Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi nhìn sang.
Chiếc Rolls-Royce của Ninh Thì Hành không biết đã dừng bên đường từ bao giờ.
Lên xe, tôi liền nói lời cảm ơn.
Sau đó lấy khăn giấy lau vết nước dính trên ghế.
Ninh Thì Hành đặt tay lên vô lăng, giọng đ/è nén lửa gi/ận:
“Trạm xe buýt gần nhất cách đây hai cây số.”
“Xe buýt đêm, ba mươi phút mới có một chuyến.”
“Mưa lớn thế này, em định tắm luôn ngoài đường cho tiện à?”
Tôi nghiêng đầu hỏi ngược lại:
“Chứ còn sao nữa?”
“Bắt taxi?”
“Thế thì cả buổi tối tôi làm không công rồi.”
Ninh Thì Hành dường như tức đến bật cười:
“Ngày ngày sống thế này, em chịu đựng được thật đấy.”
Tôi đoán chắc anh nhớ ra điều gì đó.
Suy tư một lúc rồi mở miệng:
“Những năm nay, tôi sống còn thảm hơn anh tưởng nhiều.”
“Cũng coi như là báo ứng.”
Anh lập tức c/ắt ngang:
“Đừng nói nữa.”
Tôi ngậm miệng.
Tưởng rằng cả quãng đường sẽ im lặng.
Không ngờ Ninh Thì Hành lại mở lời:
“Em hồi cấp ba quý giá biết bao.”
Anh dường như không cần phản hồi của tôi, tự mình tiếp tục:
“Nắng không được phơi, gió lạnh không được thổi.”
“Tôm phải bóc sẵn vỏ, cá phải gỡ sạch xươ/ng.”
“Cửa hàng tạp hóa cách mấy bước chân cũng chê xa, cặp hai ký cũng than nặng.”
Nghe anh kể từng chuyện một.
Có cảm giác như cả đời trước kia.
Tôi tựa vào cửa kính xe, uể oải cười:
“Lúc ấy còn trẻ thôi, lớn lên rồi thì xã hội sẽ dạy làm người mà.”
Cuộc đời đủ sức mài mòn tất cả góc cạnh của một con người.
13
Đêm đó, tôi lại bị đời “dạy dỗ” thêm lần nữa.
Có lẽ do gần đây làm việc liên tục, lại còn dầm mưa hôm nay.
Tôi sốt.
Trong cơn mê man, cửa phòng bị đẩy ra.
Có người đỡ tôi ngồi dậy.
Nước ấm pha th/uốc được rót vào cổ họng.
Tôi vẫn còn trong trạng thái mơ màng, phản ứng chậm chạp.
Lúc m.ô.n.g lung, cảm giác như quay về thời cấp ba.
Ngay khoảnh khắc người trước mặt định đứng lên, tôi kéo lấy tay áo anh.
“Ninh Thì Hành, tôi lạnh quá.”
Bên cạnh giường sụp xuống, tôi rơi vào vòng tay nóng rực.
Nhưng toàn thân vẫn lạnh lẽo.
Theo bản năng tôi cọ vào ng/uồn nhiệt ấy.
“Vẫn lạnh.”
Anh ôm ch/ặt hơn.
“Đỡ hơn chưa?”
Tôi nhăn mày, tiếp tục sai khiến:
“Tôi đ/au đầu.”
“Ninh Thì Hành, anh xoa cho tôi đi.”
Ngón tay anh ấn nhẹ lên thái dương, chậm rãi xoa.
Kỹ thuật tốt, lại rất kiên nhẫn.
Tôi được chăm sóc thoải mái, cơn buồn ngủ kéo đến.
Trong mơ, tôi bắt đầu thấy khó thở.
Như có thứ gì đ/è nặng trên ng/ực.
Rất nhiều thứ, nặng nề, chồng chất lên người tôi.
Hình ảnh trong mơ hỗn lo/ạn, tối tăm.
Lúc thì kẻ đòi n/ợ cầm d.a.o rượt, tôi chạy trối ch*t.
Lúc thì trong căn phòng để qu/an t/ài, tường bong tróc đổ ập xuống.
Lúc thì trời tuyết, tôi giao đồ ăn, xe lật đồ vương vãi, bị khách mắ/ng ch/ửi thậm tệ.
Lúc thì ở KTV, khách bi/ến th/ái ép buộc, bắt tôi l.i.ế.m rư/ợu trên quần hắn.
Vô số ký ức ập đến, nỗi uất ức trong lòng đi/ên cuồ/ng trào lên.
Rồi, cuối con đường đ/au khổ, tôi thấy một người.
Trong vô thức, tôi khẽ thì thầm:
“Ninh Thì Hành, tôi mệt quá.”
Lần này, một nụ hôn lạnh rơi xuống trán tôi.
Cùng với giọng nói r/un r/ẩy:
“Lạc Lạc, em khổ rồi.”
14
Sáng sớm, tôi tỉnh dậy trong vòng tay Ninh Thì Hành, vẫn còn mơ màng.
Cho đến khi ký ức từng chút quay lại.
Rồi, mặt tôi đỏ bừng.
Hôm qua, hình như, gây họa rồi.
Đang định chuồn, một bàn tay áp lên trán tôi:
“Hết sốt rồi.”
Tôi ngượng ngùng, lắp bắp:
“Tối qua tôi…”
Anh trở mình, kéo tôi ôm vào lòng:
“Tốt lắm.”
“Biết làm phiền người khác, không còn giấu trong lòng nữa.”
Lời anh nói, không phải đùa, không phải trêu.
Mà nghiêm túc.
Tim tôi bỗng đ/ập nhanh.
Anh nắm tay tôi, xoa nơi cổ tay:
“Có bao giờ nghĩ đổi công việc không?”
“Những việc em đang làm, vừa mệt, lại ki/ếm chẳng được bao.”
Nghe vậy, tôi bất đắc dĩ đáp:
“Ngày xưa tôi nghỉ học từ năm nhất đại học, giờ chỉ có bằng cấp ba, tìm được việc thế này đã tốt rồi.”
Anh nhìn tôi, trong đôi mắt đen phản chiếu bóng tôi:
“Có muốn quay lại học không?”
Không để tôi phản ứng, anh vội bổ sung:
“Tôi nhớ em từng học thiết kế, học tốt thì lương gấp mấy lần. Coi như tôi đầu tư.”
Tôi sững người.
Nhưng đã xa trường lâu, tôi vô thức thấy sợ.
Tôi nghiêng đầu tránh ánh mắt anh, giọng mơ hồ:
“Tính sau đi.”
Chuông điện thoại bất ngờ phá vỡ bầu không khí.
Ninh Thì Hành nghe máy vài câu.
Rồi quay sang nhìn tôi:
“Mẹ tôi gọi cuối tuần về ăn cơm.”
“Em đi cùng nhé.”
“Bà vẫn luôn… rất nhớ em.”
15
Mẹ Ninh gặp tôi xong, vô cùng nhiệt tình.
Nhưng tôi lại thấy guilty.
Hồi cấp ba, tôi luôn giả ngoan trước mặt bà.
Nên ấn tượng bà về tôi rất tốt.
Chắc bà không biết chuyện tôi hay b/ắt n/ạt con trai bà.
Trên bàn ăn, mẹ Ninh không ngừng gắp thức ăn cho tôi.
Bề ngoài tôi cười nhận.
Trong lòng thì cười chẳng nổi.
Dưới bàn.
Ninh Thì Hành chẳng đàng hoàng.
Rõ ràng chỗ rộng thênh thang.
Vậy mà chân anh cứ phải dính lấy tôi.
Tôi né sang bên.
Chân anh lại đuổi theo.
Đồ l/ưu m/a/nh.
“Tiểu Lạc, sao mặt con đỏ thế?”
Nghe mẹ Ninh nói, tôi gi/ật mình.
Vội vàng cười gượng lấp liếm.
Ngay sau đó, Ninh Thì Hành tự nhiên gắp con tôm đã bóc vỏ bỏ vào bát tôi.
Động tác thuần thục như đã làm vô số lần.
Tim tôi chợt thót một cái.
Hỏng rồi.
Sắp bại lộ.
Cấp ba tôi hay sai Ninh Thì Hành làm việc vặt, bắt anh hầu hạ như trâu ngựa.
Dưới bàn.
Tôi đ/á anh một cái.
Ngoài mặt, tôi vội vàng xua tay:
“Khách sáo quá, tôi tự bóc được.”
Anh nhìn tôi khó hiểu:
“Có tôi ở cạnh, bao giờ em tự bóc đâu?”
Chương 20
Chương 5
Chương 19
Chương 16
Chương 21
Chương 14
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook