Tôi hất mạnh Giang Hạo Ngôn ra, gi/ật lấy chiếc ba lô trong góc tường vội khoác lên vai, loạng choạng chạy xuống cầu thang.
Năng lực của Yểm có phạm vi bao phủ nhất định, con yểm này sinh ra từ cái giếng kia tạm thời không thể rời khỏi đây. Chỉ cần tôi chạy xa khỏi khu vực này, nó sẽ không làm gì được tôi.
Phương Lộ rõ ràng cũng lập tức hiểu ra, cô ta tức gi/ận đuổi theo phía sau.
"Giang Hạo Ngôn, bắt cô ta lại!"
"Kiều Mặc Vũ, cô chạy đi đâu thế?"
Giang Hạo Ngôn mặt mày tái mét chạy theo tôi. Tôi bước ba bước nhảy hai bậc thang, lao xuống tầng. Vừa chạy ra khỏi nhà chưa bao lâu đã thở không ra hơi.
Các bạn đã từng chạy bộ ở Tây Tạng chưa?
Chạy vài chục bước đã cảm giác như vừa hoàn thành 800m, phổi muốn n/ổ tung, đầu óc chóng mặt từng đợt.
Không khí bên ngoài mát lạnh, gió thổi vi vu. Tôi cố gắng giữ tỉnh táo, chậm rãi chạy từng bước. Giang Hạo Ngôn còn thê thảm hơn, dung tích phổi anh ta lớn hơn nên dễ bị ảnh hưởng của chênh lệch độ cao.
Chạy được vài bước, anh ta đã phải chống tay lên đầu gối thở hổ/n h/ển.
"Kiều Mặc Vũ, đợi tôi với..."
Giang Hạo Ngôn loạng choạng chạy chậm như ông lão. Tôi cũng lảo đảo, thỉnh thoảng ngoái lại nhìn. Phương Lộ không đuổi theo nữa, hình như rẽ sang nhà bên cạnh để gọi viện binh. Nếu để lũ lạt m/a tới, chúng tôi càng không thoát nổi.
Quả nhiên, nói Tào Tháo Tào Tháo đến. Đằng xa, đèn cổng chùa bật sáng, một đoàn lạt m/a áo đỏ từ cổng chính bước ra.
Tôi càng sốt ruột hơn. Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một chiếc xe chạy ngang qua, đèn pha chói lóa làm tôi suýt m/ù. Tôi lao ra giữa đường, giơ cao xấp tiền đỏ.
"TAXI!"
"Két..."
Tiếng phanh gắt gỏng vang lên. Chiếc xe dừng lại, tôi nhìn kỹ thì là xe ba gác, phía sau còn đứng một con dê.
Một chú trung niên mặt đầy phong sương ngạc nhiên nhìn chúng tôi:
"Các cháu sao thế?"
Tôi nhét xấp tiền vào ng/ực chú, lôi Giang Hạo Ngôn trèo lên thùng xe.
"Chú chạy nhanh đi, mẹ cháu định b/án cháu cho lão già kia rồi!"
Chú ta lập tức phẫn nộ, đạp mạnh chân ga:
"Ch*t ti/ệt! Thời đại này rồi mà còn ép hôn à?"
Bình luận
Bình luận Facebook