Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lưng anh thẳng tắp, bước chân ổn định và dứt khoát.
Còn tôi thì siết lấy tay anh, trong thoáng chốc, chỉ mong con đường "bỏ trốn" này… sẽ không bao giờ có điểm dừng.
Khi xe dừng lại dưới chung cư nhà anh, những xúc cảm hỗn lo/ạn trong tôi mới từ từ lắng xuống.
Tôi siết ch/ặt vô lăng, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh:
“Xin lỗi, lúc nãy là tôi quá nóng nảy. Có làm anh bị thương không? Chuyện này tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm, tôi sẽ xin nghỉ việc, nếu như…”
“Làm bao nhiêu năm rồi, sao càng ngày càng ngốc vậy?”
Người bên cạnh c/ắt lời tôi.
Dù là câu hỏi, nhưng trong giọng anh không có lấy một chút trách móc — ngược lại còn pha chút dịu dàng như cười.
Tôi không hiểu sao, chỉ một câu nói như thế đã khiến tôi gần như buông bỏ toàn bộ vỏ bọc.
“Tôi không biết nữa… Rõ ràng là tôi không muốn mãi đứng sau lưng anh, rõ ràng là tôi muốn giúp anh bớt gánh nặng, vậy mà lại luôn làm không xong. Lần này cũng vậy… hấp tấp, thiếu suy nghĩ. Nhưng mà tôi thật sự không chịu được khi hắn nói về anh như vậy… Càng liên quan đến anh, tôi càng không kiểm soát nổi cảm xúc của mình.”
“Nhưng em đâu có làm gì sai. Dù là ở phương diện nào, em cũng luôn làm rất tốt.”
Vẫn là giọng nói đó — dịu dàng, điềm tĩnh — như thể tôi không phải là người vừa đ/á/nh thẳng vào mặt khách hàng, mà là một thực tập sinh non nớt vừa gây ra rắc rối.
Tôi run run nói:
“Đừng dỗ tôi… đừng an ủi tôi… cũng đừng dùng giọng điệu đó nói chuyện với tôi…”
“Vậy thì thế này nhé?”
Lời còn chưa dứt, đã bị đôi môi ấm nóng của anh ngăn lại.
Tôi trợn to mắt, sững sờ nhìn gương mặt gần trong gang tấc. Đến khi môi dưới bị anh khẽ cắn một cái, tôi mới lấy lại phản ứng.
Ánh mắt anh ánh lên tia trêu chọc đầy bao dung:
“Lần sau hôn thì nhớ nhắm mắt lại. Cần tôi dạy không?”
Chương 11
Chúng tôi quấn lấy nhau, từ hành lang đến tận phòng ngủ.
Trên giường in hằn vết lõm của hai người.
Tôi nhìn vào đôi mắt đắm say của người phía dưới, ánh mắt ấy không phải vì bản năng chi phối, mà là cảm xúc chân thực — ngọn sóng tình yêu cuộn trào như làn nước ấm vỗ về.
Tôi níu lấy anh, khao khát anh, để rồi cùng anh rơi vào biển dục vô bờ.
Đến lúc cao trào, anh ghé vào tai tôi, thì thầm khàn khàn:
“Dụ An… đ/á/nh dấu tôi đi…”
“Tôi thích mùi của em, tôi muốn… pheromone của em.”
Cuộc hoan ái kéo dài từ hoàng hôn đến tận đêm khuya.
Đoạn Diễn duỗi người nằm trong bồn tắm, hưởng thụ dịch vụ "dọn dẹp miễn phí":
“Muốn hỏi tôi có dự định gì sau chuyện này đúng không? Nhịn lâu rồi phải không?”
Tôi cười bất lực:
“Phải. Vậy anh có kế hoạch gì chưa?”
“Công ty đang đi lệch hướng, nhưng tôi cũng không thể can thiệp vào quyết định của sếp.”
Anh dựa lưng vào thành bồn tắm.
“Mấy năm nay tôi cũng tiết kiệm được chút vốn nhờ đầu tư, lại có không ít mối qu/an h/ệ trong ngành. Thật ra tôi đã từng nghĩ đến việc ra làm riêng… chuyện lần này coi như giúp tôi đưa ra quyết định cuối cùng.”
“Cho nên,” anh nhìn tôi, “không phải vì em làm sai điều gì, đừng lo.”
Tận đáy lòng tôi cuối cùng cũng nhẹ nhõm hoàn toàn.
Tôi hơi đỏ mắt:
“Vậy… em vẫn có thể đi cùng anh chứ?”
Đoạn Diễn nở nụ cười quen thuộc — nụ cười kiểu nửa bất đắc dĩ, nửa buồn cười mỗi lần tôi hỏi mấy câu ngốc nghếch:
“Giám đốc Marketing, lương gấp đôi, 15 tháng + thưởng dự án. Thế nào?”
Tâm trạng anh hình như rất tốt. Tôi bèn tranh thủ hỏi thêm một câu nữa:
“Vậy… công ty của anh có cho phép cấp dưới hôn sếp không?”
Anh bật cười vì tức:
Rồi anh quàng tay ôm cổ tôi, kéo cả người tôi vào bồn tắm.
“Nếu tôi là người lập nội quy, điều đầu tiên sẽ là: cấm yêu đương trong giờ làm việc.”
“Còn ngoài giờ làm thì… được.”
Chương 12
“Giám đốc Kỳ, hôm nay lại tăng ca à?”
Cậu quản lý vừa báo cáo xong tiến độ dự án, tò mò hỏi.
Cậu ta là người từ công ty cũ đi theo tôi và Đoạn Diễn, cũng là một trong những nhân viên được trọng dụng. Thực lực tốt, tính cách ổn, chúng tôi cũng khá thân.
Tôi cười khổ:
“Ừ, còn n/ợ sếp một bản báo cáo quý. Anh ấy bảo hôm nay không nộp thì mai dọn về chi nhánh luôn.”
Quản lý rùng mình:
“Sếp nhà mình đúng là không nể ai thật.”
“Còn không phải sao. Anh ấy vẫn luôn như vậy mà.”
Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố bắt đầu rực rỡ.
Tôi gõ xong chữ cuối, lưu tài liệu, gửi đi, đồng thời cũng bước tới trước cửa phòng làm việc của sếp.
“Vào đi.”
Đoạn Diễn chăm chú nhìn màn hình, ánh sáng lạnh từ file Word phản chiếu qua cặp kính gọng vàng, khiến anh toát lên vẻ lạnh lùng đầy quyến rũ.
Chỉ tiếc là câu tiếp theo lập tức khiến tôi tan hết mộng tưởng:
“Báo cáo của em viết sơ sài thật đấy.”
“Tình tình~ tha cho em đi…” Tôi thở dài, giơ tay đầu hàng. “Anh còn không biết mấy hôm nay em bận thế nào, cái này em phải tăng ca mới kịp đấy.”
“Dù sao nội dung chính cũng có đủ rồi, đừng quá khắt khe chi tiết nữa nhé?”
Đoạn Diễn hừ lạnh một tiếng, nhưng không nói gì thêm.
Tôi biết thế là qua cửa rồi, vội vòng ra sau ghế của sếp, vừa xoa vai anh vừa cười nịnh:
“Mà anh biết gì chưa? Thằng cha họ Triệu ấy phá sản rồi. Nghe nói n/ợ như chúa chổm luôn.”
Đoạn Diễn hất tay tôi xuống:
“Nếu em dùng thời gian hóng mấy chuyện nhảm đó để viết báo cáo, chắc sản phẩm gửi cho tôi sẽ khá hơn nhiều.”
Sao tự dưng lại quay về chủ đề đó nữa rồi…
Tôi mặt dày cười:
“Lần sau nhất định sẽ làm tốt! Hôm nay mình tan ca trước nhé? Dù sao cũng là tối thứ sáu tuyệt vời mà~ Chẳng phải chúng ta đã hẹn tối nay… ‘cái đó’ rồi sao~”
Mặt Đoạn Diễn đỏ lên, né ánh mắt tôi.
Nhưng tay thì lại di chuột, chuẩn bị tắt máy tính.
Tôi hí hửng cúi người, ngậm lấy vành tai nóng ran của anh.
Như dự đoán — anh phản ứng ngay:
“Kỳ Dụ An! Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, không được làm mấy chuyện này trong văn phòng—ưm… Về nhà rồi nói!”
“Nhưng mà bây giờ là ngoài giờ làm việc rồi mà, sếp à~”
—Hết— 🩵
Chương 14
Chương 19
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 12
Chương 10
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook