Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
15/12/2025 10:48
Tôi nằm mơ cũng muốn cao lên.
Vì vậy, tôi cố ý tiếp cận nam thần lạnh lùng cao gần 1m90.
Sau khi thân thiết hơn, tôi tháo miếng lót tăng chiều cao trong giày ra, chân trần đứng trước mặt cậu ấy, ngượng ngùng mở miệng:
“Nếu tôi muốn cao thêm 10 phân… cậu thấy có khả thi không?”
Cậu ấy không nhìn tôi, nhưng lại cúi đầu nhìn chỗ nào đó trên người mình.
“Cao thêm 10 phân?”
“Không khả thi. Vì… không chỉ có 10 phân đâu.”
1
“Đừng cởi ——!”
Tôi nằm trên giường bệ/nh của phòng y tế, giãy giụa rút chân lại, không cho Lăng Dịch cởi giày giúp mình.
Ánh mắt cậu ấy rơi xuống đôi tất trắng ở mắt cá chân tôi.
Hàng mi cong dài che khuất đôi mắt sâu đen, ánh nhìn trở nên mờ tối.
“Được rồi, tự cậu làm đi.”
Hôm nay, tôi bị say nắng trong lúc huấn luyện quân sự.
Giáo quan bảo đội trưởng hàng ngũ — Lăng Dịch — đưa tôi đến phòng y tế.
Trong phòng y tế, người bị say nắng quá nhiều, bác sĩ trường lo không xuể, liền nhờ Lăng Dịch chăm sóc tôi.
Dặn phải giúp tháo bớt đồ cho mát, nới lỏng cổ áo và dây lưng quần.
Đầu tôi thì choáng váng, tay chân mềm nhũn không có sức.
Đành phải nhờ cậu ấy giúp.
Lăng Dịch giúp tôi nới cổ áo, đến lúc tháo dây lưng…
Tôi trong lòng niệm chú:
“Không sao cả! Không sao đâu! Không. Sao. Gì. Hết!!”
Cố gắng đỏ mặt chịu đựng.
Nhưng khi Lăng Dịch cúi người muốn tháo giày tôi ra—
Cơ thể tôi bỗng tràn đầy sức mạnh kỳ lạ!
Tôi dùng toàn lực rút chân lại.
Không phải vì ngại.
Mà là vì… trong giày tôi nhét tận hai miếng lót tăng chiều cao.
Cái mà cậu ấy sắp cởi… không chỉ là giày.
Mà là tất cả danh dự lắp ghép đầy vất vả của tôi.
Lúc đó, tôi còn mải nghĩ về cảnh “xã hội ch*t” sắp xảy ra, không để ý ánh mắt Lăng Dịch lướt qua phần eo quần tôi.
Do vừa tháo dây lưng, cộng với quần quân sự mặc rộng, nó tuột xuống một chút.
Khiến cho vùng eo trắng trẻo và chiếc quần boxer xám thấp eo “gợi cảm” của tôi… lộ cả ra ngoài.
Lăng Dịch quay mặt đi, nuốt khan một cái.
“Nếu cậu tự cởi được thì tôi ra ngoài trước.”
Cậu ấy lịch sự đứng dậy, bước ra ngoài.
Còn giúp tôi kéo rèm giường lại.
2
Cậu ấy như vậy… tôi muốn khóc c.h.ế.t cho rồi.
Ánh mắt của Lăng Dịch dừng lại ở chân tôi khá lâu, chắc chắn đã nhìn ra bí mật trong giày.
Nhưng cậu ấy nhìn thấu mà không vạch trần, để lại cho tôi một chút thể diện cuối cùng.
Tôi từ từ cúi người, tháo giày.
Lén lút đ/á giày xuống gầm giường.
Rồi nằm bẹp xuống giường, dang tay dang chân như chữ “大”.
Cuối cùng cũng dễ thở hơn một chút, sức lực dần hồi phục.
Vừa có sức, tôi lại muốn tám chuyện.
Cách nhau một tấm rèm, tôi cố tình tỏ ra thân thiết:
“Bạn Lăng Dịch, cậu cao thật đấy!
Lúc đứng nghiêm quân, tôi nhìn lén cậu mấy lần liền.
Đang định ki/ếm cớ bắt chuyện thì ai ngờ được… được cậu bế vào phòng y tế luôn, ha ha, đúng là có duyên.”
Lăng Dịch nổi tiếng lắm.
Hồi công bố điểm thi đại học, cậu ấy đã nổi rần rần trên mạng nhờ combo "nam thần điểm cao + đẹp trai".
Dân mạng bình luận:
【Không chỉ điểm cao hơn bạn, mà mặt còn đẹp hơn bạn.】
Chưa nhập học đã được phòng tuyển sinh lôi đi quay video quảng bá cho Đại học D.
Fan nữ chọn cậu ấy là “nam thần khóa mới” của D Đại.
Đứng trong đội ngũ, cậu cao tận 1m90, như hạc giữa bầy gà.
Chân dài đến nỗi tôi thấy thua luôn cả số phận.
Đều là sinh viên năm nhất, sao người ta cao dữ vậy?
Tôi thật sự muốn hỏi cậu có bí quyết hay thần dược gì đó không.
Lăng Dịch có vẻ không ngờ tôi lại thẳng thắn như vậy.
Một lúc sau mới đáp lại:
“Tôi biết cậu đang nhìn tr/ộm tôi.”
Giọng cậu mát lạnh như cơn gió mùa hè, dễ chịu vô cùng.
Tôi cứ tưởng mình giấu kỹ lắm.
Không ngờ bị bắt quả tang từ đầu.
“Sao cậu biết?”
“Vì… tôi cũng đang nhìn tr/ộm cậu.”
Câu trả lời khiến tim tôi lỡ một nhịp.
“Tại sao?”
Tôi có cao đâu.
Lăng Dịch nhìn tôi bằng đôi mắt đen láy:
“Cậu rất giống một người tôi từng… quen. Cậu ấy cũng có nốt ruồi nhỏ ở đuôi mắt.”
Tôi đưa tay sờ nốt ruồi nơi khóe mắt mình.
Thầm nghĩ, cao như vậy mà còn tinh mắt thật.
Thấy Lăng Dịch dễ nói chuyện hơn tôi tưởng, tôi định thừa thắng xông lên, hỏi thẳng bí quyết cao lên.
Tôi tỏ vẻ đ/au khổ:
“Thật ra, tôi có một bí mật… rất khó nói.
Vì để giấu chuyện này, tôi luôn phải giả vờ trước mặt người khác.”
Nói xong, tôi nghe rõ tiếng Lăng Dịch hít sâu một hơi.
Cậu ấy điều chỉnh hơi thở, hạ giọng dịu dàng:
“Chuyện đó… rất bình thường.
Ai cũng sẽ trải qua quá trình tiếp nhận thiên hướng… và bản thân mình.”
Tôi suýt khóc.
Cậu ấy thật tốt.
Rõ ràng là một nam thần cao lớn, vậy mà vẫn hiểu được nỗi khổ của những người thấp bé như tôi.
Nhưng mà… “thiên hướng” là gì?
Ý chỉ sở thích lựa chọn?
Sở thích của tôi chính là… cao 1m80!
“Tôi muốn thay đổi.”
Lăng Dịch bỗng nghiêm túc:
“Không cần thay đổi đâu. Khác biệt không có nghĩa là x/ấu.”
Chương 3
Nói thì nói vậy thôi.
Lùn một chút cũng không phải chuyện gì to t/át.
Nhưng tôi từ nhỏ đã tin rằng mình là "hàng dự bị 1m80".
Lên lớp 6, tôi đã cao đến 1m70, cao vượt cả lớp.
Thế rồi… 7 năm trôi qua, tôi lên đại học, mà mới cao được 1m77.
Mỗi năm chỉ cao thêm đúng 1cm. Thật là phục chính mình.
Khổ hơn nữa là…
Tôi còn có khuôn mặt baby kiểu thấp bé, chẳng có tí góc cạnh nào.
Đã không cao, mà mặt còn khiến người ta tưởng “chưa dậy thì xong”.
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 5
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook