Sau Khi Kim Chủ Mất Trí Nhớ Lại Muốn Làm Ở Rể

Sau khi phá sản, tôi bị kẻ th/ù không đội trời chung cưỡng ép cưới về nhà, ngày nào cũng l.à.m t.ì.n.h trong th/ù h/ận.

 

Cho đến năm thứ ba làm chim hoàng yến của hắn—

 

Tôi mang th/ai, còn hắn thì bị xe tông, mất trí nhớ.

 

Cầm tờ siêu âm từ khoa sản chạy đến khu nội trú, tôi nghe thấy hắn gào lên đầy sụp đổ:

 

“Ly hôn! Nhất định phải ly hôn ngay lập tức!”

 

“Bảo tôi sống cả đời với kẻ th/ù truyền kiếp của mình, một Alpha, chẳng thà c.h.ế.t cmn cho rồi! Gh/ê t/ởm c.h.ế.t đi được…”

 

Tôi siết ch/ặt tờ kết quả mang th/ai, lòng lạnh toát.

 

Vừa quay người định đi đến khoa ph/á th/ai thì bị một người đang bò dưới đất kéo lấy mắt cá chân. Là hắn—Phí Hằng, hắn dụi mũi, vẻ mặt x/ấu hổ:

 

“Hehe, Giang Thanh Nghiên, sao cậu lại đến đây?”

 

“Nghe nói nhà tôi phá sản rồi, cậu có muốn cưới kẻ th/ù không đội trời chung này về làm chồng ở rể… để nhục mạ tôi thật thê thảm không?”

 

1

 

Khi tôi nhận được tin Phí Hằng bị xe đ/âm—

 

Lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi, nghe bác sĩ phân tích:

 

“Cái tình trạng nôn khan, buồn nôn hàng ngày này không phải bệ/nh dạ dày, là nghén đó!”

 

“Hơn nữa đã có th/ai hơn ba tháng rồi, sao giờ mới đến khám? Bạn đời của cậu đâu? Sao không đi cùng? Hai người ly hôn rồi à?...”

 

Một loạt câu hỏi khiến tôi hoa mắt chóng mặt, ôm miệng nôn khan tiếp.

 

Phải mất một lúc tôi mới gượng dậy từ nhà vệ sinh, nghiến răng nói: “Bác sĩ, tôi là Alpha cấp S.”

 

Bác sĩ đẩy kính, mặt không biến sắc: “Cấp S thì sao? Chuyện đó mà làm nhiều, Alpha cũng có thể mang th/ai đấy!... Cho nên là cậu và bạn đời… qu/an h/ệ rất thường xuyên nhỉ?”

 

Tôi lảng tránh ánh mắt, nuốt nước bọt.

 

Chứ còn gì nữa.

 

Ba năm qua, để làm nh/ục tôi, Phí Hằng gần như ngày đêm "hoàn thành nghĩa vụ kim chủ", mỗi ngày đều đ/è tôi ra "làm tình trong th/ù h/ận".

 

Cơ thể vốn nên thoái hóa, vậy mà suýt bị hắn đ.â.m cho thủng.

 

Sách nói khả năng Alpha có th/ai là cực thấp, nên tôi chẳng mấy bận tâm.

 

Th/uốc không uống, biện pháp cũng không dùng.

 

Ai ngờ... lại trúng số.

 

Tôi cảm ơn bác sĩ, đầu óc trống rỗng, không biết phải làm sao.

 

Đang do dự có nên gọi cho Phí Hằng không thì chính hắn gọi tới trước, giọng gấp gáp:

 

“Chị dâu, mau đến khu nội trú trung tâm thành phố đi! Anh Phí bị t/ai n/ạn xe rồi, mất trí nhớ rồi!”

 

2

 

Từ khoa sản đến khu nội trú không xa.

 

Tôi vừa tới nơi thì bị anh em tốt của Phí Hằng—Từ Diệp—chặn lại trước cửa phòng bệ/nh, sắc mặt nặng nề:

 

“Chị dâu, lát nữa vào phải chuẩn bị tâm lý thật tốt.”

 

“Anh Phí bị va đầu và chân, giờ là một thằng què bị chấn động n/ão, quan trọng nhất là... mất trí nhớ rồi!”

 

“Hình như anh ấy quên hết mọi người, có lẽ cũng quên cả chị…”

 

Tôi gật đầu, chẳng nghĩ được gì nhiều, chỉ muốn vào xem tình hình.

 

Nhưng vừa bước lên một bước—

 

“Rầm!” Một tiếng loảng xoảng, kèm theo tiếng gào thét đi/ên cuồ/ng từ trong phòng vọng ra:

 

“Ly hôn! Nhất định phải ly hôn ngay lập tức!”

 

“Ba! Con sao có thể cưới một thằng đàn ông, kẻ th/ù, một Alpha được chứ?!”

 

“Ba nói thật đi, có phải nhà mình phá sản rồi, mới đem đứa con một là con đi gán n/ợ không? Ba nói đi!!”

 

Cha của Phí Hằng trông rất đ/au đầu, bị hắn la hét đến mức ôm trán:

 

“Phá sản cái đầu mày! Mày tưởng tao thích cái người mày lấy à? Tưởng tao với mẹ mày ủng hộ vụ cưới này chắc?!”

 

“Ba năm trước là chính mày sống c.h.ế.t đòi cưới người ta, còn bị tao đ/á/nh g/ãy chân nhập viện, nằm đúng phòng bệ/nh này đấy!”

 

3

 

Tôi khựng chân lại.

 

Phí Hằng vì cưới tôi mà từng bị đ/á/nh g/ãy chân nhập viện?

 

Hắn chưa bao giờ nói với tôi.

 

Tôi chỉ nhớ lúc trước khi hai đứa ra nước ngoài đăng ký kết hôn, mặt hắn đầy miễn cưỡng, còn biến mất suốt ba tháng.

 

Lý do kết hôn cũng chỉ là vì cha mẹ hắn ưng ý tôi, muốn tôi làm con dâu nhà họ Phí.

 

Hắn chưa từng… là tự nguyện.

 

“Vậy thì chắc chắn là tên Alpha thối tha đó có nắm thóp gì của tôi, ép tôi cưới hắn!”

 

Phí Hằng, đầu quấn băng, đ/ập trán m/ắng lớn: “Ba, ba mau bỏ tiền chuộc con đi! Dù bao nhiêu con cũng phải ly hôn cho bằng được!”

 

“Chỉ cần ngửi thấy pheromone của Alpha khác là con buồn nôn, ba nhìn con thế ba năm mà không c/ứu…”

 

“Ta không c/ứu? Mày ngửi thấy mà muốn nôn?”

 

Cha hắn cười lạnh: “Mỗi lần tao đến thăm, mày gần như dính ch/ặt lấy người ta! Một Alpha chính hiệu, người toàn mùi pheromone của kẻ khác! Tao làm sao có đứa con hèn nhát như mày được…”

 

Phí Hằng ôm đầu, hoàn toàn sụp đổ.

 

“Phải là bí mật cỡ nào, mới khiến tôi trở nên ng/u xuẩn hèn hạ như vậy?!”

 

“Không được! Dù lần này phải tốn bao nhiêu tiền, tôi cũng phải ly hôn!”

 

“Phải sống cả đời với kẻ th/ù Alpha, thà c.h.ế.t còn hơn! Gh/ê t/ởm c.h.ế.t đi được…”

 

Tôi siết ch/ặt tờ siêu âm trong tay, toàn thân cứng đờ.

 

Trong lòng như lọ gia vị bị đổ, ngổn ngang cảm xúc.

 

Xem ra lần này, mối qu/an h/ệ kim chủ – bao dưỡng này thật sự đến hồi kết rồi.

 

Đứa bé trong bụng, vừa được x/á/c nhận, tôi cũng biết nên xử lý thế nào.

 

Tôi dụi khóe mắt cay xè, vò nát tờ siêu âm, lạnh lùng ném vào thùng rác.

 

Vừa quay người định đi về phía khoa ph/á th/ai—

 

Cổ chân bất ngờ bị thứ gì đó túm lấy thật ch/ặt.

 

Tôi cúi đầu nghi hoặc.

 

Chỉ thấy Phí Hằng đang bò tới, dụi mũi, mặt x/ấu hổ:

 

“Hehe, Giang Thanh Nghiên, sao cậu lại đến đây? Giờ tôi chỉ nhớ mỗi cậu thôi!”

 

“Nghe nói nhà tôi phá sản rồi, cậu có muốn cưới kẻ th/ù truyền kiếp này về làm chồng ở rể… để nhục mạ tôi thật thê thảm không?”

 

Tôi: “?”

Danh sách chương

3 chương
15/12/2025 10:45
0
15/12/2025 10:45
0
15/12/2025 10:45
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu