Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi bật dậy, thở hổ/n h/ển giữa bóng tối, mồ hôi lạnh túa đầy trán.
R/un r/ẩy bò xuống giường, tôi đi vào nhà vệ sinh, bật đèn rồi vén áo ngủ lên.
Vốn dĩ chỉ là mô mềm mại có độ đàn hồi, giờ lại như hai quả bóng bị bơm căng quá mức, sắp n/ổ tung.
Vừa cứng vừa nóng, chỉ cần khẽ chạm cũng đ/au đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Một nỗi hoảng lo/ạn chưa từng có lập tức siết ch/ặt tim tôi.
Sao thế này? Viêm rồi à? Bị nặng thêm sao? Bác sĩ không phải nói là không có vấn đề lớn sao?!
Da căng bóng, ẩn hiện sắc đỏ bất thường.
Vãi chưởng!
Vãi chưởng vãi chưởng vãi chưởng!
N/ão tôi lập tức trống rỗng.
Không thể nào… tôi là đàn ông hẳn hoi, thế mà… thế mà lại…!
Đáng sợ hơn cả là cảm giác căng tức đ/au nhức này cứ hành hạ tôi đến mức muốn gào thét.
H/oảng s/ợ và bất lực nhanh chóng nhấn chìm tôi.
Trong đầu tôi chợt hiện lên cái tên — Tô Hạc Nhất.
18
Tôi tắt đèn nhà vệ sinh, rón rén bước đến giường của Tô Hạc Nhất.
Một lần lạ, hai lần quen, ba lần thì coi như… nhà mình luôn rồi.
Tôi nhanh nhẹn trèo lên giường, động tác khiến anh gi/ật mình tỉnh dậy, giọng khàn khàn hỏi:
“Ai đấy? Chu Nam à?”
Tôi khẽ “ừ” một tiếng.
“Hạc Nhất Hạc Nhất! Đừng ngủ nữa, tình huống khẩn cấp! C/ứu em với!”
Nghe giọng tôi, Tô Hạc Nhất lập tức ngồi dậy, ngữ điệu chưa từng nghiêm trọng đến thế:
“Sao vậy? Đau lắm à?”
Tôi gật đầu lia lịa, đ/au đến mức nước mắt trào ra.
Tôi vén áo lên, giọng run run như muốn khóc:
“Hạc Nhất! Nó… nó nó nó nó…”
Tô Hạc Nhất rõ ràng khựng lại một nhịp, ánh mắt vừa chạm vào n.g.ự.c tôi liền giống như bị bỏng, vội vàng dời đi.
Anh nhắm mắt một cái, rồi mở đèn pin điện thoại, hít sâu, sau đó nghiêm túc cúi xuống gần n.g.ự.c tôi.
Tôi thậm chí cảm nhận được hơi thở nóng ấm của anh.
Trong giây lát, nỗi bực bội vì cơn đ/au cũng dịu xuống một chút.
Anh quan sát kỹ, rồi khẽ đưa tay, đầu ngón cẩn thận chạm vào.
“—Hự!”
Dù động tác nhẹ đến vậy, tôi vẫn đ/au đến bật kêu.
Ngón tay anh hơi run, giọng khàn khàn:
“Có lẽ là do nồng độ hormone tăng đột biến, kí/ch th/ích ống tuyến v.ú phát triển và tiết sữa, gây tắc nghẽn, căng đ/au kèm viêm.”
“Đừng sợ.” Giọng anh hạ xuống rất thấp, trấn an:
“Tình huống này phải thông ngay.”
Nói rồi, anh mở điện thoại tìm ki/ếm:
“Chườm nóng… mát-xa… vắt sạch…”
Từng từ anh đọc ra đều khiến tôi nổi da gà.
Vài phút sau, anh bỏ điện thoại xuống, nhìn tôi, ánh mắt như đã quyết định, nhưng giọng lại rất bình thản:
“Cần chườm nóng để giảm co thắt, sau đó mát-xa thông tuyến sữa, đưa phần tắc… ra ngoài. Nếu không sẽ nặng hơn.”
Ơ… ơ hơ?
Chưa kịp x/ấu hổ, n.g.ự.c tôi lại đ/au nhói dữ dội.
“Đau quá, Hạc Nhất, đ/au quá…”
Anh lập tức xuống giường, tiếng nước chảy ào ào vang lên từ nhà vệ sinh.
Chẳng bao lâu, anh cầm khăn nóng quay lại.
19
Khăn nóng đặt lên, cơn đ/au dịu xuống một chút.
Tô Hạc Nhất đặt khăn sang bên, tiếp tục, động tác của anh cực kỳ lóng ngóng nhưng lại vô cùng cẩn trọng.
Thế nhưng khi đầu ngón tay anh vô tình chạm phải chỗ nh.ạy cả.m nhất…
“Ah!” Tôi r/un r/ẩy toàn thân vì đ/au.
Bàn tay anh khựng lại, hơi thở bỗng trở nên dồn dập và lộn xộn.
Trong bóng tối, tôi cảm nhận rõ sự căng cứng của anh, cùng thứ cảm giác lúng túng và bối rối y hệt như tôi.
Giường đơn chật chội đến mức khiến người ta nghẹt thở.
“Tôi… tôi…”
Tôi lắp bắp mãi cũng không thốt ra nổi câu trọn vẹn.
Động tác anh cũng ngừng lại, giọng khô khốc:
“Rất đ/au à?”
Tôi lắc đầu: “Đỡ… đỡ hơn rồi.”
“Ừ.”
Lại là một khoảng im lặng.
Rồi anh tiếp tục, lần này tránh chạm vào điểm đ/au nhất.
Nhưng xoa bóp mãi mà vẫn không hiệu quả.
Anh dường như cũng nhận ra:
“Có lẽ… phải dùng dụng cụ.”
Cảm giác lạnh buốt kèm lực hút khởi động khiến tôi bật kêu:
“Đau! Không được! Tắt! Tắt đi!”
Anh lập tức tắt máy.
Mím môi, anh ngẩng lên, đôi mắt đẹp ánh lên sự cẩn trọng xen chút ngượng ngập:
“Có lẽ… phải đổi cách khác…”
Tôi “ờ” một tiếng: “Đ… đổi thì đổi…”
Anh khẽ nói: “Đắc tội rồi…”
20
Khi mọi chuyện kết thúc, tôi ấp úng cảm ơn, rồi lập tức chui về giường mình.
Nhắm mắt lại, nhưng mãi vẫn chẳng ngủ nổi.
Trong đầu cứ luẩn quẩn hình ảnh vừa rồi…
Stop!
Chu Nam!
Chỉ là anh em tốt giúp nhau thôi!
Thấy tôi đ/au đớn như thế, Tô Hạc Nhất mới tốt bụng giúp thôi!
Tôi ép mình xóa sạch mấy suy nghĩ khiến mặt đỏ gay, thầm niệm chú tịnh tâm:
“Tâm tĩnh như nước… sóng chẳng xao…”
Niệm dần dần, tôi cũng bình tĩnh lại, rồi mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.
21
Hôm sau tan học, Vương Thành và Lý Thủ Hộ còn đang chơi bóng chưa về.
Ng/ực tôi đ/au đến mức ngồi bẹp trên ghế.
Tô Hạc Nhất thấy tôi khó chịu, ngẩng lên:
“Chu Nam…”
Tôi lập tức hiểu ý, nghiến răng gật đầu.
Cả hai đang bị cơn đ/au hành hạ thì tiếng khóa cửa vang lên.
Giọng Trình Khiêu Dương oang oang:
“Chu Nam! Mau xem! Tôi mang cho cậu—”
Tiếng anh ta bỗng ngừng bặt.
Động tác của tôi và Tô Hạc Nhất cũng khựng lại.
Tĩnh lặng.
Tĩnh như ch*t.
“Cạch.”
Tiếng đồ rơi xuống đất.
Trình Khiêu Dương đứng ngây ngoài cửa.
Chương 19
Chương 9.
Chương 12
Chương 13
Chương 9
Chương 16
Chương 18
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook