Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
13
Đã bao nhiêu năm trôi qua, đây là lần đầu tiên tôi có được một giấc ngủ ngon vào đêm mưa lớn đến vậy.
Mấy ngày tiếp theo, thời tiết vẫn chẳng khá lên chút nào, phần lớn thời gian đều là bão bùng. Chính vì thế, dạo gần đây tôi cứ thản nhiên sang chiếm giường trong phòng Hách Liên Dật, ôm lấy chiếc lò sưởi ấm áp tự nhiên này rồi bình yên chìm vào giấc ngủ.
Bản thân tôi thì thấy vô cùng thoải mái, chỉ là thỉnh thoảng nửa đêm tỉnh giấc, tôi lại thấy anh nằm đơ người ra không hề nhúc nhích, cứ nhìn trân trân lên trần nhà mà ngẩn ngơ.
Thế nhưng chút ngại ngùng thoáng qua trong lòng cũng chẳng thể nào thắng nổi cơn buồn ngủ đang ập đến.
Thôi thì đợi qua những ngày thời tiết âm u này, tôi sẽ trở về phòng mình ngủ vậy.
Chuyên gia dinh dưỡng do Hách Liên Dật thuê về quả thực rất có tay nghề, ngày nào cũng thay đổi thực đơn cho tôi, luôn nấu những món vừa ngon vừa bắt mắt khiến người ta thèm nhỏ dãi, suốt một tuần liền tuyệt đối không có món nào bị lặp lại.
Có điều thỉnh thoảng tôi vẫn thèm mấy món có hương vị đậm đà một chút, và thế là tôi lại dùng ánh mắt oán h/ận để nhìn Hách Liên Dật khi anh đang ăn uống ngon lành những món đó ngay trước mặt tôi.
Chính vì vậy, sau lần ấy, ba bữa mỗi ngày của anh cũng bị đổi thành những món y hệt như của tôi.
Hách Liên Dật đối xử với tôi rất tốt, chỉ là ở một vài phương diện thì anh lại vô cùng nghiêm khắc.
Tôi thường xuyên có cảm giác mình giống như một đứa học sinh tiểu học bị giáo viên chủ nhiệm bắt quả tang khi đang làm việc x/ấu vậy.
Tôi vốn là một người chỉ thích ru rú ở trong nhà, bởi vì lý do sức khỏe nên tôi đã quen với việc ở miết trong phòng cả ngày trời.
Nhưng thỉnh thoảng Hách Liên Dật lại đột ngột lôi tôi ra ngoài, anh còn nói giảm nói tránh bằng cái cớ rằng nếu không chịu ra ngoài đi dạo thì người sẽ bị bức bối đến đổ b/ệnh mất.
Lần đầu tiên anh gọi tôi đi, tôi vẫn còn đầy mong đợi mà hỏi: “Có phải anh định đưa em đi ăn lẩu không.”
Gương mặt anh hiện rõ vẻ nghĩ gì mà viển vông thế, rồi hỏi vặn lại tôi: “Em nhìn tôi xem có giống người sẽ đi ăn lẩu không.”
Có lẽ sự thất vọng tràn trề hiện rõ mồn một trên mặt tôi, nên ngay sau đó nét mặt anh đã dịu lại, anh nhẹ nhàng vuốt tóc tôi và bảo: “Đợi khi nào sức khỏe của em tốt lên thì em muốn ăn cái gì tôi cũng sẽ dẫn em đi ăn cái đó.”
Thực ra chuyến đi đó chỉ là đi tản bộ mà thôi.
Sau một thời gian điều chỉnh chế độ ăn uống và bồi bổ bằng th/uốc y học cổ truyền, sức khỏe của tôi đã tiến triển hơn một chút rồi, cảm giác khó chịu sau lần bị ngã xuống bể bơi dạo trước về cơ bản cũng đã biến mất hoàn toàn.
Sắc mặt tôi đã hồng hào hơn đôi chút, cơ thể cũng không còn yếu ớt đến mức chẳng có tí sức lực nào như khoảng thời gian trước nữa.
Vì thế, tôi cũng nên ra ngoài vận động chân tay một chút cho khỏe người.
14
Hách Liên Dật cố ý chọn một ngày trời trong nắng ấm để dẫn tôi ra ngoài.
Gần nhà có một công viên ngập nước.
Người không nhiều, phong cảnh tươi đẹp.
Đã lâu không hít thở không khí trong lành ngoài trời, tôi thoải mái hít một hơi dài.
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook