Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tình cảnh này đúng là nên có một điếu th/uốc, tiếc là chúng tôi không ai hút.
Thay vào đó, anh hít sâu một hơi không khí đêm thành phố đầy ánh đèn lấp lánh.
“Tôi giấu thân phận thật, chạy đến đây – một thành phố cởi mở hơn – nhưng rốt cuộc vẫn không thoát khỏi cái lưới đó. Chỉ là sợi lưới ở đây mỏng hơn, lỗ to hơn một chút, đủ để tôi giữ lại chút cảm giác được làm chủ bản thân.”
“Nhưng trốn tránh không bao giờ là cách giải quyết. Mỗi lần bị ép phải dùng th/uốc ức chế suốt đêm để vượt qua bản năng, tôi lại tự hỏi… mình nghĩ vậy liệu có đúng không?”
“May là, khi tôi yếu đuối và sợ hãi nhất, người tôi gặp lại là cậu.”
Đoạn Diễn nhìn xa xăm, ánh đèn thành phố phản chiếu trong đôi mắt anh:
“Cảm ơn cậu, Dụ An. Cảm ơn vì đã giúp tôi, và tôn trọng tôi.”
Tôi siết ch/ặt lan can, các ngón tay trắng bệch vì lực.
Tôi muốn nói:
“Tôi – một Alpha tầm thường, nhút nhát, pheromone còn chẳng ra gì, đâu xứng đáng với chữ ‘may mắn’ đó của anh.”
Tôi cũng muốn hỏi:
“Câu cảm ơn đó… là để từ chối tôi, hay chỉ để giữ khoảng cách? Chúng ta chỉ có thể dừng lại ở mức ‘cảm ơn’ thôi sao?”
Thậm chí tôi còn nghĩ:
“Anh đừng nhã nhặn nữa. Chi bằng nhân lúc còn vương men say, cứ nói toạc hết ra đi – dù bị từ chối cũng còn hơn là mãi lưng chừng.”
Cuối cùng, tôi chỉ nói được một câu:
“… Không cần cảm ơn.”
“Vậy… sau này chúng ta… vẫn tiếp tục chứ?”
Đoạn Diễn khẽ “ừ” một tiếng, quay người đi vào phòng.
“Muộn rồi, nghỉ ngơi đi. Mai còn phải đi làm.”
“Cậu ngủ ở đây nhé, tôi qua phòng làm việc.”
Tôi nói chúc ngủ ngon, rồi chui vào chăn, trùm kín đầu như con đà điểu.
Tôi không nghe thấy câu lẩm bẩm của anh khi cánh cửa đóng lại:
“Tôi… vẫn cần thêm thời gian để nghĩ.”
Chương 9
Cuộc sống của người lớn, suy cho cùng chỉ là:
Dù trải qua chuyện gì, vẫn phải nhanh chóng quay về trạng thái ban đầu.
Cuộc trò chuyện hôm đó, tôi và Đoạn Diễn không ai nhắc lại.
Nhưng vì vụ việc trong bữa tiệc, Đoạn Diễn có nộp đơn xin chuyển dự án của ông Triệu cho người khác phụ trách.
Tiếc rằng công ty vừa c/ắt giảm nhân sự, lại đúng thời điểm nh.ạy cả.m, sếp tổng không duyệt.
Tôi là người lái xe đưa Đoạn Diễn và sếp đến gặp ông Triệu. Chỉ cần nghĩ lại chuyện lần trước thôi là tôi đã thấy khó chịu.
Lúc thuyết trình, tôi vẫn luôn để ý nhất cử nhất động của ông ta.
May thay lần này có vẻ bình thường. Ông Triệu ngồi nghe nghiêm túc, câu chuyện cũng chỉ xoay quanh nội dung công việc.
Tôi thở phào, tắt slide, chuẩn bị x/á/c nhận nhu cầu tiếp theo thì…
Ông Triệu bỗng cười, quay sang sếp tôi:
“Giám đốc Từ à, đây là lần đầu hợp tác, tôi rất tò mò về văn hóa công ty bên anh đấy.”
Rồi quay sang tôi và Đoạn Diễn:
“Công ty anh khuyến khích nhân viên giấu giới tính sao? Nếu không có bữa tiệc lần trước, tôi còn tưởng hai người này là Beta cơ đấy!”
Khốn nạn thật! Hắn phát hiện ra rồi!
Sếp tôi trợn tròn mắt. Gương mặt Đoạn Diễn lạnh hẳn đi.
Tôi gắng gượng cười:
“Ông Triệu, chuyện đó là vấn đề cá nhân. Chúng ta nên quay lại bản kế hoạch đi ạ.”
Nhưng ông ta lại cười, ánh mắt quen thuộc với kiểu giễu cợt đáng gh/ét lại hiện lên:
“Gặp nhau nhiều rồi thì cũng là bạn bè thôi, đừng nghiêm trọng quá. Tôi thích đùa vui mà, giám đốc Từ—” hắn chuyển hướng sang sếp tôi, “anh không phiền chứ?”
Chúng tôi là bên B, tất nhiên luôn phải giữ thái độ mềm mỏng.
Hắn không thèm hỏi tôi, mà hỏi thẳng sếp, rõ ràng là muốn mượn miệng cấp trên để ép tôi không phản kháng.
Sếp tôi cười gượng:
“Chuyện này tôi cũng lần đầu nghe. Đùa vui thôi mà, đâu đến mức phải khó chịu. Ông Triệu khách sáo quá.”
Ông Triệu hếch chân lên, gảy tàn th/uốc:
“Vị này—à,” không rõ là cố tình hay vô tình quên tên tôi, hắn hừ mũi rồi chỉ đại, “Alpha thì thôi, mùi còn sữa sữa, đúng là quê mùa.”
“Còn như giám đốc Đoạn đây, điều kiện tốt thế mà ngày nào cũng che che giấu giấu, thật uổng phí. Hay là bây giờ người ta chuộng kiểu… ‘vừa muốn vừa không’ nhỉ?”
“Thôi thì tôi nói thẳng nhé — Omega có lợi thế của Omega. Như vụ hợp tác này chẳng hạn, sau này còn nhiều lần ‘giao lưu sâu sắc’ nữa mà, đúng không?”
Hắn cố tình nhấn mạnh từ “sâu sắc”, ánh mắt nhơ nhớp lướt qua người Đoạn Diễn.
“Két!”
Tiếng ghế bị kéo vang lên chói tai.
Tay tôi đã vung lên trước khi đầu kịp nghĩ.
Một cú đ.ấ.m thẳng vào mặt ông ta.
“Ông mà còn dám nói thêm câu nào về anh ấy nữa thì liệu h/ồn.”
Phòng họp náo lo/ạn, tiếng hét, tiếng bàn ghế đổ loảng xoảng. Người thì can ngăn, người thì hét lớn.
Nhưng tôi lại cảm thấy một loại thảnh thơi chưa từng có.
Tất cả sự kiềm chế, mọi quy tắc, mọi lời dạy dỗ từng đ/è nặng trong đầu đều biến mất.
Tôi chỉ còn lại cảm xúc, và bản năng —
Cứ thế đ.ấ.m tới tấp.
Cho đến khi bàn tay rướm m.á.u của tôi được một đôi tay thon dài nắm lấy.
Giọng anh bình tĩnh, lòng bàn tay ấm áp, cuốn đi hết sự gi/ận dữ trong tôi:
“Quên chưa nói với ông Triệu, tôi có thói quen ghi âm các buổi họp.”
“Vừa rồi có phát ngôn mang tính phân biệt giới tính và quấy rối tình dục. Tôi tin ông hiểu nếu đoạn ghi âm này lộ ra sẽ ảnh hưởng thế nào đến danh tiếng công ty ông.”
“Xin phép, tôi đi trước. Dụ An, theo tôi.”
Chương 10
Đoạn Diễn nắm tay tôi, kéo tôi băng qua đám đông đang xôn xao vì bất ngờ.
Chương 5
Chương 7
Chương 6
Chương 2
Chương 21
Chương 16
Chương 16
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook