Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tai ù đi, tim đ/ập lo/ạn xạ.
Như thể chính tay anh vừa đ.â.m thủng giấc mơ tôi đã dày công xây dựng.
Qua tiếng khe khẽ, tôi nghe thấy bố mẹ đang mặc cả.
Họ bắt đầu dìm giá tôi xuống thấp nhất có thể.
“Thằng bé ngoài việc là một Omega cấp SS thì chẳng có giá trị gì.”
“Hơn nữa, sau ngần ấy thời gian, chắc anh cũng chơi chán rồi đúng không?”
“Haha… Anh còn hỏi giá, chứng tỏ cũng đang có hứng đúng không?”
Tôi không nghe nữa.
Ở lại thêm giây nào, tôi sợ mình sẽ nôn ngay tại chỗ.
Đêm trước khi Hứa Hạ rời đi, tôi ôm toàn bộ tiền tích góp, trốn khỏi nhà.
Tôi đến chợ đen, m/ua ba ống th/uốc k.í.c.h d.ụ.c dành cho Omega.
Cả tôi lẫn Hứa Hạ đều không tìm được nhau.
Tôi đi quá vội, đến mức lạc đường.
Điện thoại thì hết pin, không thể gọi cho anh ấy.
Tay cầm th/uốc run lên bần bật.
Theo luật của liên minh, nếu một Omega bị đ/á/nh dấu vĩnh viễn, thì Alpha đ/á/nh dấu phải giúp họ giải tỏa ít nhất 2 lần mỗi tháng.
Hai lần là đủ rồi…
Tôi bỗng thấy mình thật dơ bẩn, thật hèn hạ.
Biết rõ phía sau là vực sâu, vẫn lao xuống như th/iêu thân.
Nhầm lẫn mảnh thủy tinh vỡ thành ngôi sao rực sáng.
Dù tay chảy m.á.u đến đỏ lòm,
Tôi vẫn ôm lấy ánh sáng ấy, không buông.
Sa ngã trong tỉnh táo — là điều đ/áng s/ợ nhất.
10
Sau khi tìm thấy tôi, sắc mặt của Hứa Hạ tối sầm đến đ/áng s/ợ, anh không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ đưa tôi về nhà.
Tôi đứng một bên như một đứa học sinh làm sai chuyện, ngoan ngoãn và im lặng.
Hứa Hạ nhìn tôi, thở dài:
“Bố mẹ em tìm đến tôi, nói muốn dùng 2 tỷ tinh tệ để chuộc em về lại…”
Tôi sững người, đầu óc trống rỗng:
“Anh… anh không định cần em nữa sao?”
Tôi nhìn chằm chằm vào Hứa Hạ, tay siết ch/ặt ống th/uốc càng lúc càng mạnh.
Hứa Hạ đáp:
“Họ đến nhiều lần rồi, đều bị tôi đuổi đi cả. Giờ chắc vẫn còn lẩn quẩn ngoài kia chờ em, có muốn ra xem không?”
Mắt tôi ầng ậc nước, né tránh ánh mắt anh:
“Không cần…”
Hứa Hạ vừa giơ tay lên, tôi đã chủ động nghiêng đầu nép vào lòng anh.
Hứa Hạ bật cười nhẹ:
“Một đám m/ù lòa cả trái tim lẫn đôi mắt… Giờ hối h/ận thì cũng đã muộn rồi.”
Tôi vẫn cố chấp hỏi lại:
“Anh sẽ không bỏ rơi em, đúng không?”
Hứa Hạ không trả lời.
Móng tay tôi cắm sâu vào lòng bàn tay, m.á.u rỉ ra ướt đẫm cả da.
Tôi nhón chân, hàng mi r/un r/ẩy, dùng tay che mắt anh lại rồi cúi xuống hôn nhẹ vào môi anh.
Hứa Hạ thở gấp, như người mất hết phòng bị, ôm ch/ặt lấy tôi và thì thầm bên tai:
“Dư Triệu Chiêu, em cảm thấy 16 vạn năm là dài không?”
“Anh đã xuyên qua hàng triệu thế giới nhỏ, vượt qua muôn trùng núi sông chỉ để gặp em. Gặp em lần đầu, chính là hồi ức đầy gian nan của anh.”
“Vì thế, sao anh có thể không cần em được chứ?”
Anh là chiến thần đứng đầu bảng xếp hạng xuyên tinh, làm sao có thể nhầm người?
Những lời Hứa Hạ nói quá cao siêu, tôi không hiểu hết.
Tôi chỉ biết… anh đã thừa nhận.
Anh thực sự không định rời bỏ tôi.
Tôi nhìn đồng hồ trước cửa sổ vẫn đang không ngừng nhảy số… Tôi biết, khi tỉnh dậy vào ngày mai, có thể tôi sẽ không còn thấy người mà tôi quen thuộc nữa.
Tim tôi đ/ập nhanh đến mức gần như muốn n/ổ tung.
Sau bao đấu tranh trong đầu…
Tôi lấy hết số th/uốc k.í.c.h d.ụ.c trong tay, không chừa một ống nào, tiêm thẳng vào tuyến thể sau gáy mình.
Cơn co gi/ật đ/au đớn khiến tôi ngã vật ra, nhưng tôi lại gắng gượng bò dậy, tiếp tục tiêm.
Cuối cùng, mùi pheromone phát tình cấp SS lan tỏa khắp phòng như thủy triều.
Tôi không ra ngoài, chỉ hé cửa một khe nhỏ.
Đủ để Alpha trong phòng bên kia… ngửi thấy.
Tôi căng thẳng đến mức ngay cả ngón chân cũng co lại.
Cuối cùng, tôi nghe được tiếng mở cửa từ phòng bên.
Qua khe cửa, tôi nhìn thấy Hứa Hạ — mắt đỏ ngầu, n.g.ự.c phập phồng dữ dội vì chịu ảnh hưởng từ pheromone của tôi.
11
Bị pheromone của Omega hấp dẫn là bản năng bẩm sinh của Alpha.
Huống hồ tôi lại là một Omega cấp SS.
Gần như không một Alpha nào có thể kiềm chế nổi trong tình huống này — họ sẽ phát đi/ên lao tới, cắn mạnh vào tuyến thể, đ/á/nh dấu thật sâu.
Quá trình đó không hề dễ chịu.
Bởi người bị đ/á/nh dấu — Omega — sẽ phải gánh chịu tất cả bản năng thú tính, d/ục v/ọng nguyên sơ và sự t/àn b/ạo khắc cốt ghi tâm của Alpha.
Một Alpha mất kiểm soát là rất đ/áng s/ợ.
“Anh… Hứa Hạ…”
Tôi chưa kịp nói hết câu thì thấy Hứa Hạ nhíu ch/ặt mày, ánh mắt như d.a.o cạo lướt qua tôi, c/ắt nát trái tim tôi thành từng mảnh.
Còn đ/au hơn cả khi tiêm th/uốc k.í.c.h d.ụ.c vào người.
Tôi giống như bị rút cạn sinh lực, đến cả việc ngẩng đầu nhìn anh cũng không dám.
“Bộp bộp bộp” — tôi nghe thấy tiếng chân anh chạy xuống lầu.
Tôi ngẩng đôi mắt mờ mịt, chẳng biết từ lúc nào lòng bàn tay đã rướm m/áu.
M/áu rơi xuống sàn nhà, đỏ như những đóa mai tuyết…
Vẫn không được sao? Anh vẫn muốn rời đi sao?
Thà trái bản năng của một Alpha, cũng không muốn ở lại…
Tôi lau mặt một cách vụng về, gương mặt trong tích tắc lạnh ngắt không còn chút m/áu.
Tôi như kẻ tự hủy, tiếp tục tiêm nốt hai ống th/uốc còn lại.
Tôi không khóc, gương mặt chỉ còn lại sự tuyệt vọng.
Chương 8 - Hoàn
Chương 6
Chương 7
Chương 13
Chương 7
Chương 7
Chương 12
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook