Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thẩm Trạc mở hộp cơm ra, gọi tôi:
"Anh trai, ăn cơm thôi."
Tôi cầm đũa lên, liền nghe thấy tiếng bụng Thẩm Tầm kêu rột rột.
Cậu bé đỏ bừng mặt, cúi gằm không nói gì.
Tôi khẽ mỉm cười, hỏi: "Có muốn ăn chung không?"
Cậu ta nuốt nước bọt, lén nhìn sắc mặt của Thẩm Trạc.
Cho đến khi Thẩm Trạc chìa ra một đôi đũa, cậu ta lập tức buột miệng:
"Cảm ơn anh… em ý là… cảm ơn cậu!"
Sau bữa tối, tôi gọi xe cho Thẩm Tầm về nhà.
Trước khi lên xe, cậu ta nhìn Thẩm Trạc, ngập ngừng nói:
"Xin lỗi."
Thẩm Trạc không trả lời.
Ánh mắt cậu ta tối sầm lại.
Lên xe rồi, cậu ta vẫn chần chừ, cuối cùng tựa vào cửa sổ xe, lấy hết can đảm hỏi:
"Vậy… Sau này em vẫn có thể gọi anh là anh trai chứ?"
Thẩm Trạc im lặng vài giây, sau đó nói khẽ:
"Tùy cậu."
Gương mặt Thẩm Tầm bừng sáng thấy rõ, vẫy tay hét lớn:
"Tạm biệt anh, tạm biệt bác sĩ Tống!"
Sau khi xe rời đi, tôi nghiêng đầu nhìn Thẩm Trạc, hỏi:
"Bây giờ, gia đình của cậu là ai?"
Đôi tai cậu ấy lập tức đỏ bừng, trong đôi mắt hổ phách phản chiếu bóng hình tôi, giọng nói trầm thấp:
"Là anh."
"Anh đã nói sẽ nhận nuôi em, sẽ thích em, chỉ có thể là em…"
Mặt tôi đỏ bừng, vừa x/ấu hổ vừa tức gi/ận, lao đến bịt miệng cậu ấy lại:
"C/âm miệng ngay!"
"Ưm…"
10
Sau khi Thẩm Trạc hoàn toàn hồi phục, cậu ấy quay lại trường đại học để tham gia một dự án nghiên c/ứu.
Tôi cảm thấy chất lượng cuộc sống của mình tụt dốc không phanh.
Lúc ăn cơm, tôi chỉ chọc đũa vào thức ăn vài cái, miễn cưỡng nuốt vài miếng, rồi chụp ảnh gửi đi để báo cáo.
Mới nửa năm trôi qua, vậy mà tôi đã bị nuông chiều đến mức kén ăn.
Rõ ràng đồ ăn căng-tin trước đây cũng không khó ăn đến mức này.
Điện thoại sáng lên.
【Anh sao lại ăn ít như vậy?】
【Không có khẩu vị.】
Cậu ấy dỗ dành: 【Anh ăn thêm vài miếng nữa đi, về em nấu món anh thích.】
Tôi "hứ" một tiếng, bực bội nghĩ, đang dỗ con nít đấy à?
Nhưng vẫn cúi đầu xúc thêm mấy miếng cơm.
Tan ca về nhà, Thẩm Trạc vẫn chưa về.
Căn nhà trống trải và lạnh lẽo.
Tôi hít mũi, rùng mình một cái, đầu óc mơ màng, cảm thấy mình có thể đã bị cảm cúm.
Đi vào phòng, tôi nằm xuống nửa bên giường mà Thẩm Trạc thường ngủ.
Mùi hương trên chăn gối khiến tôi cảm thấy an toàn và ấm áp, nhưng vẫn có gì đó chưa thỏa mãn.
Vì vậy, tôi mở tủ quần áo của cậu ấy, lấy ra mấy chiếc áo,
Sắp xếp cẩn thận, rồi cuộn tròn cả người lại, chui vào trong đó, hài lòng nhắm mắt ngủ.
Không biết bao lâu sau, tôi nghe thấy tiếng cửa mở, mơ màng mở mắt, thấy một bóng đen đứng bên giường.
Trong cơn mơ màng, đôi mắt hổ phách kia bỗng trở nên sâu thẳm và nguy hiểm.
Cậu ấy nhìn xuống tôi từ trên cao, chậm rãi hỏi:
"Anh trai… đang làm gì vậy?"
Tôi đờ đẫn nhìn cậu ấy.
Cậu ấy nhặt lên một chiếc áo, hỏi tiếp:
"Anh lấy áo của em làm gì?"
"Của tôi!"
Tôi bực bội gi/ật lại, sắp xếp lại chỗ áo, cảnh giác nhìn cậu ấy, phòng ngừa cậu lại phá rối.
Cậu ấy đứng rất gần, tôi có thể ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người cậu.
"Đưa tôi."
Cậu ấy hít sâu một hơi, như thể đang kiềm chế điều gì đó, giọng khàn khàn hỏi:
"Anh trai muốn gì?"
Tôi mơ hồ lắc đầu, tiếp tục giục:
"Đưa tôi!"
Cậu ấy cười khổ:
"Anh trai hình như… biến thành một đứa trẻ ngốc nghếch rồi."
Giọng điệu cậu bỗng mang theo ý dụ dỗ, chậm rãi nói:
"Anh trai muốn gì… thì tự đến lấy đi, em sẽ không từ chối đâu."
Tôi to gan gi/ật áo của cậu ấy.
Cậu ấy tháo ra, đưa cho tôi.
Quần…
Cũng đưa luôn.
…
Cuối cùng, tôi nắm lấy tay cậu ấy, thì thào:
"Muốn em."
"Tất cả đều là của anh."
Giọng cậu ấy đã khàn đến mức không còn ra giọng, lật người lại, giữ ch/ặt cổ tay tôi.
Tôi bị vây trong lồng n.g.ự.c rộng lớn, muốn giãy giụa, muốn hét lên, nhưng từng chút từng chút mất đi quyền kiểm soát cơ thể.
Có vài khoảnh khắc, tôi đã nghĩ mình sẽ c.h.ế.t trên giường.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu.
Tôi mở mắt, chậm rãi đảo mắt nhìn quanh.
Vừa chống tay ngồi dậy, cả người lập tức nhũn ra, ngã phịch xuống giường.
Nghe thấy động tĩnh, Thẩm Trạc vội vàng chạy tới.
"Anh trai, anh không sao chứ?"
Tôi ngây ngốc nhìn cậu ấy, đột nhiên hỏi:
"Em… đã làm gì tôi?"
Vừa mở miệng, cả tôi và cậu ấy đều ngẩn ra.
Từng mảnh ký ức lóe lên, tôi tức gi/ận trừng cậu ấy.
Cậu ấy cúi đầu nhận lỗi ngay lập tức, cam đoan lần sau nhất định sẽ kiềm chế.
"Đây mà gọi là đã kiềm chế?"
Tôi nhìn mình trong gương, trên người không có lấy một chỗ nguyên vẹn, chi chít dấu vết.
Im lặng kéo áo che lại.
Trong lòng hạ quyết tâm— phải ngủ riêng.
11
Ngày đầu tiên ngủ riêng.
Cậu ấy thử thuyết phục tôi:
"Dùng th/uốc ngủ nhiều không tốt cho cơ thể, chúng ta ngủ chung chẳng phải rất tốt sao?"
"Không tốt!"
Tôi vô cảm đóng cửa lại, lên giường, nhắm mắt ngủ.
1 giờ sáng, tôi mở mắt, không buồn ngủ chút nào.
Nhẹ nhàng bò dậy, rón rén mở cửa phòng bên cạnh.
Bên trong, đèn ngủ nhỏ phát ra ánh sáng mờ nhạt, người trên giường đã ngủ say, hơi thở đều đặn.
Tôi nhấc chăn lên một góc, chui vào.
Hít một hơi, lại hít thêm một hơi nữa.
Cùng là một loại sữa tắm, nhưng tại sao mùi hương trên người cậu ấy lại khác biệt đến vậy?
Giây tiếp theo, tôi bị kéo vào một vòng tay rộng lớn và ấm áp.
Thẩm Trạc vỗ nhẹ lưng tôi, giọng nói khàn khàn vì buồn ngủ:
"Ngủ ngon, anh trai."
Tôi bất giác thì thầm:
"…Ngủ ngon."
Tìm được một chỗ thích hợp, tôi liền rúc vào, nhắm mắt lại.
Thôi kệ đi, vẫn là không ngủ riêng nữa.
12
Ngày tốt nghiệp của Thẩm Trạc.
Sáng sớm, mẹ kéo tôi ra ngoài chọn hoa.
Khi đến khu giảng đường của khoa, nơi đây đã chật kín sinh viên mặc lễ phục tốt nghiệp và phụ huynh đến tham dự.
Chỉ cần liếc mắt một cái, tôi đã thấy Thẩm Trạc nổi bật giữa đám đông.
Quá nhiều người tìm cậu ấy chụp ảnh, cứ như một điểm check-in nổi tiếng trên mạng vậy.
Mẹ tôi nhìn cậu ấy với vẻ vô cùng tự hào, cảm thán:
"Nhóc Thẩm nhà mình đúng là được yêu thích gh/ê."
Nói xong, bà lấy máy ảnh chuyên nghiệp đeo trên cổ ra, bắt đầu ghi lại khoảnh khắc này, miệng không quên giục tôi:
"Còn đứng đó làm gì? Mau vào đưa hoa cho người ta đi!"
Tôi nhìn thoáng qua đám đông, không tự tin lắm, hơi do dự lùi lại.
Mẹ tôi tức gi/ận đến mức muốn đ/ập tôi một trận, bực bội nói:
"Những người dũng cảm thì mới tận hưởng được thế giới! Con mà không chủ động, sẽ có kẻ khác chủ động thay con đấy!"
Ngay giây tiếp theo, đám đông bắt đầu náo nhiệt hò hét.
Mẹ tôi nói trúng phóc.
Một cô gái cao ráo xinh đẹp công khai tỏ tình với Thẩm Trạc ngay trước mặt mọi người.
Tôi và mẹ liếc mắt nhìn nhau.
Bà lập tức đẩy tôi về phía trước.
"Nhìn mẹ làm gì? Đó là chồng con!"
Tôi nghiến răng nghiến lợi, gắng gượng len qua đám đông, đi thẳng đến trước mặt hai người kia, phía sau vẫn là mẹ tôi cầm máy ảnh hướng thẳng vào tôi.
Thẩm Trạc chăm chú nhìn tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu, bước đến bên cậu ấy, nhìn thẳng vào cô gái kia, rồi bình tĩnh nói:
"Xin lỗi, cậu ấy là bạn trai tôi."
Cô gái trợn tròn mắt, không thể tin nổi.
Còn ánh mắt Thẩm Trạc lập tức sáng lên, khóe môi cong lên thành một nụ cười rạng rỡ.
Cậu ấy nắm lấy tay tôi, ngón tay len vào giữa những ngón tay tôi, đan ch/ặt vào nhau.
Sau đó, nhìn cô gái ấy, chậm rãi lên tiếng:
"Xin lỗi, tôi thuộc về anh ấy."
…
HẾT.
Chương 8 - Hoàn
Chương 6
Chương 7
Chương 13
Chương 7
Chương 7
Chương 12
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook