TRÙNG SINH TRỞ THÀNH VỆ YẾN UYỂN CỦA NHƯ Ý TRUYỆN

"Nhưng từ khi Hương Kiến nhập cung, ta mới bàng hoàng nhận ra, sự ủy khuất bao năm qua của ta chỉ là trò cười, quy củ tổ tông chỉ là hư vô. Thì ra chỉ cần Hoàng thượng một câu nói, dù không phải Hoàng hậu, cũng có thể cùng nhau nhập họa."

"Hiểu lầm, cãi vã, từ tình cảm nồng thắm đến không còn gì để nói, từ tình sâu lúc thiếu niên đến chán gh/ét nhau, cũng chỉ cần vỏn vẹn vài năm."

Có lẽ là thỏa hiệp, lại có lẽ là bị dồn nén quá lâu, một vị Hoàng hậu của một quốc gia lại tâm sự với ta.

Ta thực sự cạn lời, ngay cả kính ngữ cũng không còn để tâm.

Ta nói: "Người không thấy mình vừa mở miệng đã sai rồi sao? Chẳng lẽ từ khi Hàn Hương Kiến nhập cung, Người mới phát hiện tất cả những gì mình trải qua chỉ là trò cười? Phu quân của Người là Hoàng thượng, Tử Cấm Thành này, Đại Thanh này, thiên hạ này, từ lúc bắt đầu đã là Người nói gì thì là như vậy, Người cảm thấy khó khăn trùng trùng, chẳng qua là vì người ta không tạo điều kiện cho Người mà thôi. Người hãy suy nghĩ kỹ xem, nhiều năm như vậy, ngoài những lời ngon tiếng ngọt và những đóa hoa, tấm biển mà cả cung đều có, thì có thứ gì thật sự thuộc về riêng Người mà tồn tại không?"

Thần sắc Như Ý mơ màng, có lẽ đã nghe lọt, lại có lẽ là không.

Một lúc lâu sau, nàng ta lên tiếng: "Ngươi nói Lăng Vân Triệt sống không nổi nữa là có ý gì? Ngươi muốn g.i.ế.c hắn?"

Ta thực sự rất mệt mỏi. Nghi Tu, nếu không được thì ngươi hãy mang nàng ta đi đi.

"Còn cần thần thiếp động tay sao? Người quả thật không hiểu phu quân thuở thiếu niên của mình. Lăng Vân Triệt lần lượt truyền ra tư tình với hai vị phi tần của Ngài ấy, hắn có trong sạch hay không, có quan trọng sao? Hắn đã sớm không thể sống được rồi."

"Thần thiếp vừa rồi chỉ điểm cho hắn, cũng là vì chút tình nghĩa lớn lên từ nhỏ, t/ự s*t còn có thể chọn một cái c.h.ế.t thoải mái." Ta liếc nhìn nàng ta, "Cũng là thành toàn cho hắn, thần thiếp nghĩ hắn hẳn là bằng lòng bảo toàn cho Người."

Trong lúc chúng ta đang nói chuyện, Dung Bội vội vàng chạy vào, hung hăng trừng mắt nhìn ta: "Nương nương, Lăng Vân Triệt hắn... t/ự s*t rồi..."

26.

Khi thân phận ti tiện, ta từng bị chèn ép bởi sự bá đạo, ngang ngược, chuyên quyền của Niên Thế Lan.

Khi nhẫn nhịn, ta từng là con d.a.o vô nhân tính trong tay Nghi Tu.

Khi nắm quyền, ta từng đối đầu với Chân Hoàn, không hề thua kém.

Khi làm Lệ phi của Tiên đế, các màn cung đấu ta cũng đã từng chứng kiến, giả mang th/ai để tranh sủng, mượn mèo để g.i.ế.c con, sóng gió cũ y, phế phi hồi cung, nhỏ m.á.u nhận thân...

Khi làm Lệnh Quý phi của Hoằng Lịch, ta nhận ra các hậu phi triều này khác với những người như chúng ta. Đặc biệt... đơn thuần?

Ta từng nghĩ họ tâm tư đơn giản, th/ủ đo/ạn non nớt, nhưng không ngờ, lại có thể ng/u dốt đến mức này!

Du phi Hải Lan, lôi ra một chuỗi kinh phan* dài, trước mặt Chân Hoàn và Hoằng Lịch, ép ta thề, hỏi ta có nhận tội không. (*Kinh phan là cờ phướn in kinh chú trong Phật giáo, treo lên để cầu phúc và gieo duyên lành.)

Ta: "..."

Ta nhanh nhẹn quỳ xuống, không chút do dự: "Thần thiếp Vệ Yến Uyển ở đây xin thề, chưa bao giờ làm hại những người trên chuỗi kinh phan này. Nếu vi phạm, trời tru đất diệt, người thần đều bỏ, không được c.h.ế.t yên lành!"

Hải Lan không ngờ ta quỳ xuống dứt khoát như vậy, lời tố cáo nghẹn lại trong miệng, trông buồn cười vô cùng.

"Đủ chưa? Nếu Du phi cảm thấy lời thề của bản cung chưa đủ nặng, ngươi có thể nói một câu, bản cung nói theo một câu." Ta cười đầy tự tin, "Hoặc là Du phi cảm thấy bản cung chỉ dùng bản thân để thề chưa đủ trang trọng, có thể kéo cả gia đình, cả tộc của bản cung vào. Chẳng qua bản cung xuất thân không cao, cả tộc cộng lại cũng không có gì đáng giá."

"Ngươi! Vô liêm sỉ đến tột cùng!" Hải Lan gi/ận đến mắt đỏ hoe, quỳ trước mặt Chân Hoàn và Hoằng Lịch, "Thái hậu! Hoàng thượng! Vệ Yến Uyển nói dối, những người này thật sự đều bị nàng ta h/ãm h/ại, xin Thái hậu, Hoàng thượng minh xét!"

Ta nhìn chuỗi kinh phan đó, Phú Sát Lang Hoa, Kim Ngọc Nghiên, Trinh Thục, Thư phi, Ngũ a ca, Lục công chúa, Lăng Vân Triệt… Ừm, không sai, không oan uổng cho ta.

Còn phải cảm ơn Như Ý và Hải Lan, nếu họ không liệt kê ra, ta cũng không nhớ rõ đến vậy.

Chỉ là ta không hiểu, những người như Kim Ngọc Nghiên, Trinh Thục, vậy mà Như Ý lại còn làm kinh phan cúng bái cho họ, là sợ bản thân bị hại chưa đủ thảm sao?

Chân Hoàn nhàn nhạt: "Du phi, ngoài những chuỗi kinh phan này, ngươi còn có bằng chứng nào khác không?"

"Thần thiếp..." Hải Lan c/âm nín. Nàng ta không ngờ có người lại không sợ lời thề.

Chân Hoàn nổi gi/ận: "Không có bằng chứng, sao có thể vu oan bừa bãi!"

Hải Lan hoảng lo/ạn: "Thái hậu, xin Người hãy tin thần thiếp, tin Hoàng hậu nương nương, những thứ này đều do Hoàng hậu tự tay làm, những người này đều bị Vệ Yến Uyển h/ãm h/ại, là sự thật!"

Vừa nghe là do Như Ý tự tay làm, ta liền có hứng thú, tiến lên xem xét kỹ lưỡng.

Tay nghề kém xa ta, nét thêu này, kém hơn rất nhiều so với chiếc khăn tay năm xưa của nàng ta.

Ta cười: "Du phi, hôm nay ngươi không có bất cứ bằng chứng nào đã ép buộc bản cung thề, theo lý mà nói phải trị tội phạm thượng, nhưng Thái hậu, Hoàng thượng ở đây, không đến lượt Yến Uyển định đoạt. Mà nói cũng khéo, trong tai bản cung cũng có vài cơn gió thổi qua, hay là… Du phi cũng phát một lời thề?"

Danh sách chương

5 chương
14/04/2026 15:09
0
14/04/2026 15:09
0
14/04/2026 15:09
0
14/04/2026 15:09
0
14/04/2026 15:09
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu