Sau khi mất trí nhớ, trai thẳng lại muốn kết hôn với tôi

“Cậu dậy rồi à? Tôi mang bữa sáng về này.”

 

Cậu xách hộp bánh bao chiên, lắc lắc trước mặt tôi rồi cười rạng rỡ:

 

“Không hiểu sao, vừa ra ngoài là tôi nghĩ ngay đến tiệm bánh này, chắc là tôi từng rất thích ăn nhỉ?”

 

Cậu vừa nói, vừa đưa tôi đôi đũa.

 

Tôi nhận lấy, không nói gì.

 

Tôi không nói cho cậu biết — tiệm này thích cho nhiều hành. Mà Yến Ly thì gh/ét hành nhất.

 

Cậu m/ua là vì tôi thích ăn.

 

Trước đây khi chưa mất trí nhớ, sáng nào cậu cũng dậy sớm xếp hàng m/ua đồ ăn sáng cho tôi ở tiệm này.

 

Bánh ở đây ngon nhưng rất đông khách. Sợ tôi không ăn được, Yến Ly luôn dậy thật sớm đi xếp hàng.

 

Nghĩ đến đây, tim tôi chợt ấm lại, ngước mắt nhìn cậu.

 

Cậu vừa cắn một miếng bánh thì bị nhân nóng phỏng lưỡi, nhăn nhó nói:

 

“Sao lại có hành nhỉ? Chẳng lẽ sau này tôi lại thích hành sao?!”

 

Gương mặt đầy hoảng lo/ạn.

 

Tôi cười cong cả mắt: “Ngốc thật.”

 

Bầu không khí ấm áp chẳng duy trì được bao lâu thì đã bị phá vỡ.

 

Có người tới nhà xin lỗi.

 

Chính là mấy người trong phòng bao hôm trước — những kẻ từng nói rằng tôi đến với Yến Ly chỉ vì tiền.

 

“Yến ca, chuyện hôm đó là em nói bừa, anh đừng để bụng nhé!”

 

Vừa nói, hắn vừa đặt quà xin lỗi xuống, rồi đưa thêm một bản hợp đồng.

 

Nhưng Yến Ly đâu còn nhớ chuyện gì đã xảy ra, vẫn ngơ ngác:

 

“Lúc đó mày nói gì?”

 

Tên kia không trả lời, chỉ nhìn tôi một cái đầy lúng túng, ấp a ấp úng mãi cũng không nói được rõ ràng.

 

Tôi nhìn ra sự x/ấu hổ của hắn, chẳng buồn nghe lại những lời nhảm nhí, cầm luôn hợp đồng vào thư phòng.

 

Bản hợp đồng đó là để xin lỗi — nhưng không phải xin lỗi tôi.

 

Lời lẽ nhục mạ hôm đó đã truyền đến tai Yến lão gia.

 

Ông không chỉ gi/ận thay tôi mà còn muốn chống lưng cho con trai mình, nên đã ra tay xử lý vài công ty của đám người đó.

 

Mấy tên công tử con nhà giàu, cả ngày chỉ biết ăn chơi, gây chuyện xong chỉ còn cách về nhà cầu c/ứu ba mẹ.

 

Bản hợp đồng chính là nhượng bộ từ các vị phụ huynh — quyền sử dụng khu đất ở phía nam ngoại thành. Nếu khai thác tốt, lợi nhuận không dưới 200 triệu tệ.

 

Vừa đúng với kế hoạch của tôi.

 

Thế mà dưới nhà lại ồn ào, làm tôi mất tập trung.

 

“Cậu nói bậy bạ cái gì đó! Nhà tôi — Hứa Hàn — tự mình ki/ếm tiền được, còn giỏi hơn các người nhiều, làm sao có thể vì tiền mà yêu tôi được!”

 

“Chính các người mới nông cạn! Đừng coi thường người khác! Tôi có điểm nào không xứng với anh ấy? Đẹp trai, khí chất, người ta gọi là trời sinh một cặp đó hiểu không!”

 

“Cút cút cút! Cầm mấy thứ này về đi! Tôi không cần!”

 

Yến Ly vừa nói, vừa lôi đối phương ra cửa.

 

Không biết từ lúc nào Mạnh Tưởng cũng tới, vội kéo tay can ngăn: “Người ta tới không có ý x/ấu, là tới xin lỗi mà!”

 

Yến Ly trợn mắt: “Cậu cũng đi luôn đi!”

 

11

 

Sau khi đám người hỗn lo/ạn đó rời đi, căn nhà lại yên tĩnh.

 

Yến Ly thở dốc, rồi bắt đầu ch/ửi bới.

 

Tôi đưa cho cậu một ly nước ấm, nhân lúc cậu tạm dừng, thử thăm dò:

“Nếu... tôi thật sự từng đến với cậu chỉ vì cha cậu thì sao?”

 

Yến Ly khựng lại.

 

“Cạch” — cái ly đặt mạnh xuống bàn trà, cậu trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt đỏ hoe đầy gi/ận dữ.

 

Tôi bỗng thấy tim thắt lại, lòng bàn tay túa mồ hôi.

 

Lúc này tôi mới nhận ra: người cần cậu ấy không phải là cậu cần tôi, mà là tôi cần cậu ấy.

 

Tôi bỗng không dám tưởng tượng, nếu Yến Ly thật sự vì lý do đó mà chán gh/ét tôi... tôi phải làm sao?

 

“Cả cậu cũng thấy tôi không xứng với cậu sao?”

 

Giọng cậu nghèn nghẹn, đầu cúi thấp như một chú cún bị mưa tạt, cố gắng giữ lấy chiếc hộp giấy rá/ch nát để trú, nhưng tôi lại vô tình lấy mất.

 

Toàn thân cậu đầy thất vọng, chán nản đến cực độ.

 

Tôi nghe mà ngây người — thì ra... điều cậu để tâm lại là chuyện đó sao?

 

Tôi không trả lời, Yến Ly càng buồn hơn, quay lưng lại, rúc vào góc sofa gi/ận dỗi.

 

“Cho dù cậu hối h/ận cũng muộn rồi! Chúng ta đã kết hôn! Đừng mơ ly hôn nữa!”

 

Tôi mềm lòng, đưa tay xoa đầu cậu:

 

“Sao lại không xứng? Cậu là chú cún đáng yêu nhất thế giới này.”

 

Cậu không phản ứng gì, vẫn rầu rĩ.

 

Nhưng vừa hiểu ra ý tôi, lập tức "xù lông":

 

“Ai là cún của cậu? Tôi là chồng cậu đấy!”

 

Tính khí chú cún đến nhanh, đi cũng nhanh.

 

Đang lúc tôi xử lý tài liệu, Yến Ly bỗng ghé sát, mắt sáng rỡ:

“Cậu kể lại chuyện tình của chúng ta được không?”

 

Nói xong lại giả vờ không quan tâm:

 

“Cũng không phải là tò mò gì, chỉ là muốn hiểu thêm mấy ký ức mình đã mất thôi... Biết đâu một ngày nhớ ra thì sao?”

 

Cái đầu đáng yêu đã chạm sát mặt tôi, tôi nào có nhịn được, vô thức gãi nhẹ dưới cằm cậu.

 

Tôi kể lại chuyện hồi đại học — từ lần đầu gặp mặt, ba năm cậu theo đuổi tôi, đến ngày tốt nghiệp cậu cầu hôn...

 

Tôi kể đi kể lại cả tuần, cậu không chán, mà tôi thì sắp thuộc lòng.

 

“Vậy tức là... vì yêu tôi nên cậu mới đồng ý kết hôn đúng không?”

 

Yến Ly lại x/á/c nhận lần nữa.

 

Tôi quen rồi, gật đầu ngay:

“Phải, vì yêu cậu nên tôi mới cưới cậu.”

 

Yến Ly hài lòng:

“Thế bao giờ cậu chuyển về phòng ngủ chính?”

 

Tôi ngẩng đầu nhìn đôi mắt nóng bỏng kia, bất giác xoa nhẹ ngón tay.

 

Yến Ly vẫn còn biết thẹn thùng, nhưng mấy chuyện ôm hôn thì đã thành phản xạ tự nhiên rồi.

 

Giờ thì... cậu muốn tiến thêm một bước.

Danh sách chương

4 chương
15/12/2025 10:46
0
15/12/2025 10:46
0
15/12/2025 10:46
0
15/12/2025 10:46
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu