Vọng Bên Bờ Vực

Vọng Bên Bờ Vực

38

29/07/2026 10:38

Hai người ngồi rất gần nhau.

Ống tay áo hoodie của Lục Triệu khẽ cọ vào cánh tay Chu Trạch Phong.

Đầu gối chạm đầu gối.

Đùi kề sát đùi.

Đôi mắt Lục Triệu nhìn thẳng vào cậu, như thể muốn nhìn thấu mọi ý nghĩ giấu kín trong lòng.

Yết hầu Chu Trạch Phong khẽ động.

Đã nhẫn nhịn đến cực hạn.

Vậy mà vẫn chỉ dám dừng ánh mắt trên sống mũi của Lục Triệu.

"Tôi..."

"Cũng không biết mình bị sao nữa."

Giọng cậu rất khẽ.

Như đã suy nghĩ rất lâu mới đủ can đảm nói ra.

"Bây giờ..."

"Tôi rất muốn ôm anh."

"Như vậy có bình thường không?"

Rõ ràng là đang hỏi.

Cũng giống như muốn xin phép.

Nhưng hai tay Chu Trạch Phong đã tự ý hành động trước.

Giống hệt lúc cậu tiện tay lấy nguyên liệu nhúng lẩu.

Còn chưa kịp nghe Lục Triệu trả lời.

Đã ôm trọn hắn vào lòng.

Vòng tay rộng và nóng bỏng.

Mang theo chút dè dặt.

Lại cũng vô cùng kiên quyết.

Cằm Lục Triệu tựa lên vai cậu.

Giọng bình thản.

"Muốn ôm thì ôm."

"Làm gì có chuyện bình thường hay không."

Chu Trạch Phong khịt mũi.

Không biết vì gió thu khiến cảm lạnh nặng thêm.

Hay vì bữa lẩu vừa rồi ăn mà chẳng biết mùi vị.

Chỉ biết...

Ham muốn được ở gần Lục Triệu.

Được áp sát hắn.

Chưa bao giờ mãnh liệt đến thế.

Cái ôm trong phòng khám ban sáng.

Rõ ràng chỉ như chuồn chuồn lướt nước.

Điều cậu muốn...

Còn nhiều hơn thế.

Chỉ là.

Với đầu óc hiện tại.

Cậu cũng chẳng diễn tả nổi "nhiều hơn" ấy là gì.

Hai người đàn ông cứ thế ôm nhau trên chiếc ghế dài giữa đêm thu.

Tư thế có phần kỳ quặc.

Lục Triệu nép trong lòng Chu Trạch Phong.

Lâu lắm rồi mới cảm nhận được hơi ấm như vậy.

Khác với hai lần ôm ở hồ bơi và phòng khám.

Lần này.

Cái ôm của Chu Trạch Phong rất đơn thuần.

Đơn thuần chỉ vì...

Muốn ôm.

Nên ôm.

Lục Triệu chợt nhớ lại.

Những lần hiếm hoi trong đời từng được người khác ôm.

Hoặc vì khách sáo.

Hoặc vì áy náy.

Hoặc vì d/ục v/ọng.

Chưa từng có ai.

Chỉ đơn giản mang theo một tấm lòng chân thành mà ôm lấy hắn.

Cả người hắn dần thả lỏng.

Thầm nghĩ.

Quả nhiên...

Ôm nhau còn lãng mạn và dịu dàng hơn cả hôn.

Đúng lúc ấy.

Có tiếng bước chân vọng lại từ xa.

Hình như có người đi vào con đường nhỏ.

Lục Triệu theo phản xạ muốn rời khỏi vòng tay Chu Trạch Phong.

Ai ngờ.

Chu Trạch Phong cũng nghe thấy tiếng người nói.

Thế nhưng vẫn bướng bỉnh ôm ch/ặt.

Thậm chí còn siết mạnh hơn.

"Mẹ ơi nhìn kìa!"

"Có chú chó trắng to quá!"

"Dễ thương gh/ê!"

Hai mẹ con đi đến gần.

Đến khi nhìn thấy hai người đàn ông đang ôm nhau trên ghế.

Người mẹ lập tức khựng lại.

Lục Triệu quay mặt về phía họ.

Không thoát ra được.

Đành thuận theo tình thế.

Lịch sự gật đầu chào.

"Chó trắng chắc muốn tự chơi."

"Con mình về thôi."

"Ba còn đang đợi."

Người mẹ định dắt con đi.

Nhưng đứa bé lại tò mò hỏi.

"Mẹ ơi."

"Hai chú ấy đang làm gì vậy?"

"Suỵt."

"Hai chú đang hẹn hò."

"Mình đừng làm phiền."

Người mẹ đưa ngón tay lên môi.

Đứa nhỏ cũng học theo.

Vừa đi vừa thì thầm.

Nhưng thật ra ai ở đó cũng nghe thấy.

"Mẹ ơi."

"Hẹn hò là gì?"

"Là những người yêu nhau ở bên nhau."

"Giống ba với mẹ đi ăn tối ấy."

"Ơ?"

"Ba mẹ lén con đi ăn từ bao giờ vậy?"

Hai mẹ con càng đi càng xa.

Đoạn sau thì hai người không nghe rõ nữa.

Chu Trạch Phong hơi ngượng.

Cuối cùng cũng buông Lục Triệu ra.

Đối diện ánh mắt đầy ý cười của hắn.

Cậu mặt không đổi sắc nói dối:

"Tôi đâu biết có người tới."

"Anh thấy sao không nhắc tôi?"

Lục Triệu bật cười.

"Mỗi lần nói dối."

"Tai cậu đều đỏ."

"Cậu không biết à?"

Hắn nhẹ nhàng véo dái tai Chu Trạch Phong.

Ghé sát thì thầm.

"Giờ biết ngại rồi?"

"Lúc nãy gan lắm cơ mà."

Chu Trạch Phong cứng cả người.

Vẫn chưa quen việc Lục Triệu bất ngờ áp sát.

Lắp bắp.

Nhưng vẫn cố mạnh miệng.

"Có gì đâu."

"đá/nh bóng xong."

"Tôi với anh em cũng ôm nhau suốt."

"Anh chưa nghe bài..."

"'Anh em ôm nhau một cái...' à?"

Lục Triệu cười.

"Vậy à."

"Thế..."

"Lời thật lòng của cậu là gì?"

"Sao tôi thấy..."

"Chẳng câu nào thật."

"Muốn ôm anh."

"Là thật."

Chu Trạch Phong buột miệng đáp.

Một câu nói vô tình.

Lại khiến Lục Triệu khựng người.

Quả bóng thẳng ấy đến quá bất ngờ.

Ngay cả hắn cũng không kịp đỡ.

Chu Trạch Phong nhìn mặt hắn.

Bỗng cười.

"Anh cũng đỏ mặt rồi."

Nói xong.

Cậu đưa tay sờ nhẹ gò má mềm mại của Lục Triệu.

Nụ cười tinh nghịch.

Như thể câu vừa rồi.

Chỉ là trò đùa để trả đũa.

Nhưng.

Chưa kịp đắc ý bao lâu.

Lục Triệu đã bất ngờ luồn tay vào trong áo cậu.

Bàn tay bị gió đêm làm lạnh áp lên làn da nóng hổi.

Chu Trạch Phong gi/ật b/ắn người.

Vội giữ lấy tay hắn qua lớp áo.

"Tay anh..."

"Sao lạnh thế?"

"Bẩm sinh."

Lục Triệu chẳng buồn trả lời thêm.

Bàn tay vẫn ngang nhiên "tung hoành" dưới lớp áo.

Từ cơ bụng.

Chậm rãi vuốt lên trên.

Rồi đặt lên cơ ngựk của Chu Trạch Phong.

Khẽ bóp một cái.

Mềm mà săn chắc.

Cảm giác rất vừa tay.

"Tập được đấy."

"Đương..."

Chữ "nhiên" còn chưa kịp nói hết.

Đã bị động tác ấy kéo dài thành một tiếng nghẹn.

Chu Trạch Phong tròn mắt.

Tên này...

Lại dám bóp mình!

Danh sách chương

5 chương
29/07/2026 10:39
0
29/07/2026 10:39
0
29/07/2026 10:38
0
29/07/2026 10:38
0
29/07/2026 10:37
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Sau khi trọng sinh, tôi không xóa tin nhắn đó cho bạn thân: Hậu truyện trọn vẹn

Chương 8

3 phút

Tạm biệt Thẩm Tiện An, tôi đã yêu người khác (Phần kết hoàn chỉnh)

Chương 7

4 phút

Cha dượng đuổi tôi khỏi hôn lễ, ba ngày sau ông ta quỳ gối cầu xin tôi quay về

Chương 9

7 phút

Cậu bạn đen nhất lớp, là ngôi sao hạng A độc nhất của riêng tôi (Full ngoại truyện)

Chương 10

9 phút

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7

12 phút

Sau này chúng ta đều lặng im: Hậu truyện trọn vẹn

Chương 8

12 phút

Bị ép hiến tủy khi mang thai, tôi cuỗm 200 triệu bỏ trốn: Hậu truyện trọn bộ

Chương 6

17 phút

Bạn trai đưa bạch nguyệt quang về nhà tân hôn, mẹ anh ta lén bán căn nhà của tôi: Hậu truyện trọn bộ

Chương 9

20 phút
Bình luận
Báo chương xấu