Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sếp của tôi, Đoạn Diễn – vừa đẹp trai lại chân dài, chỉ tiếc là một Beta tính cách lạnh lùng.
Đồng nghiệp than vãn:
“Đẹp trai như Giám đốc Đoạn, là Beta cũng chấp nhận được mà!”
“Nhưng cái kiểu lạnh nhạt, vô cảm, suốt ngày vùi đầu vào công việc như anh ta thì chắc sống cả đời với công ty mất rồi.”
Tôi x/ấu hổ gãi mũi, ánh mắt bất giác liếc sang vị cấp trên hôm nay giọng có hơi khàn khàn ấy.
Không thể nào nói ra được rằng — Đoạn Diễn, người giả làm Beta suốt bao năm, thực ra là một Omega. Và một khi "nhà cũ bốc ch/áy", anh ta thật sự… rất khủng khiếp.
Dưới cổ chiếc áo len cao cổ màu đen kia, là những dấu hôn tôi để lại tối qua...
1
Không khí trong phòng làm việc của giám đốc lạnh đến đóng băng.
Tôi đứng đối diện với cấp trên trực tiếp của mình – Đoạn Diễn, thậm chí không dám thở mạnh.
Mấy hôm trước, vì sơ suất của tôi mà dự án xảy ra vấn đề nghiêm trọng, lại đúng là khách hàng lớn của công ty.
Anh ấy bị sếp tổng gọi vào phòng m/ắng te tua, tiếng còn vang ra đến tận chỗ ngồi của tôi.
Nhìn khuôn mặt điển trai đang tối sầm như sắp nhỏ nước, tôi r/un r/ẩy nói:
“Xin lỗi Giám đốc, sự cố lần này là do tôi…”
“Bàn về trách nhiệm bây giờ cũng vô ích.” – Anh ấy lạnh nhạt c/ắt ngang, ánh mắt sắc như d.a.o nhìn tôi.
Chân vắt chéo, ngón tay thon dài gõ nhịp lên bàn, giọng điệu vẫn lãnh đạm:
“Chỉnh sửa xong trong hôm nay. Sáng mai tôi sẽ đi gặp khách hàng.”
Tôi tiu nghỉu trở về bàn, gọi một suất cơm tối.
Phải tăng ca là điều không tránh khỏi, lỗi của mình thì không trách được ai.
Đoạn Diễn là một người sếp giỏi. Làm việc dưới trướng anh ấy tuy mệt như chong chóng, nhưng nếu có sự cố anh sẽ gánh, nếu có thưởng cũng sẽ chia.
Các đồng nghiệp lần lượt ra về, không gian dần chìm vào yên tĩnh.
Đồng hồ góc phải màn hình nhảy sang đúng 12 giờ.
Tôi tắt máy tính, vươn vai một cái. Vừa đứng dậy thì chóng mặt, suýt ngã.
“Ch*t ti/ệt… lúc đầu sao không kiểm tra kỹ hơn một chút chứ.”
Tôi lầm bầm, đ/ập đầu hai cái rồi định ki/ếm gì đó ăn lót dạ.
2
Ra khỏi toà nhà, gió đêm cuối thu se lạnh.
Tôi siết ch/ặt áo khoác, vô tình liếc thấy góc đường có ai đó đang nằm.
S/ay rư/ợu?
Trời thế này mà nằm ngoài đường thì nguy hiểm lắm.
Do dự vài giây, tôi vẫn quyết định tiến lại gần.
Người đang nằm có vóc dáng cao g/ầy, mặc áo khoác lạc đà trông quen mắt, hơi thở gấp gáp.
Trong không khí tràn ngập hương hoa nhài nồng nàn.
Tôi khựng lại.
Đây là mùi pheromone.
Rõ ràng là một Omega đang rơi vào kỳ phát tình, mùi pheromone đậm đến mức khiến đầu tôi vốn đã mệt lại càng thêm choáng.
Hương hoa thấm vào từng lỗ mũi, thân thể tôi bắt đầu nóng rực, thôi thúc bản năng muốn... nuốt chửng người trước mặt.
Trạng thái gần như mất kiểm soát này tôi quá quen – tôi đang bị pheromone của đối phương kí/ch th/ích và rơi vào kỳ mẫn cảm sớm.
Muốn không làm tổn thương cậu ta, cách tốt nhất là quay đầu bỏ đi.
Nhưng mà...
Tôi nuốt khan, cúi xuống nhìn kỹ lại gương mặt người nằm dưới đất.
Cái khuôn mặt này — chẳng phải là sếp lạnh lùng nổi tiếng của tôi, Đoạn Diễn sao?
Anh ấy... không phải Beta à?
3
Dù sao thì cũng không thể để anh ấy nằm đây được.
Tôi cố nén cơn bức bối trong người, vỗ nhẹ vai anh ấy:
“Giám đốc? Giám đốc Đoạn?”
Người dưới đất mơ màng mở mắt, như chẳng hiểu sao mình lại ở đây.
Tôi nghẹt thở.
Đôi mắt sắc sảo thường ngày giờ phủ lớp sương mờ, khoé mắt đỏ ửng, lông mi khẽ run.
Đôi môi mỏng hé mở, hơi thở trắng mờ tan lẫn trong hương hoa:
“…Kỳ Dụ An?”
Câu gọi này suýt làm đ/ứt dây lý trí của tôi.
Nghĩ tới khả năng mất việc, tôi miễn cưỡng giữ lại chút tỉnh táo:
“Là tôi đây. Anh cảm thấy không khoẻ sao? Có cần gọi xe cấp c/ứu không?”
“Không, không cần…” – Anh ấy thở gấp, giọng r/un r/ẩy – “Có thể… đưa tôi ra xe được không?”
Chỗ đậu xe cách đây một đoạn không xa, nhưng với tình hình hiện tại thì như đi qua địa ngục.
Tôi định viện cớ thoái lui thì cánh tay kia đã siết lấy tay tôi.
“…Làm ơn…” – Giọng anh ấy lạc đi, khiến tôi rùng mình – “Chỉ có thể nhờ cậu… Đừng để người khác thấy tôi thế này…”
Đây là Đoạn Diễn đấy…
Anh ấy đã mở lời như vậy rồi.
Tôi đành cắn răng đỡ anh dậy.
May mà thân nhiệt anh ấy cũng cao bất thường, không phát hiện tôi cũng đang sốt nóng bất thường.
Quãng đường ngắn ra bãi đậu xe trở thành chặng đường khổ nạn nhất đời tôi.
Nhét anh ấy vào xe xong, cả người tôi như sắp n/ổ tung.
Tôi bám cửa xe thở dốc, gập người che đi sự khác thường.
Đoạn Diễn không chịu nổi, cởi áo khoác vứt ra ghế sau.
Anh ấy vừa rên rỉ vừa tìm ki/ếm gì đó trong hộc chứa đồ.
Vạt áo sơ mi bị kéo lên theo động tác, để lộ vòng eo trắng nõn.
“Th/uốc đâu… nhớ là còn… ức chế tố…”
Tôi nhìn chằm chằm đoạn eo ấy, đầu ong lên như vỡ tung.
Lúc hoàn h/ồn thì tay tôi đã đặt lên eo anh ấy rồi.
Chạm vào một cái, cả người Đoạn Diễn run lên, nhưng không phản kháng.
“Giám đốc Đoạn,” – Tôi lên tiếng, càng lúc càng táo bạo –
“Nếu không còn th/uốc ức chế, thật ra vẫn còn một cách…”
Chương 8 - Hoàn
Chương 6
Chương 7
Chương 13
Chương 7
Chương 7
Chương 12
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook