Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chương 10
Tối hôm đó tôi mất ngủ.
Dù cố gắng không nghĩ đến nữa, hình bóng Phó Diêu vẫn chiếm trọn tâm trí.
Nhưng tôi hoàn toàn không biết phải làm sao với mối qu/an h/ệ này.
Trời sáng, tôi uể oải đến công ty.
Vừa bước vào đã bị Tiểu Lý ở phòng thư ký hoảng hốt hỏi:
“Trợ lý Lâm, tối qua anh không ngủ à? Sao sắc mặt tệ thế?”
Tiểu Trương bên cạnh cũng góp vui:
“Chắc chắn là không ngủ rồi. Mắt thâm như gấu trúc thế kia, tối qua đi quẩy ở đâu thế?”
Tôi cố gắng gượng cười, lắc đầu.
Giá mà tôi đi chơi thật… tiếc là—tối qua…
“À đúng rồi, trợ lý Lâm, đây là bảng xét duyệt ngân sách tháng này, phòng tài vụ ký xong rồi, cần Phó tổng ký tiếp. Nhờ anh nhé.”
Mọi người vẫn đưa hồ sơ cho tôi như thường lệ.
Tôi muốn từ chối, nhưng chẳng biết mở miệng ra sao, đành ôm đống tài liệu đến trước cửa văn phòng tổng giám đốc.
Tôi do dự, lòng bàn tay rịn mồ hôi.
Sau chuyện tối qua, tôi thực sự không biết nên đối mặt với anh ta thế nào.
Còn đang chần chừ, cửa mở ra.
Gương mặt lạnh lùng của Phó Diêu hiện ra trước mắt.
Tôi cúi đầu, không dám nhìn, toàn thân căng thẳng.
“Có việc?”
Một lúc sau, giọng nói lãnh đạm vang lên.
“À… à, gửi hồ sơ…”
“Còn gì nữa không?”
“Hả?”
Tôi ngẩng đầu, thoáng thấy ánh mắt Phó Diêu... như mang chút mong chờ.
Tôi hít sâu, định nói gì đó thì giọng Tần Thu vang lên:
“Trợ lý Lâm! Cuối cùng tôi cũng tìm thấy anh!”
Tôi vừa định hỏi cậu ta có chuyện gì thì đã thấy cậu ta bước tới, nhìn Phó Diêu với vẻ mặt thẹn thùng.
Được rồi. Phó Diêu có nhất kiến chung tình hay không thì chưa biết, chứ Tần Thu thì rõ là động lòng rồi.
Tôi lập tức mất hết hứng nói chuyện.
Dù sao tôi cũng chỉ là một pháo hôi.
Giao hồ sơ cho Tần Thu, tôi nói nhẹ:
“Tôi còn việc bận, nếu Phó tổng có gì cần thì cứ nói với Tiểu Tần.”
Chương 11
Về lại chỗ ngồi, tôi giả vờ chăm chú làm việc, nhưng ánh mắt thì cứ lén liếc sang vị trí của Tần Thu ở phía trước bên phải.
Nửa tiếng… một tiếng… hai tiếng…
Cho đến giờ nghỉ trưa, cậu ta vẫn chưa quay lại.
Niềm mong đợi lờ mờ trong lòng tôi gần như hoàn toàn tan biến.
Cũng đúng thôi, tôi là pháo hôi, đã đến lúc rút khỏi sân khấu rồi. Nhân vật chính mới đang bắt đầu diễn chính tuyến.
Lần trước vì có tôi chen ngang nên Phó Diêu chưa kịp “nhất kiến chung tình” với Tần Thu, lần này chắc chắn là trúng tiếng sét ái tình rồi.
Đến giờ ăn trưa, tôi vẫn theo thói quen đặt phần ăn cho Phó Diêu.
Dù gì tôi cũng là trợ lý, chuyện đó nằm trong phạm vi công việc.
Nhưng lần này, tôi không đến phòng làm việc của anh ta nữa.
Dù đặt hai phần như cũ, nhưng tôi không ăn thì chắc chắn sẽ có người khác ăn.
Biết đâu, mấy phần cơm trước giờ vốn chẳng dành cho tôi—mà là đặt cho người ta ngay từ đầu.
Tôi tùy tiện tìm một quán trà nhỏ dưới công ty, gọi một phần hủ tiếu xào bò.
Đây vốn là món tôi thích, vậy mà giờ nhìn tô hủ tiếu bốc khói nghi ngút, tôi lại chẳng thấy chút khẩu vị nào.
Có lẽ do tâm trạng?
Nghĩ kỹ lại, từ sau khi xuyên đến thế giới này, khẩu vị của tôi luôn kém.
Rất nhiều món ăn vừa nhìn đã thấy buồn nôn, chỉ có vài món đặc biệt mới ăn được.
Trước kia khi ăn với Phó Diêu, mỗi lần tôi không muốn ăn là anh ta lại nghĩ đủ cách dụ tôi ăn.
Chỉ tiếc là…
Bây giờ chắc anh ta đang tìm cách dỗ dành người khác rồi.
Nghĩ đến đó, tôi càng không muốn ăn nữa.
Cầm đũa đảo qua loa vài cái, tôi đặt xuống.
Trời trưa nắng chang chang, vừa bước ra khỏi quán, bị ánh nắng rọi xuống khiến tôi hoa mắt, đầu óc choáng váng, cả người lảo đảo nghiêng sang một bên.
Tôi luống cuống vung tay muốn níu lấy thứ gì đó, đúng lúc ấy một bàn tay vươn ra, tôi nắm ch/ặt lấy, rồi bị kéo vào một vòng tay rộng lớn và vững chãi.
Ngẩng đầu lên, Phó Diêu xuất hiện trước mắt tôi như thể đang nằm mơ.
“Anh…”
Tôi còn chưa kịp nói, Phó Diêu đã bế ngang tôi lên.
Giữa ban ngày ban mặt, xung quanh người qua kẻ lại, vô số ánh mắt đổ dồn về phía chúng tôi.
Tôi x/ấu hổ muốn ch*t, vùng vẫy đòi xuống.
“Đừng cử động.”
“Thế thì anh thả tôi xuống đi!”
“Thả em để em ngất tiếp à?”
“Tôi… tôi chỉ tụt đường huyết một chút thôi, giờ đỡ rồi, không sao nữa.”
Phó Diêu chỉ liếc tôi một cái mà không nói gì, ngược lại còn siết c.h.ặ.t t.a.y hơn, bước chân cũng nhanh hơn.
Nhận ra hướng đi không phải quay về công ty, tôi sốt ruột hỏi: “Anh định đưa tôi đi đâu?”
“B/án em.”
“Đừng đùa nữa! Nói nghiêm túc coi!”
Thấy tôi thật sự nổi cáu, cuối cùng anh ta cũng chịu trả lời: “Bệ/nh viện.”
“Bệ/nh viện? Tại sao đưa tôi đến đó?”
Phó Diêu dừng bước, cúi đầu nhìn tôi: “Sắc mặt em tái nhợt, còn suýt ngất. Không đi bệ/nh viện thì đi đâu?”
“Tôi… tôi không sao thật mà, chắc bị… trúng nắng.”
“Trúng nắng? Giữa mùa đông mà em bảo trúng nắng?”
Thôi rồi… Tôi chỉ buột miệng nói đại, không ngờ lại ngốc đến vậy.
“Tôi không sao, nếu khó chịu tôi sẽ tự đi viện, không cần anh.”
Phó Diêu nhìn tôi rất lâu nhưng không nói gì, chỉ siết tôi ch/ặt hơn, ôm thẳng đến xe.
Nhét tôi vào ghế sau, anh ta lên xe rồi ra lệnh cho tài xế lái.
Chương 7
Chương 8
CHƯƠNG 1: 6H30-NGÀY ĐẦU TIÊN ĐI HỌC.
Chương 11
Chương 28
Chương 10
Chương 12
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook