Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- GÓC TÍM CỦA HOÀI
- Làm Sao Để Yêu
- Chương 3
Giọng anh không lạnh, nhưng cũng chẳng ấm:
“A lô?”
“Thứ Sáu tuần này là sinh nhật 80 tuổi của ông nội.”
“Ừ, anh sẽ đến.”
Chúng tôi im lặng suốt nửa phút, chẳng ai dập máy.
Tôi đang định nói gì đó thì Quan Hoài lên tiếng trước:
“Cơ thể ông không còn khỏe như trước, chuyện ly hôn… tạm thời đừng để ông biết.”
“Ừ, vậy hôm đó tụi mình vẫn như bình thường.”
“Được.”
“Cúp máy đây.”
Tôi còn chưa kịp nói gì, anh đã tắt máy.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình điện thoại một hồi lâu.
Trong lòng chỉ nghĩ: Anh ấy gh/ét nói chuyện với mình đến thế sao?
Chương 8
Hôm sinh nhật 80 tuổi của ông nội, tôi gặp lại Quan Hoài.
Chỉ khi thực sự đứng trước mặt anh, tôi mới nhận ra mình đã nhớ anh đến nhường nào.
Trước mặt người thân, chúng tôi vẫn phải diễn vai một cặp vợ chồng hạnh phúc.
Anh nắm tay tôi, cùng ông nội đứng ở cửa chào đón khách khứa.
Ông nội nhìn bàn tay hai đứa đang nắm lấy nhau, cười rạng rỡ:
“Quan Hoài à, nhờ có cháu quản lý thằng Lạc Lạc này, nó mới biết điều ra như vậy.”
Tôi thầm nghĩ c.h.ế.t rồi, ông lại nói trúng ngay chỗ đ/au.
Tôi liếc nhìn nét mặt của Quan Hoài, anh vẫn bình thản như chẳng có gì.
“Ông ơi, Lạc Lạc lúc nào cũng ngoan mà.”
Đang nói chuyện thì đột nhiên có một vị khách không mời mà đến – Ôn Trạch Khiêm.
“Chúc ông cụ sống lâu trăm tuổi, phúc như Đông Hải.”
… Hắn về nước rồi?
Tôi theo phản xạ nhìn sang Quan Hoài, thấy anh cũng đang nhìn Ôn Trạch Khiêm.
Ông nội vừa trò chuyện vừa hỏi:
“Về nước rồi à?”
“Dạ vâng, cháu mới mở phòng tranh trong nước.”
“Cháu quá lời rồi, nếu không có Quan Hoài giúp đỡ, đâu thuận lợi thế này.”
Ánh mắt Ôn Trạch Khiêm lướt qua tôi một cách cố ý.
Trong lòng tôi lập tức bốc lên một ngọn lửa vô danh.
Tôi và Quan Hoài còn chưa chính thức ra tòa ly hôn, mà hai người họ đã vội vã muốn quay lại rồi à?
Tôi lập tức buông tay anh ra.
Quan Hoài sững người, nhìn tôi đầy kinh ngạc.
Tôi liếc anh một cái, không nói gì, rồi bước nhanh về phía Chu Hưng – người bạn thân của tôi – đang đứng ở gần cửa.
Tôi không muốn nghe mấy lời khách sáo giả tạo nữa.
Chương 9
Lúc vào tiệc, tôi ngồi bên cạnh ông nội, Quan Hoài ngồi bên trái tôi.
Bên trái anh, lại là Ôn Trạch Khiêm.
Hai người họ cứ thì thầm với nhau, bàn luận về triển lãm tranh, về hòa nhạc.
Tôi lại nhớ đến những cuộc trò chuyện giữa tôi và Quan Hoài – toàn những thứ vớ vẩn như game, xe hơi, du thuyền.
Còn họ thì bàn về cổ phiếu, nghệ thuật – những đề tài mà tôi chẳng xen vào nổi.
Tôi hơi chán nản, vừa gắp đồ ăn vừa lơ đãng.
Món tôi vừa gắp bị ai đó gắp đi mất – là Quan Hoài.
Anh nhíu mày nhìn tôi: “Em bị dị ứng khoai mỡ.”
Tôi cúi đầu nhìn, mới phát hiện vừa rồi mình gắp nhầm một miếng khoai.
Nếu không phải anh nói chuyện với người ta vui vẻ thế, em đã không gắp nhầm rồi.
Tôi bực bội nói: “Em biết rồi, không cần anh lo.”
Tay anh khựng lại giữa không trung, vài giây sau mới khẽ đáp:
“Ừ, không cần anh lo nữa…”
Chương 10
Giữa bữa tiệc, tôi ra vườn sau hút th/uốc.
Mới hút được một nửa, Ôn Trạch Khiêm đột nhiên xuất hiện.
“Nghe nói cậu và Quan Hoài chuẩn bị ly hôn?”
“Liên quan quái gì đến anh?” – tôi không thèm nhìn hắn.
Hắn liếc tôi với ánh mắt gh/ê t/ởm:
“Cái tính cách như cậu, không trách được người ta chịu không nổi.”
“Từ lúc hai người kết hôn tôi đã biết sẽ chẳng đi được đến đâu.”
“Nếu không vì áp lực gia đình, anh ấy đã chọn tôi rồi.”
“Dù sao bây giờ cũng chưa muộn.”
Cơn tức gi/ận trong tôi bùng n/ổ.
Tôi dập th/uốc, ánh mắt lạnh tanh nhìn hắn:
“Đáng tiếc, với thân phận dơ bẩn của anh, cả đời cũng đừng mơ kết hôn với anh ấy.”
Hắn nhún vai: “Kết hôn hay không có gì quan trọng? Tôi chỉ cần con người anh ấy.”
“Tốt thôi, chúc hai người trăm năm hạnh phúc.”
Tôi bước lướt qua hắn, nhưng vừa quay đầu lại thì thấy Quan Hoài đang đứng đó.
Sắc mặt anh rất tệ, đôi mắt sâu thẳm dán ch/ặt vào tôi.
“Đoạn Gia Lạc, em nói thật lòng hết à?”
Tôi ngẩng cổ thẳng thừng: “Phải, thật lòng đấy. Đó chẳng phải thứ anh muốn nghe sao?”
Chương 11
Ba ngày sau, tôi nhận được điện thoại từ Quan Hoài.
Anh nói mọi thủ tục đã xong, chỉ cần tôi ký đơn ly hôn, hôm sau có thể ra tòa nộp hồ sơ.
Chính vào khoảnh khắc đó, tôi mới thật sự nhận ra – Quan Hoài không cần tôi nữa.
Cơ thể phản ứng trước cả suy nghĩ.
Tôi nói dối:
“Tôi đang nghỉ dưỡng ở Maldives, mai không rảnh.”
“Ừ, khi nào rảnh thì báo tôi.”
Dập máy xong, tôi ngồi ngẩn người trên ghế.
Thực ra từ hôm sinh nhật ông nội, tôi chưa từng rời khỏi nhà.
Hai ngày qua, tôi nghĩ rất nhiều về Quan Hoài.
Anh lớn hơn tôi năm tuổi, hồi nhỏ không chơi cùng, tôi chỉ biết đến sự tồn tại của anh.
Ông nội bảo tôi gọi anh là “anh Hoài”, tôi cố tình không chịu, suốt ngày gọi “Quan Hoài”.
Gần đây tôi mới nhận ra, lý do tôi gh/ét Ôn Trạch Khiêm là vì tôi gh/en với hắn.
Từ nhỏ Quan Hoài đã thờ ơ với tôi, nhưng lại có biết bao chuyện để nói với Ôn Trạch Khiêm.
Chương 5
Chương 11
Chương 4
Chương 12
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook