Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- GÓC TÍM CỦA HOÀI
- Nốt ruồi đỏ
- Chương 3
Anh ta khựng lại một chút.
"Ồ, cậu cũng biết sợ người khác thấy à?"
"Tôi tưởng chuột chỉ biết chui rúc trong hang thôi chứ, hóa ra cũng biết xã giao cơ đấy?"
Cái mồm Liên Dục Tinh đúng là đ/ộc không chịu nổi.
Tôi tức lắm: "Anh có thể đừng gọi tôi là chuột con suốt ngày được không?! Tôi cũng có tên mà!"
"Ồ? Cậu tên gì?"
"Tôi…"
Tôi lập tức đưa tay bịt miệng, thắng gấp.
Alpha kia khẽ cười khẩy:
"Xem ra cậu quen tôi thật, còn rất rõ nữa là."
"Đã thích tôi rồi, sao không dùng cách bình thường mà tỏ tình? Phải làm cái trò này cơ à?"
Tôi thì thào:
"Bởi vì anh sẽ không thích tôi."
"Sao cậu biết?"
"Anh thích Omega có pheromone thơm ngọt… Còn tôi chỉ là một Beta, không có pheromone…"
"Chỉ vậy thôi?"
"Ừ."
"Vậy thì đúng là tự cho mình thông minh đấy."
Tôi đứng dậy, không muốn tiếp tục chủ đề này.
"Dù sao tôi cũng sẽ thả anh thôi, anh không cần phải vội."
Rồi tôi cố ý hù anh ta:
"Mà nếu anh thật sự nhận ra tôi là ai, tôi sẽ không thả nữa đâu."
"Nhỡ anh trả th/ù tôi thì sao?"
"Nên tốt nhất anh đừng có giở trò gài bẫy!"
8
Bầu không khí trong phòng dần lạnh đi,
ngay cả sự ám muội trước đó cũng tan biến sạch sẽ.
Tôi ngại ngùng dụi mũi, cố gắng phá vỡ không khí nặng nề.
"Liên Dục Tinh, ngày mai anh muốn ăn gì?"
Anh ta đáp chậm rãi:
"Muốn ăn cá."
Mắt tôi sáng lên: "Được, mai tôi nấu cho anh..."
"Đông Tinh Ban."
Cái gì? Đông Tinh Ban á?
Cái loại cá đắt đỏ c.h.ế.t tiệt ấy?
"Đồ bi/ến th/ái," anh ta ngáp dài,
"Nh/ốt người ta ở đây, đến món ăn ưa thích cũng không chịu m/ua."
"Thế mà gọi là thích người ta?"
Tôi: "…"
Tôi nghiến răng, cố cười: "Được rồi, tôi m/ua."
Mấy ngày sau đó,
Liên Dục Tinh lúc thì bảo nệm cứng,
lúc lại kêu gối không êm, đòi loại xịn.
Tính ra tổng cộng,
tiền tôi làm thêm gần như đổ hết vào anh ta.
Tôi tự lẩm bẩm:
"Đúng là công chúa mà..."
Tan làm, tôi ghé qua tiệm bánh,
m/ua cho anh ta cái bánh matcha anh thích.
"Bỗng nghe thấy tiếng gọi quen thuộc:
'Ôn Nam?'"
Tôi quay đầu lại — là Ninh Quyết, một người bạn Alpha của tôi.
"Bao lâu rồi không thấy cậu? Nhắn tin cũng không thèm trả lời?"
Tôi nghĩ đến việc dạo này ngoài đi làm thì toàn quấn lấy Liên Dục Tinh trên giường,
đúng là không có thời gian trả lời ai cả.
Mặt hơi nóng lên:
"Dạo này bận quá."
Ra khỏi tiệm bánh, tôi nói chuyện vài câu với Ninh Quyết,
anh ta bỗng chỉ mũi tôi, ánh mắt có phần lảng tránh:
"Ôn Nam, chỗ này của cậu…"
Tôi vô thức đưa tay che cổ, cảm thấy hơi rát.
"Cậu có người yêu rồi à?"
"Không phải."
Im lặng một lúc, tôi mở miệng:
"Tôi đã nh/ốt Liên Dục Tinh lại."
"Chính là người mà tôi từng kể với cậu ấy."
Mặt Ninh Quyết sững lại:
"Hả?"
"Tôi tưởng cậu nói chơi, ai ngờ cậu dám thật à?"
"Tôi chắc bị đi/ên rồi. Nghĩ đến chuyện sau khi tốt nghiệp sẽ không bao giờ gặp lại anh ta nữa, tôi đ/au lòng muốn ch*t."
Tôi cúi mắt, cố nặn ra một nụ cười:
"Dù sao tôi cũng sẽ thả anh ấy sớm thôi. Cậu cũng biết, tôi đã có suất trao đổi rồi. Sau này giữa tôi và Liên Dục Tinh sẽ chẳng còn liên quan gì nữa."
Ninh Quyết là một trong số ít bạn tôi có.
Anh cũng là người hiểu rõ nhất tôi đã yêu Liên Dục Tinh sâu đậm và âm thầm đến nhường nào.
Anh nhìn tôi, nói nghiêm túc:
"Ôn Nam, tôi sẽ giữ bí mật cho cậu."
"Ừ, cậu nhất định phải giữ bí mật đấy."
9
Về đến phòng, tôi đặt bánh lên tủ đầu giường.
"Tôi về rồi!"
Liên Dục Tinh ngồi dậy, khẽ ngửi mùi,
nhíu mày lại: "Sao về muộn thế?"
"Ờ… tại tôi đi m/ua bánh cho anh…"
"Dối trá."
"Người cậu toàn mùi Alpha."
"Chắc là do lúc đứng trong tiệm bánh…"
"Qua đây."
Vừa nghe lệnh, chân tôi như có ý thức riêng, tự động bước lại gần.
"Cởi đồ ra."
Áo thun trắng và quần jeans bị tôi vứt bừa trên đất.
Thời tiết đã hơi lạnh rồi.
Làn da trần bị gió lùa khiến tôi nổi hết da gà.
May mà mắt anh ta vẫn bị bịt kín.
Nếu không, bị anh nhìn bằng đôi mắt đẹp như vậy…
Tôi thật sự không biết mình sẽ phản ứng cỡ nào.
"Quỳ xuống đây."
Tôi không dám phản kháng, ngoan ngoãn quỳ cạnh anh.
Anh đã mở bánh matcha ra.
Hương kem ngọt lịm lan khắp phòng.
Có lẽ đó là mùi pheromone lý tưởng mà Liên Dục Tinh yêu thích.
Anh ta thoa lớp kem lạnh buốt lên người tôi.
"Đừng…" Đừng lãng phí đồ ăn mà!
"Chó con hôm nay lại đi ve vãn ai nữa?"
Tôi tức đến đỏ mắt:
"Tôi không có!"
"Nói dối."
Liên Dục Tinh đ/è tôi xuống giường,
hành hạ tôi cả đêm.
Đến khi tóc tai ướt sũng vì mồ hôi,
tôi mới mơ màng nghĩ —
Phản ứng của anh ấy…
Chẳng lẽ là đang gh/en?
10
Nhưng tôi biết rõ,
Liên Dục Tinh chắc chắn không gh/en.
Cùng lắm chỉ là cảm thấy…
“chó con” của mình lại đi cọ người khác sau lưng thôi.
Là bản năng chiếm hữu của Alpha trỗi dậy,
chứ không đại diện cho bất kỳ cảm xúc nào.
Càng không phải là quan tâm hay thích.
Tôi hiểu rõ điều đó.
Mỗi lần thấy mình bắt đầu mềm lòng,
tôi lại nhắc bản thân —
Ôn Nam, đừng chìm sâu thêm nữa.
Còn ba ngày nữa là đến lúc thả anh ấy đi.
Tôi bỗng trở nên rất bám anh.
Còn hơn cả trước kia.
Ước gì có thể dán ch/ặt vào người anh mỗi ngày,
đi/ên cuồ/ng hít mùi pheromone chanh xanh trên người anh.
Bởi vì tôi biết —
Khi anh rời đi,
mùi hương này cũng sẽ biến mất hoàn toàn.
Không để lại chút dư vị nào cho tôi cả.
“Chậc.”
Liên Dục Tinh khó chịu rút tay khỏi người tôi:
"Nếu không biết cậu là Beta, tôi còn tưởng cậu đến kỳ phát tình."
"Quấn người như vậy, cậu đang phát rồ gì đấy?"
"Bởi vì thích anh mà. Cho nên mới bám dính lấy anh."
Chương 7
Chương 8
CHƯƠNG 1: 6H30-NGÀY ĐẦU TIÊN ĐI HỌC.
Chương 11
Chương 28
Chương 10
Chương 12
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook