Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trong lòng tôi dâng lên chút mong đợi, nhưng lý trí vẫn nhắc mình giữ bình tĩnh.
Anh im lặng vài giây, rồi khẽ ho hai tiếng, sắc mặt bình tĩnh, chỉ có tai là đỏ bừng.
“Chuyện tối qua cậu biết rồi, tôi cũng nói thẳng.”
“Hiệu quả th/uốc ức chế ngày càng kém. Nếu lại xảy ra chuyện như hôm qua, sẽ ảnh hưởng đến công việc.”
“Nên… tôi muốn ký với cậu một hợp đồng — cậu định kỳ đ/á/nh dấu tạm thời cho tôi, tôi sẽ trả th/ù lao.”
Tôi do dự một lúc rồi hỏi:
“Xin lỗi nếu hơi đường đột… Với điều kiện của anh, tìm một người bạn đời để giải quyết thì đâu có khó? Sao lại phải bỏ tiền ra làm việc này?”
“Vì tôi không muốn làm bạn đời của ai cả.” – Anh lạnh giọng.
“Chuyện này ngoài lý do tối qua, còn vì tôi tin tưởng nhân cách của cậu.”
“Cậu cũng giống tôi, luôn giấu đi thân phận thật — chắc phần nào hiểu được cảm giác đó.”
“Là tôi nhiều lời. Mong anh đừng để bụng.” – Tôi đứng dậy, đi vòng ra sau, nhẹ vỗ vai anh –
“Tôi không cần th/ù lao. Như anh nói, tôi cũng gặp rắc rối y hệt.”
“Làm việc với anh còn giúp tôi tiết kiệm cả đống tiền th/uốc — quá lời rồi còn gì.”
Đoạn Diễn cứng người lại, như không quen với đụng chạm.
Tôi nhanh chóng rút tay lại, ngồi xuống.
“Vậy anh thấy tần suất bao nhiêu là phù hợp? Lần tới gặp ở đâu?”
Anh tránh ánh nhìn của tôi:
“Cuối tuần sau, đến nhà tôi.”
Chương 5
Nhà của Đoạn Diễn, giống như con người anh, gọn gàng đến mức gần như mắc chứng ám ảnh cưỡ/ng ch/ế.
Lần này không còn mất kiểm soát như ở bãi đậu xe nữa.
Chúng tôi giải tỏa nhau trong im lặng và bóng tối. Khi cơn sóng qua đi, anh vẫn nằm im, không nói gì, cơ thể mềm nhũn.
Tôi bật đèn, bế anh lên khỏi giường.
“Kh—Kỳ Dụ An! Anh làm gì vậy?!”
Anh đỏ mặt giãy giụa trong vòng tay tôi, rõ ràng là ngượng đến phát cáu.
Tôi bế thẳng vào phòng tắm: “Giúp anh tắm.”
Gương mặt Đoạn Diễn đỏ như cà chua chín, giọng thì căng cứng: “Không cần! Tôi tự làm được. Chúng ta đâu phải…”
“Phải, phải rồi, tôi biết — đâu phải người yêu.” Tôi đặt anh vào bồn tắm, vặn vòi sen, thử nước: “Coi như tôi đang lấy lòng cấp trên đi, được chưa?”
Anh không đáp, chỉ nhắm mắt quay mặt đi — coi như ngầm đồng ý.
Tôi giúp anh và cả bản thân dọn dẹp sạch sẽ, ném bộ ga trải giường nhàu nát vào máy giặt.
Đến khi tôi mặc đồ chuẩn bị ra về, giọng anh nhẹ vang lên sau lưng:
“Cảm ơn. Sau này cứ mỗi hai tuần, đều ở đây.”
Quả nhiên là Đoạn Diễn — chuyện thế này mà cũng nói như đang phân công công việc.
Tôi thở dài, giơ tay ra sau ra dấu OK, cảm thấy mình đúng là kiểu dân văn phòng khổ tận cam lai chính hiệu.
Thế là mối qu/an h/ệ “hợp đồng” cứ đều đặn tiếp diễn.
Thời gian trôi qua, Đoạn Diễn từ một người ban đầu kháng cự, đã dần quen với việc để tôi xử lý mọi thứ sau khi xong chuyện — thậm chí nằm im trong bồn tắm cho tôi dội nước.
Thỉnh thoảng, tôi mang theo hai ly trà sữa hương nhài đến.
Mây tan mưa tạnh, thay ga giường xong, hai đứa ngồi trong phòng ngủ đầy mùi pheromone uống hết.
Đoạn Diễn không vui, đ.â.m ống hút vào ly, lườm tôi: “Anh nhất định phải chọn vị này sao?”
Tôi cười toe: “Không thấy… rất đúng không khí à?”
Anh trừng mắt, không quên dặn tôi nhớ mang rác đi khi về.
Tôi cười hì hì gật đầu, đóng cửa lại — nụ cười trên môi cũng dần biến mất.
Con người mà, luôn tham lam.
Ban đầu chỉ dám mơ đến chuyện chạm vào anh trong mơ, giờ lại nghĩ — liệu có thể tiến thêm một bước?
Nhưng một ly trà sữa đã là giới hạn phóng túng nhất rồi.
Tôi phần nào cũng đoán được vì sao Đoạn Diễn lại giấu thân phận thật.
Anh tự tin, sắc sảo, có năng lực và khát vọng — là kiểu người luôn nổi bật giữa đám đông.
Nhưng tất cả điều đó không phù hợp với định kiến xã hội về một Omega.
Thế nhưng... điều đó có quan trọng không?
Bởi vì anh là Đoạn Diễn.
Người duy nhất từng đứng về phía tôi khi tôi còn là một thực tập sinh ngơ ngác, bị đẩy ra chịu trận thay cả phòng.
Tuổi trẻ dễ hoang mang, gặp một vấp ngã thôi cũng tưởng là tận thế.
Nhưng lúc đó, anh đứng trước mặt tôi, giọng trầm ổn, không chút do dự:
“Kỳ Dụ An là do tôi trực tiếp hướng dẫn. Bản kế hoạch này cũng đã gửi tôi duyệt lại.”
“Mọi chuyện còn cần điều tra thêm. Nếu có trách nhiệm, tôi chịu.”
Tôi trốn sau bóng lưng anh, nhìn tin nhắn mới sáng lên trên điện thoại mà muốn khóc:
[Đừng lo. Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Cứ bình tĩnh.]
Dù là ảo tưởng thanh xuân hay hiệu ứng cầu treo, kể từ ngày đó, tôi không thể dứt mắt khỏi anh nữa.
Miễn là có thể để anh tiếp tục sống kiêu hãnh như vậy, tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì.
Chương 6
Gần đây Đoạn Diễn bận đến mức mất hút.
Ngay cả “lịch cố định” hai tuần một lần cũng bị hoãn do anh phải đi công tác.
Tôi ngồi làm việc mà lòng như lửa đ/ốt, cảm giác bất an cứ lởn vởn.
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi quyết định nhắn cho anh:
[Tối nay rảnh không? Đến lịch rồi đấy.]
Anh đáp rất nhanh:
[Không rảnh, tối nay có tiệc quan trọng.]
Tôi đ/á/nh liều:
[Tôi đi cùng nhé? Nếu phải uống rư/ợu thì cần người lái xe chứ.]
Ban đầu anh muốn từ chối, nhưng tôi lì lợm năn nỉ mãi, cuối cùng cũng đành chịu thua.
Tới khách sạn, vừa thấy Đoạn Diễn, tôi liền nhận ra anh vừa từ sân bay đến, tóc rối, vẻ mệt mỏi.
Tôi theo anh vào phòng tiệc.
Công ty đang mở rộng sang một lĩnh vực hoàn toàn mới, không mấy liên quan đến ngành cũ, mọi thứ gần như phải xây dựng từ đầu.
Khoảng hơn chục người có mặt, đa số mặt lạ hoắc.
Người duy nhất tôi từng gặp là ông Triệu — ngồi ghế chủ tọa.
Từng đi gặp khách với anh một lần, tôi nhớ rõ ông ta là một Alpha thích lên mặt, nói nhiều, kiểu người tôi gh/ét nhất.
Chẳng bao lâu sau, ông Triệu bắt đầu liên tục ép rư/ợu.
Tôi ý tứ uống thay, vừa uống vừa khéo léo đỡ lời giúp Đoạn Diễn.
Sau ba lượt rư/ợu, không khí đột ngột trở nên căng thẳng.
Một mùi pheromone xa lạ xuất hiện trong không khí, khiến tuyến thể tôi nhói đ/au phản xạ.
Một Alpha đang cố tình tỏa pheromone khiêu khích.
Tôi rõ ràng đã dán miếng ức chế mới, vậy mà tuyến thể vẫn rỉ ra chút mùi sữa nhẹ.
Bình luận
Bình luận Facebook