Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- GÓC TÍM CỦA HOÀI
- Nốt ruồi đỏ
- Chương 1
Người tôi thầm yêu thích Omega có hương pheromone ngọt ngào.
Thế nhưng pheromone của tôi lại nhạt nhẽo như nước lọc.
Trong đầu chỉ có một suy nghĩ: dù không có được, cũng phải cắn một miếng rồi đi.
Vậy nên tôi đã nh/ốt Liên Dục Tinh lại, ép buộc anh ta suốt một tháng.
Alpha vừa gi/ận vừa tức:
“Cậu là Beta? Đừng để tôi tóm được cậu, chờ đấy.”
Tôi bĩu môi, ngồi phịch xuống, đáp tỉnh bơ:
“Chồng ơi, em chờ anh đến g.i.ế.c em đây.”
Đến tôi là Beta hay Omega mà anh ta còn không phân biệt nổi…
Còn đòi bắt tôi á?
1
Tôi là người đàng hoàng, ngoan ngoãn.
Việc to gan nhất tôi từng làm…
Có lẽ là việc tôi đã nh/ốt Liên Dục Tinh lại.
Trên chiếc giường kia, Alpha bị tôi trói bằng xích sắt, bịt mắt bằng khăn đen.
Tôi nhìn anh ấy, nước miếng suýt nhỏ ra, phải cố nuốt xuống liên tục.
Lúc đ/á/nh ngất anh ta, tôi nghĩ gì nhỉ?
À đúng rồi.
Dù sao cũng sắp tốt nghiệp, sau này chẳng còn cơ hội gặp lại.
Tôi thích anh ấy đến mức đó.
Không chiếm được thì cũng phải nếm thử một miếng.
Kệ đời.
Tôi cởi đồ của Liên Dục Tinh.
Ngay lúc đầu ngón tay chạm vào làn da nóng rực ấy —
Tôi liền gi/ật tay lại.
Mẹ nó…
Chuyện này sao tôi làm nổi một mình chứ?!
2
Tôi ngồi chờ Liên Dục Tinh tỉnh dậy.
Đợi đến mức chính tôi cũng sắp ngủ gật.
Tựa vào mép giường, mắt díp cả lại thì —
Một giọng nói khàn khàn vang bên tai:
“Cậu là ai?”
Tôi vừa định lên tiếng —
Thì da đầu đ/au nhói.
Liên Dục Tinh túm tóc tôi, giọng gằn từng chữ:
“Cậu muốn làm gì?”
“Tôi… buông ra…”
Tôi đâu ngờ, bị trói ch/ặt thế rồi mà Liên Dục Tinh vẫn có thể vùng lên tấn công.
Tôi cuống cuồ/ng sờ lo/ạn, cuối cùng cũng mò được một ống th/uốc an thần,
Cắm mạnh vào người anh ta.
Alpha mất dần sức lực.
Tôi vừa xoa đầu vừa rên rỉ đ/au đớn.
Ch/ửi thề:
“Má nó, alpha c.h.ế.t tiệt, khỏe như trâu!”
Không nhịn được lại ngồi lên hông anh ta,
Giơ tay t/át nhẹ hai cái vào má.
Liên Dục Tinh toàn thân run lên, thở hổ/n h/ển,
Dù bị bịt mắt, tôi cũng biết chắc giờ anh ấy h/ận tôi muốn ch*t.
… Đánh xong rồi tôi lại hơi chột dạ.
Tôi bưng một bát cháo hải sản nóng hổi từ bếp đến, đặt trước mặt anh ta.
“Nè, anh đói chưa? Muốn ăn chút gì không?”
Mấy con hải sản này là tôi dậy sớm đi m/ua.
Đắt lòi, đến tôi còn tiếc không dám ăn.
Liên Dục Tinh cười lạnh:
“Biết tôi thích hải sản? Có vẻ hiểu tôi lắm nhỉ.”
“Đồ bi/ến th/ái, rốt cuộc cậu là ai?”
Tôi nuốt nước bọt.
“Anh đoán xem?”
“Vậy bắt tôi về làm gì? Cư/ớp tiền hay cư/ớp sắc?”
Tôi cũng chẳng buồn giấu nữa.
“Nói thật nhé, tôi thích anh lâu rồi.”
“Chỉ muốn bắt anh về, ngủ mấy lần, giải thèm thôi.”
Tôi hạ giọng bổ sung:
“Dù sao anh cũng đã rơi vào tay tôi rồi, tôi chẳng cần được phép nữa.”
3
Một lúc im lặng.
Alpha cười khẩy:
“Chuột cống chui từ xó nào ra vậy.”
“Chắc là x/ấu xí không dám lộ mặt, pheromone cũng thối hoắc, nên mới chẳng dám theo đuổi đàng hoàng, chỉ dám lén lút dùng th/ủ đo/ạn bẩn thỉu như vậy.”
“Ngủ với loại như cậu, buồn nôn.”
“Anh—!”
Tức c.h.ế.t tôi rồi!
Tôi là Ôn Nam, tuy không phải mỹ nhân kinh diễm,
nhưng từ nhỏ đến lớn người khen tôi đẹp cũng không ít.
Mà bị Liên Dục Tinh m/ắng một trận như thế này…
“Đừng tưởng anh dùng khích tướng là tôi tháo bịt mắt ra nhé.”
Liên Dục Tinh khựng lại, giọng có chút kỳ lạ:
“Cậu khóc đấy à?”
“Xem ra đúng là chuột con mít ướt.”
Khốn kiếp!
Giọng tôi yếu đến thế sao?!
Tôi không buồn đôi co.
Trực tiếp l/ột quần anh ta.
Cảm nhận luồng khí lạnh thổi qua phần dưới,
Liên Dục Tinh mới thực sự hoảng lo/ạn.
“Cậu dám?! Tôi mà thoát được, tôi g.i.ế.c cậu!”
Tôi bĩu môi.
“Anh biết tôi là ai không?”
Tôi ngồi lên người Liên Dục Tinh, bắt đầu cọ cọ lo/ạn xạ.
Dù tôi chẳng có tí kinh nghiệm nào,
nhưng mà… chắc là làm thế nhỉ?
Người dưới thân rên lên một tiếng.
Pheromone bốc phát dữ dội,
cả phòng ngập mùi chanh nồng nặc.
Tôi tê dại cả người, ngửi đến buồn nôn.
Cũng may tôi là một Omega hạng bét, pheromone nhạt như nước lọc.
Dù có phản ứng,
Liên Dục Tinh cũng chẳng biết.
“Cậu là Beta?”
“Đừng để tôi bắt được cậu, chờ đấy.”
Tôi nén đ/au, từ từ ngồi xuống.
Vừa rít lên vì đ/au, vừa trêu ngược lại:
“Rồi, em chờ anh đến g.i.ế.c em nha.”
“Chồng yêu.”
Chương 4
Đến tôi là Omega hay Beta mà anh ta còn không nhận ra.
Mà còn đòi bắt được tôi á?
Nghĩ vậy, tôi lại càng yên tâm.
Dù sao thì Liên Dục Tinh cũng không thể nào ngờ tới —
Tôi là bạn cùng lớp của anh ta.
Tôi luôn luôn âm thầm thích anh ấy.
Nhưng vẫn tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc của một người thầm yêu:
Không thể hiện, không xuất hiện trước mặt, không ảnh hưởng đến cuộc sống của người ta.
Vì vậy trong mắt Liên Dục Tinh, tôi hẳn chỉ là một người vô hình.
Bạn bè tôi bao nhiêu lần khuyên tôi nên tỏ tình, nên chủ động:
“Không thử thì sao biết được?”
Tôi lắc đầu.
Vì tôi biết rất rõ anh ta thích kiểu gì.
Anh từng nói thẳng —
Anh thích Omega có pheromone thơm ngọt.
Chứ không phải kiểu như tôi, pheromone nhạt như nước lọc.
Không ai lại thích một Omega như tôi.
Nhưng cũng chẳng sao.
Tôi cũng chỉ là thèm khát anh ta một chút,
muốn ăn vài miếng cho thỏa mãn.
Chứ đâu có ảo tưởng rằng anh sẽ thích tôi.
“Ê.”
Giọng Alpha khàn khàn, trầm thấp, xen lẫn khó chịu và nhẫn nhịn:
“M* nó… cậu có biết làm không đấy?”
Tôi đang ngồi trên người anh ta.
Lên không được, xuống cũng không xong, đ/au đến muốn khóc.
“Tôi… tôi không biết làm mà.”
“Anh giỏi lắm hả?”
Liên Dục Tinh rủa thầm một câu:
“Beta như cậu, còn dám trói Alpha mang về nhà làm trò này.”
“Không biết làm, lừa ai đấy?”
Chương 14
Chương 19
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 12
Chương 10
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook