Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lại là một ngày trời nắng đẹp.
Tiếng chim hót líu lo từng hồi, ánh nắng vàng rực nhảy nhót trên những tán lá xanh mướt, bên ngoài ban công, một ngọn cây không tên đang trổ ra một chùm hoa màu hồng nhạt.
"Lão Tam đi đâu rồi nhỉ?"
Tiếng trò chuyện vừa mới vang lên ngoài hành lang ký túc xá, nhìn sang chiếc giường màu xanh nhạt đối diện thì chăn màn đã được gấp thành một khối vuông vức chỉnh tề như miếng đậu hũ từ bao giờ.
Lão đại và lão nhị kinh ngạc nhìn nhau một cái, rồi lại đồng loạt quay sang nhìn cái đứa đang giả vờ như không có chuyện gì là tôi đây.
Nhìn tôi làm cái gì chứ?
Bản thân tôi cũng thấy hoang mang vô cùng đây này.
Cái thằng nhóc ranh này!
Lão đại nhắn tin hỏi thăm trên điện thoại một lát rồi bảo: "Lão Tam nói không ngủ được nên đến sân vận động trước rồi."
"Lão Tứ này, tụi mình đều sống chung một phòng, toàn là đấng nam nhi phóng khoáng cả, có chuyện gì mà không giải quyết được chứ?" Lão đại có chút trêu chọc nói thêm: "Cậu cứ nể mặt số tiền mà cậu chủ Lục đã cho đi, đừng chấp nhặt với cậu ấy nữa."
Bộ tôi thèm chấp nhặt chắc?
Vấn đề là tôi b/án nghệ chứ không b/án thân nhé.
Lúc chúng tôi đến nơi, Lục Quan Kỳ đã ngồi sẵn ở vị trí của hàng ngũ lớp. Ngoại hình của cậu ấy vốn mang tính công kích rất mạnh, khi cậu ấy xị mặt lạnh lùng thì đố có ai xung quanh dám chủ động tiến lại gần bắt chuyện.
"Quần của cậu chưa khô à?" Lão đại lúc ngồi xuống vô tình chạm phải chân của cậu ta.
"Không sao đâu, lát nữa là khô thôi."
Tôi rõ ràng đã dạy cậu ấy là giặt quần áo xong thì phải vắt cho thật khô một chút, nếu không phơi một đêm làm sao mà khô được, chắc chắn cậu chủ này lại bỏ ngoài tai rồi.
Dạy mãi mà chẳng thông.
Nghĩ vậy tôi lại càng thêm bực mình.
Sắp sửa đến buổi duyệt binh tổng kết kỳ quân sự rồi nên huấn luyện viên ngày càng nghiêm khắc hơn, mỗi lần luyện tập thường kéo dài suốt cả tiếng đồng hồ.
"Lục Quan Kỳ?"
Giữa một chuỗi tiếng kinh hô của mọi người, tôi cảm nhận được người phía sau khẽ loạng choạng, vừa ngoảnh đầu lại liền nhìn thấy gương mặt cậu ấy trắng bệch rồi ngã khụy xuống.
Tim tôi thắt lại một cái.
Chẳng kịp suy nghĩ nhiều nữa, lão nhị nhanh chóng phụ giúp đặt cậu ấy lên tấm lưng của lão đại.
Ngay khoảnh khắc đó, đến chính bản thân tôi cũng không hiểu nổi tại sao một kẻ vốn luôn điềm tĩnh như mình lại có thể hoảng lo/ạn đến nhường ấy.
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 12
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook