Omega của tôi bị kẻ khác hoán đổi thân xác

Omega của tôi bị kẻ khác hoán đổi thân xác

Chương 6

15/12/2025 10:52

“Cái tên cặn bã đó cắm sừng mày, tổn thương mày đến vậy, mày còn không lấy nổi một đồng? Mày có bị ng/u không đấy!?”

 

“Không được! Không đời nào! Bảy năm của mày coi như cho chó, nhưng tiền, mày phải lấy! Đó là những gì mày xứng đáng được nhận!”

 

Tên giả mạo lắc đầu: “Những thứ của anh ta, tôi không muốn lấy gì cả.”

 

【Tinh Bảo là báu vật vô giá thật sự đó G7hK*3#lP$8%mN】

 

Bình luận biến mất bỗng xuất hiện lại. Một dòng, rồi liên tiếp là một loạt ký tự lỗi lo/ạn xạ.

 

Sau ba phút, màn hình tràn ngập dấu chấm than đỏ — rồi tất cả biến mất.

 

Tôi lập tức ngẩng đầu nhìn hắn — quả nhiên bắt gặp ánh mắt trống rỗng ngỡ ngàng trong một thoáng.

 

Rồi hắn đột nhiên mở miệng:

 

“Tạ Dung Thư… anh thật sự muốn ly hôn sao?”

 

Diệp Vãn Tùng nghi ngờ liếc hắn: “Tinh Tinh, sao mày lại hỏi thế? Không muốn ly hôn nữa à?”

 

Hắn cười gượng: “Không phải. Chỉ là… bảy năm kết hôn mà kết thúc như vậy… có phải hơi vội vàng không?”

 

Diệp Vãn Tùng càng thêm nghi hoặc: “Thật sao?”

 

Tên giả mạo sợ nói nhiều lại hớ, ném lại một câu “chờ anh xuất viện rồi ly hôn” rồi vội vã rời đi.

 

Tinh Tinh bóc quýt đưa cho tôi.

 

“Anh Thư, hắn… lạ lắm.”

 

“Hửm?” Tôi bất ngờ vì em nh.ạy cả.m đến vậy. “Sao em nói thế?”

 

“Không nói rõ được, nhưng cảm giác như hắn… biến thành người khác vậy.”

 

Tôi cười, nhận lấy múi quýt từ tay em, hai đứa cùng ăn từng múi.

 

Dù có bắt chước giống đến mấy, giả thì vẫn là giả. Rồi cũng sẽ có ngày lộ mặt thật thôi.

 

15

 

Tinh Tinh chăm sóc tôi rất chu đáo, nên tôi nhanh chóng xuất viện.

 

Vừa ra viện, tôi lập tức gọi cho tên giả mạo để làm thủ tục ly hôn.

 

Lần này, hắn không trì hoãn nữa. Có lẽ do lần trước để lộ quá nhiều sơ hở, nếu còn kéo dài thì sẽ bị người khác phát hiện ra bất thường.

 

Vừa nhận được giấy chứng nhận ly hôn, tôi liền chạy ngay về nhà — để ăn mừng với Tinh Tinh!

 

Không khí mờ ám vừa chớm, tôi lấy ra chiếc nhẫn cầu hôn đã chuẩn bị từ lâu:

 

“Tinh Tinh, mình kết hôn nhé!”

 

Đúng vậy. Tôi là kiểu người nôn nóng như thế đấy. Không đợi được muốn một lần nữa buộc ch/ặt đời mình với em.

 

Tinh Tinh vừa đồng ý, tôi lập tức muốn kéo em đi đăng ký kết hôn.

 

Nhưng em nắm lấy tay tôi: “Anh Thư, đợi đã!”

 

“Sao vậy em?”

 

“Liệu đăng ký liền có phải hơi vội quá không?”

 

Sợ tôi hiểu lầm, em vội vàng giải thích: “Không phải em không muốn cưới, chỉ là… em chưa chuẩn bị sẵn sàng thôi.”

 

“Được mà.” Tôi nắm tay em, dịu dàng, “Đợi khi nào em sẵn sàng, chúng ta sẽ đi.”

 

Tinh Tinh nhìn tôi, định nói lại thôi: “Anh Thư, em…”

 

“Muốn nói gì thì nói, đừng ngại trước mặt anh.”

 

“Là… em…”

 

Em do dự một lúc lâu, cuối cùng cũng lấy hết can đảm mở lời:

 

“Anh Thư, anh thật sự yêu em chứ?

 

“Người mà anh miêu tả là Tinh Tinh — là một người ấm áp, rực rỡ như mặt trời. Em từng thấy người đó, anh ấy mạnh mẽ, đẹp đẽ…

 

“Còn em…” — Tinh Tinh đưa tay lên chạm vào vết s/ẹo trên mặt, ánh mắt tràn đầy tự ti.

 

“Em x/ấu xí, u ám, không dễ thương chút nào, chẳng giống người mà anh yêu chút nào cả.”

 

Tôi nhẹ nhàng gạt tay em ra, cúi xuống hôn lên vết s/ẹo ấy.

 

“Chỉ cần là Tinh Tinh của anh, dù em thế nào, anh cũng yêu.

 

“Nếu không phải em, thì người kia dù hoàn hảo đến đâu, đẹp đến đâu — anh cũng không yêu nổi.

 

“Nhưng nếu là em, Tinh Tinh của anh — dù có biến thành cóc ghẻ, anh cũng vẫn yêu.”

 

Tinh Tinh bật cười: “Anh dùng cái ví dụ gì dở hơi vậy! Em mới không thành cóc ghẻ đâu!”

 

Tôi kéo tay em đặt lên n.g.ự.c mình, nơi trái tim đang đ/ập.

 

“Dù em có thay đổi thế nào, trái tim anh sẽ luôn nhận ra em đầu tiên.”

 

16

 

Sau khi tháo bỏ gánh nặng trong lòng, Tinh Tinh đồng ý hôm sau sẽ đi đăng ký kết hôn cùng tôi.

 

Tôi mừng đến mức suýt mất ngủ cả đêm.

 

Đêm đó, tôi mơ một giấc mơ.

 

Trong mơ, tôi quay trở lại buổi sáng hôm đó — ngày mà tôi phát hiện tên giả mạo chiếm lấy cơ thể của Tinh Tinh.

 

Nhưng lần này, sơ hở của hắn rõ rành rành — vừa nhìn là biết không phải Tinh Tinh thật.

 

Cả Diệp Vãn Tùng và Phó Ký Bạch cũng nhận ra. Cả ba chúng tôi cùng bắt hắn lại, tra hỏi Tinh Tinh thật đang ở đâu.

 

Hắn không chịu nổi áp lực, đã khai thật.

 

Hắn là một “người chơi công lược” – một dạng nhân vật đến từ thế giới khác, nhiệm vụ của hắn là dùng cơ thể của Tinh Tinh, trong khi không để “lệch vai” (không OOC – Out Of Character), để hoàn thành mục tiêu “chiếm được trái tim tôi”.

 

Tình cảm của tôi dành cho Tinh Tinh vốn dĩ đã đạt đến mức tối đa. Hắn nghĩ chỉ cần chiếm lấy thân x/á/c em là có thể dễ dàng hoàn thành nhiệm vụ.

 

Không ngờ, lại bị tôi nhận ra ngay lập tức.

 

Mà Tinh Tinh, vì em là một trong những nhân vật chính của thế giới này, nên họ không thể xóa bỏ linh h/ồn của em được. Họ buộc phải tạo ra một cơ thể mới trong thế giới này, rồi nạp linh h/ồn em vào, xóa sạch ký ức cũ, tạo ra một cuộc đời hoàn toàn khác.

 

Trong giấc mơ ấy, tôi vẫn như trước – dựa vào trái tim rung động để tìm thấy em lần nữa.

 

Tôi theo đuổi lại từ đầu, ly hôn với tên giả mạo, cầu hôn Tinh Tinh, và cuối cùng – kết hôn.

 

Nhưng mỗi khi lấy được giấy đăng ký kết hôn, giấc mơ lại reset.

 

Cảnh vật lại quay về buổi sáng quen thuộc đó.

 

Tất cả mọi chuyện lặp lại hàng chục lần.

 

Tên giả mạo ngày càng nhập vai giỏi hơn, kỹ thuật bắt chước càng tinh vi, nhưng hắn vẫn không phải là em.

 

Cho đến lần cuối cùng này, hắn chơi tất tay: niêm phong ký ức của chính mình, chỉ giữ lại ký ức thuộc về Tinh Tinh, đồng thời thiết lập hệ thống bình luận (đạn mạc) để tẩy n/ão tôi – khiến tôi nghĩ hắn chính là Tinh Tinh.

 

Nhưng hắn không ngờ, chỉ trong một ánh nhìn, tôi vẫn biết hắn không phải là em.

 

Khi hiểu ra tất cả, tôi chỉ thấy buồn cười.

 

Cái gọi là "người chơi công lược", vì nhiệm vụ, vì điểm số, vì phần thưởng – không ngần ngại đến thế giới của chúng tôi để phá nát cuộc đời chúng tôi.

 

Nhưng may thay, tôi luôn nhận ra em – và chống lại được bọn chúng.

 

Khoảnh khắc tôi cùng Tinh Tinh chính thức lấy giấy kết hôn, một giọng nói điện tử vang lên bên tai:

 

[Thế giới nhỏ số 0518: Thất bại lần thứ 100 trong nhiệm vụ công lược.]

Cổng thế giới đóng lại. Tiến hành xử lý (xóa sổ).

 

Ngay sau đó, mọi thứ trước mắt tôi tối sầm.

 

17 – Mãi Mãi Là Của Em

 

Nhưng rồi… tôi lại tỉnh dậy.

 

Tôi cảm thấy rõ ràng — trong suốt bảy năm qua, tình yêu tôi dành cho Omega của mình chỉ ngày càng sâu đậm hơn.

 

“Tinh Tinh…”

 

Tôi vội xoay người, nhìn về phía em.

 

Nhịp tim rung động quen thuộc lại vang lên, rõ ràng nói với tôi — lần này là thật.

 

Không còn là giả mạo nữa.

 

Tôi thở phào một hơi, lập tức lật người, đ/è lên ng/ười em.

 

Mũi tôi cọ nhẹ lên tuyến thể trên cổ Tinh Tinh — mùi hoa linh lan mà tôi đã nhớ nhung bao lâu nay, khiến tôi nhất thời có chút ngây ngất.

 

Tinh Tinh bị tôi làm phiền mà thức giấc, trong cơn buồn ngủ, em đưa tay đẩy tôi một cái thật nhẹ:

 

“Tạ Dung Thư, anh đừng có phá em ngủ nữa…”

 

Tôi bật cười thành tiếng, cúi người hôn lên môi em.

 

“Tinh Tinh, thêm lần nữa nhé?”

 

“Không! Biến đi!”

 

Em từ chối? Tôi không nghe thấy.

Em đ/á/nh tôi? Đó là phần thưởng.

 

Có Tinh Tinh trong vòng tay…

Tôi chính là Alpha hạnh phúc nhất trên đời này.

 

【Hoàn】

Danh sách chương

3 chương
15/12/2025 10:52
0
15/12/2025 10:52
0
15/12/2025 10:52
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu