Nốt ruồi đỏ

Nốt ruồi đỏ

Chương 2

15/12/2025 10:45

Cái mồm của Liên Dục Tinh đúng là bôi đầy th/uốc đ/ộc.

 

Tôi nghẹn lời, suýt bị tức nghẹn ch*t.

 

“Vậy… vậy tôi không làm nữa.”

“Để tôi đi học thêm chút rồi quay lại.”

 

Tôi vừa nói vừa chuẩn bị rút ra.

 

Liên Dục Tinh lập tức kẹp ch/ặt eo tôi bằng hai chân,

nói như gằn từng chữ:

 

“Không được!”

 

“Cậu làm tôi ra nông nỗi này rồi mà đòi rút?”

“Cậu thật sự muốn c.h.ế.t hả?”

 

Tôi lại thấy muốn khóc.

“Vậy… vậy giờ tôi phải làm sao…”

 

Liên Dục Tinh thở dài một tiếng:

“Thả lỏng đi.”

 

“Không thả lỏng nổi… tôi cũng là lần đầu mà.”

 

Anh ta đột nhiên im bặt, giọng lặng đi:

“Cậu nói gì cơ?”

 

“……”

 

Sau đó là một trận hỗn lo/ạn.

 

Quần nhau đến tận nửa đêm mới dừng lại.

 

Tôi mệt đến mức cảm giác như eo g/ãy làm đôi.

Cũng chẳng buồn giúp Liên Dục Tinh dọn dẹp.

Chỉ nằm vật bên cạnh anh ta, lim dim ngủ thiếp đi.

 

“Ê.”

Liên Dục Tinh gọi:

“Tháo dây cho tôi, trói lâu đ/au lắm.”

 

“Không được.” Tôi mệt lả, mắt nhắm mắt mở đáp,

“Tháo dây rồi anh sẽ gỡ bịt mắt, rồi sẽ nhìn thấy tôi…”

 

“Vậy là tôi toi luôn.”

“Không được.”

 

Liên Dục Tinh cười lạnh:

“Sợ tôi vậy còn học đòi b/ắt c/óc?”

 

“Đồ nhát ch*t.”

 

Tôi ôm lấy mặt anh ta, thì thầm bên tai với vẻ chính nghĩa:

“Dùng khích tướng cũng vô ích!”

 

Chương 5

 

Hôm sau, tôi ngủ thẳng đến tận trưa.

 

Vừa mở mắt đã thấy mình quấn lấy Liên Dục Tinh như bạch tuộc.

Cả đêm ôm anh ta như ôm gối ôm.

 

Liên Dục Tinh nhíu mày, trông rất khó chịu.

 

Tôi chột dạ, hắng giọng một cái rồi bò dậy.

 

Cẩn thận kiểm tra lại xích khóa.

Ừm, vẫn chắc chắn.

Vậy là ổn.

 

Tôi cầm chìa khóa, chuẩn bị ra ngoài m/ua đồ ăn.

 

“Ê, đồ bi/ến th/ái.”

Giọng khàn khàn của Liên Dục Tinh vang lên.

“Tôi khó chịu sắp c.h.ế.t rồi.”

 

Tôi gi/ật mình:

“Anh khó chịu chỗ nào?”

 

“Tay.”

“Cậu trói tôi lâu quá, m.á.u không lưu thông được, tê cả rồi.”

“Cởi một tay ra đi, tôi không làm gì được đâu.”

 

Tôi do dự.

Rồi vẫn từ chối:

“Không được.”

 

“Anh đ/á/nh nhau giỏi thế, một tay cũng đủ g.i.ế.c tôi rồi…”

 

Tôi từng tận mắt chứng kiến Liên Dục Tinh đ/á/nh nhau.

Anh ta dễ dàng đ/è bẹp một tên đại ca Alpha cùng cấp.

 

Huống hồ gì, anh còn là một Alpha cấp S.

 

“Làm sao cậu biết tôi đ/á/nh nhau giỏi?”

“Cậu hiểu rõ tôi lắm nhỉ.”

“Cậu là người tôi quen à?”

 

Dù bịt mắt, tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt anh đang dán ch/ặt vào tôi.

 

Tôi sợ lộ, không dám nói nhiều nữa.

“Dù sao cũng không được là không được. Đừng hỏi nữa.”

 

Tôi cuống quýt chạy ra ngoài.

 

Tối về, tôi bưng cơm vào phòng.

 

Dùng gối kê cho anh ta ngồi dậy:

“Tôi đút anh ăn.”

 

Liên Dục Tinh cười lạnh:

“Tôi như thằng t/àn t/ật ấy nhỉ.”

 

Tôi càng thấy chột dạ,

chỉ lặng lẽ bón từng thìa.

 

Anh quay mặt đi, môi mím ch/ặt.

“Cậu nuôi tôi như nuôi súc vật vậy.”

“Cậu thích tôi mà nỡ nhìn tôi thế này sao?”

 

Chắc là anh ta đang PUA tôi. Nhất định là vậy!

 

“Tôi…”

“Ăn cơm đi, ăn xong rồi nói tiếp.”

“Tôi không ăn.”

“Không mở trói, tôi không ăn miếng nào. Để tôi c.h.ế.t cho rồi.”

 

Liên Dục Tinh nhếch môi,

trông như thể nắm được điểm yếu của tôi rồi.

 

Tôi tức đến mức ném luôn cái muỗng:

“Anh dựa vào cái gì mà ỷ vào việc tôi thích anh?!”

 

“Chính là dựa vào đấy.” Anh không hề phủ nhận.

“Dựa vào việc cậu thích tôi.”

 

Chương 6

 

Cuối cùng, tôi cũng nhượng bộ.

 

Đồng ý cởi cho anh một tay,

nhưng chỉ buổi tối, và phải tắt hết đèn trong phòng.

 

Liên Dục Tinh cũng không yêu cầu gì thêm, chỉ “ừ” một tiếng,

rồi ngoan ngoãn ăn hết cơm.

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

 

Đêm khuya, tôi lại ngồi trên người anh ta.

Anh dùng một tay cởi trói, ôm ch/ặt lấy eo tôi.

 

Tôi chưa từng biết tay anh to đến vậy.

Chỉ cần một tay, đã gần như siết ch/ặt vòng eo tôi.

 

Tôi rên lên vài tiếng vì đ/au:

“Nhẹ chút…”

 

“Không dùng sức thì làm sao cậu thỏa mãn?”

 

Tôi đỏ mặt tía tai, giãy giụa định xuống.

 

Anh lập tức siết lấy sau gáy tôi,

dồn tôi ép sát vào mặt anh.

 

Khi môi gần chạm nhau,

tôi đưa tay che lại.

 

“Không được.”

 

“Sao lại không được?”

 

Chỉ người yêu mới được hôn.

Mà chúng tôi chẳng phải tình nhân.

Chỉ là kẻ b/ắt c/óc và người bị bắt.

 

Trong mối qu/an h/ệ này, không được hôn nhau.

 

“Chỉ là… không được.”

 

Liên Dục Tinh chẳng quan tâm.

 

Lợi dụng lúc tôi mềm nhũn không còn sức,

anh hung hăng bóp cổ tôi, hôn như trút gi/ận.

 

Cắn đến mức môi tôi rá/ch ra,

cả miệng đầy vị m.á.u tanh.

 

“Còn dám nói không được?”

“Cậu thích tôi mà, đồ bi/ến th/ái.”

 

7

 

Liên Dục Tinh đúng là quá đáng thật.

Từ sau khi tôi đồng ý tháo một tay của anh ta vào buổi tối,

anh ta bỗng nhiên rất thích bóp cổ tôi.

 

Cứ như thể có sở thích kỳ quái nào đó.

 

Nhưng nói thật... tôi cũng khá thích.

 

Mỗi lần bị anh ta bóp đến gần nghẹt thở rồi lại buông ra,

cảm giác vừa sợ vừa sướng đến đi/ên người.

 

Liên Dục Tinh còn có một thói quen nhỏ.

 

Anh ta đặc biệt thích dùng ngón tay xoa nhẹ phần sau cổ tôi, đoạn từ cột sống lên đến chân tóc.

 

Lâu dần, chỗ đó trở thành điểm nh.ạy cả.m.

 

Chỉ cần ấn nhẹ một cái là toàn thân tôi tê rần,

không kiềm chế được mà run lên.

 

Liên Dục Tinh phát hiện ra điều đó.

 

Mỗi lần đều cố ý bóp mạnh sau gáy tôi như trả th/ù,

để lại đủ loại dấu vết trên cổ tôi.

 

Kết quả là mấy ngày liền tôi ra đường chỉ dám mặc áo cổ cao,

sợ đồng nghiệp nhìn ra điều gì bất thường.

 

"Liên Dục Tinh, đừng cắn tôi nữa… Lỡ người khác thấy thì sao?"

Danh sách chương

4 chương
15/12/2025 10:45
0
15/12/2025 10:45
0
15/12/2025 10:45
0
15/12/2025 10:45
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu