹp cùng mái tóc c/ắt ngắn.
Lúc này đây, cô ấy gật đầu nhìn tôi nói: "Chào bà chủ, chỗ chúng tôi có một th* th/ể cần cô xử lý."
Tôi chậm rãi rót trà, uống từng ngụm nhỏ, cười đáp: "Chỉ cần được giá, đừng nói một th* th/ể, cả mười th* th/ể cũng được."
Nghề thợ vá x/á/c này làm ăn càng lúc càng kém, tiếp nhận cửa hàng từ sư phụ, do cũng không có khách quen gì cả nên ngày tháng trôi qua cũng càng lúc càng nhàm chán.
Nghề này của tôi cũng rất ít khách quen gì đó, chẳng qua cũng chỉ làm ăn một lần là thôi.
"Th* th/ể này trông khá thảm nên những người khác đều không muốn nhận việc này, Tiểu Lưu nói cô... tay nghề thành thạo, vì thế chúng tôi mới đến hỏi thăm cô." Lúc này đội trưởng Tần nói thêm.
Nghe đến đây tôi khẽ cười, tay nghề thành thạo gì chứ, chẳng qua là do người khác không muốn nhận việc này thì mới tìm đến người trẻ như tôi mà thôi.
Ngành nghề vá x/á/c này chú trọng nhìn người để đ/á/nh giá, những bậc trưởng bối tuổi tác lớn nói thể nào cũng đã gặp phải hơn trăm loại th* th/ể kỳ lạ, tất nhiên tay nghề phải điêu luyện hơn.
"Đợi tôi xem th* th/ể ra sao đã rồi bàn chi phí sau."
Đội trưởng Tần gật đầu, sau đó lái xe đưa tôi đến phòng chứa x/á/c của cục cảnh sát.
Trên đường tôi biết được đội trưởng Tần tên là Tần Mặc Nhiễm, là một người phụ nữ có tính cách rất thẳng thắn phóng khoáng.
Bước vào phòng chứa x/á/c lạnh lẽo ấy, sau khi nhìn thấy th* th/ể nằm trên giường sắt, tôi không khỏi hít một hơi khí lạnh, ngay sau đó quay sang nói với Tần Mặc Nhiễm:
"Mau, lấy hai cây nến trắng qua đây, thứ này có tà tính."
Sau khi ánh nến yếu ớt được thắp lên, trái tim treo lơ lửng của tôi mới lặng lẽ bình tĩnh trở lại.
Chẳng trách những thợ vá x/á/c khác không muốn nhận việc này, th* th/ể này không phải người bình thường có thể khâu được.
Tần Mặc Nhiễm lên tiếng hỏi: "Bà chủ, có... có thể khâu th* th/ể này không?"
Tôi không trực tiếp trả lời câu hỏi của cô ấy mà chỉ tay về phía ngọn nến, trả lời: "Đợi đã."
"Đợi sau khi hai ngọn nến ch/áy hết, tôi sẽ nói với cô."
Tần Mặc Nhiễm và Tiểu Lưu có chút lo lắng, hỏi lý do tôi làm như vậy, nhưng tôi chỉ im lặng khoanh tay đứng cạnh cửa.
Qua hồi lâu, vẻ mặt tôi trở nên nghiêm trọng.
Bởi vì lúc này đây có một ngọn nến mới ch/áy được quá nửa, còn ngọn nến còn lại đã hoàn toàn ch/áy rụi.
Tôi thở dài một hơi, lắc đầu.
Tần Mặc Nhiễm thấy vậy không khỏi bặm môi hỏi: "Bà chủ, không thể khâu sao?"
Tôi nhìn cô ấy, chậm rãi nói: "Phải thêm tiền."
Cuối cùng Tần Mặc Nhiễm đã đồng ý tăng thêm tiền, tôi yêu cầu sau nửa đêm mới bắt đầu tiến hành vá x/á/c.
Ban ngày là thế giới của người sống, ban đêm mới là thế giới của người ch*t.
Tôi lấy dụng cụ làm việc, thắp ba nén hương cắm vào bát hương trong phòng chứa x/á/c.
Sau đó tôi bắt đầu quan sát th* th/ể ở trước mặt.
Là một người phụ nữ, trên người đâu đâu cũng là vết thương, hiện ra rất đ/áng s/ợ khiến người ta nhìn mà đ/au lòng. Đó là kiểu mà người bình thường sau khi nhìn thấy thì vào ban đêm sẽ gặp á/c mộng.
Thợ vá x/á/c, chỉ kim và chỉ, đi hết làn da.
Th* th/ể đ/áng s/ợ trước mắt không dọa được tôi, tôi đi theo sư phụ từng ấy năm cũng đã gặp không biết bao nhiêu th* th/ể đ/áng s/ợ hơn thế này rồi.
Cầm lấy kim chỉ, tôi bắt đầu làm việc.
Cơ thể dùng chỉ thô, phần mặt dùng chỉ tơ, còn xươ/ng cốt dùng chỉ vàng.
Rất nhanh đã đến phần bụng bị mổ x/ẻ, tôi cầm lấy mấy cơ quan n/ội tạ/ng, bỗng nhiên ánh mắt trở nên nghiêm trọng.
Đây không phải n/ội tạ/ng của con người.
Bình luận
Bình luận Facebook