Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Kỳ Hành đột nhiên cảm thấy con rắn này chướng mắt vô cùng, lạnh lùng cười:
“Cút! Muốn đi đâu thì đi, không được đụng vào vợ tôi!”
Tiểu Thúy: “……”
Tôi: “Thật ra tự nhiên tôi thấy nó cũng khá đáng...”
Kỳ Hành x/é một gói khăn giấy tẩm cồn khử trùng, lau sạch cổ tay tôi từng chút một, ngay cả ngón tay cũng không bỏ qua.
Hắn trực tiếp c/ắt ngang lời tôi.
Trong mắt hắn, d/ục v/ọng chiếm hữu u ám cùng cơn gh/en t/uông không ngừng cuộn trào, giọng nói âm trầm đến đ/áng s/ợ:
“...”
“Vợ à, trước đây anh nói đúng. Mấy con rắn con sâu ấy, vốn không nên để chúng vào nhà!”
Tôi: “……”
11
Kết quả là...
Con rắn xanh nhỏ lại một lần nữa bị chặn ngoài cửa.
Lần này, người chặn nó ở ngoài chính là chủ nhân của nó.
Tiểu Thúy: T^T HUHU Hết được yêu thương rồi.
12
Kỳ Hành phát hiện vết thương trên cánh tay tôi đã biến mất.
Hắn vô cùng kinh ngạc.
Tôi thành thật nói với hắn:
“Thể chất của tôi hơi đặc biệt, tốc độ lành vết thương nhanh hơn người bình thường một chút.”
Kỳ Hành không hiểu:
“Vậy mấy hôm trước tại sao...”
“Mấy hôm trước khả năng tự chữa lành của cơ thể này đang trong trạng thái ngủ đông.”
Kỳ Hành: “……”
Thấy tôi không muốn nói thêm, Kỳ Hành cũng không hỏi nhiều.
13
Một buổi tối.
Kỳ Hành nói hắn chưa từng đến quán bar ở Kinh Thị, muốn đi mở mang tầm mắt. Tôi cũng chẳng có việc gì làm nên dẫn hắn đi luôn.
Hai chúng tôi không thuê phòng riêng, chọn một chỗ ngồi ở góc gần cửa sổ, có thể ngắm cảnh đêm bên ngoài.
Tôi gọi một ly vodka, còn Kỳ Hành gọi một ly cocktail đủ màu sắc.
Tôi vừa đặt ly rư/ợu xuống thì cảm giác trước mắt phủ xuống một bóng người.
Sau mùi hương lạnh lẽo quen thuộc...
Môi tôi đột nhiên truyền đến cảm giác ấm áp. Chiếc lưỡi mềm mại của đối phương tách mở hàm răng tôi, ngay sau đó, một dòng rư/ợu trong trẻo nồng nàn được truyền vào miệng.
Môi Kỳ Hành rất mềm, mang theo hương trái cây đặc trưng của ly cocktail hắn vừa uống, lại khiến cảm giác bỏng rát vốn sắc bén của vodka còn sót lại trong miệng tôi càng trở nên mãnh liệt.
Tôi nhìn thấy hàng mi của hắn ở khoảng cách gần trong gang tấc, dưới ánh đèn trần đổ xuống những chiếc bóng nhỏ li ti. Trong đáy mắt cong cong ý cười phản chiếu ánh đèn rực rỡ ngoài cửa sổ, cùng vẻ kinh ngạc rõ ràng của chính tôi.
Kỳ Hành hơi lùi ra.
“Vodka... hóa ra là vị này.”
Hắn thấp giọng nói, giọng khàn hơn thường ngày, đôi mắt không chớp nhìn tôi.
Tôi nhìn ánh nước long lanh còn đọng trên đôi môi đỏ của hắn. Gương mặt sạch sẽ, xinh đẹp ấy khiến hơi thở tôi bất giác nặng nề hơn, ánh mắt cũng dần trở nên tối lại.
Kỳ Hành còn cố tình kéo cổ áo mình xuống, để lộ một đoạn cổ thon dài trắng nõn cùng xươ/ng quai xanh có đường nét tuyệt đẹp. Đôi mắt dường như vì hơi men mà phủ một tầng sương mỏng, cứ lắc lư trước mắt tôi, như thể đang nói:
*Đến đây đi, nếm thử em đi.*
Đúng là quyến rũ quá mức!
Cuối cùng tôi không nhịn nổi nữa, đột ngột đứng bật dậy. Chân ghế m/a sát trên nền nhà phát ra tiếng ken két chói tai.
Tôi vừa túm lấy cằm hắn, còn chưa kịp làm chuyện x/ấu...
Đột nhiên.
“Rầm!”
Sau tiếng va chạm, ngay lập tức vang lên tiếng thủy tinh rơi vỡ loảng xoảng.
Mùi rư/ợu nồng nặc hòa cùng hơi lạnh của đ/á viên lập tức lan ra xung quanh.
Tôi nghiêng đầu.
Chỉ thấy cách đó vài bước, một nhân viên phục vụ mặc đồng phục quán bar mặt trắng bệch như tờ giấy, tay chân luống cuống đứng ch*t trân tại chỗ. Dưới chân là một mớ hỗn độn gồm rư/ợu đổ và thủy tinh vỡ.
Chương 22
Chương 7
Chương 15
Chương 18
Chương 06
Chương 15
Chương 12
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook