Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Đợi đã, chưa được ra ngoài!" Vệ Hàng kéo tôi ngược trở lại.
Tôi gi/ận dữ lườm anh, anh thản nhiên nói: "Bên ngoài đang lùng sục tìm tôi khắp nơi, bây giờ cậu không được ra."
Tôi bất lực nói: "Tôi sẽ không nói ra đâu, tôi phải về nhà đây, Thiếu tướng Vệ, làm ơn buông tay!"
"Bây giờ cậu là đồng phạm của tôi rồi, không thể để cậu đi được."
"Ai là đồng phạm với anh chứ! Tôi với anh chẳng có nửa xu qu/an h/ệ nào hết, buông ra!" Tôi cáu tiết cạy ngón tay anh.
Vệ Hàng nhất quyết không buông, tôi không thoát ra được, trong lúc tình thế cấp bách liền vung chân đ/á anh. Vệ Hàng nghiêng người né được, tôi "tr/ộm gà không thành còn mất nắm gạo", trọng tâm không vững liền ngã nhào xuống.
"Cẩn thận!" Vệ Hàng ôm lấy thắt lưng tôi, nhưng anh cũng không đứng vững, cùng tôi ngã nhào xuống đất.
05.
Bộp!
Tôi nằm bò trên lồng n.g.ự.c Vệ Hàng, anh trở thành tấm đệm thịt cho tôi, cả hai cùng ngã nhào vào một khóm hoa hồng tường vi.
Cánh hoa bay lả tả, một đàn bướm gi/ật mình bay lên, dập dờn nhảy múa xung quanh hai chúng tôi. Hai tay tôi chống trên lồng n.g.ự.c Vệ Hàng, ngây người đối diện với anh. Gương mặt tôi phản chiếu trong đôi đồng t.ử màu nâu sẫm của đối phương, chóp mũi hai đứa gần như chạm vào nhau, đến cả nhịp thở cũng hòa quyện lấy nhau.
Tôi còn chẳng kịp cảm nhận bầu không khí quyến luyến ám muội này. Điều đầu tiên tôi nghĩ đến là anh vừa mới hồi phục, lỡ như ngã hỏng hóc chỗ nào thì biết làm sao?
Tôi lóng ngóng bò dậy, đỡ lấy cánh tay Vệ Hàng để anh ngồi lên, "Anh thấy thế nào? Có đ/au đầu không?"
Tôi gạt mái tóc sau gáy anh ra để kiểm tra xem có vết sưng nào không. Tiếp đó, tôi lại nắn bóp các khớp tay chân của anh để kiểm tra, "Cảm giác sao rồi? Có va quệt vào đâu không?"
Vệ Hàng bật cười: "Tôi đâu phải trẻ con, ngã một cái thôi mà, có đến mức đó không?"
Lúc này tôi mới nhận ra mình đã phản ứng quá khích, vội vàng thu liễm t/âm th/ần, "Không... không sao là tốt rồi..." Tôi lí nhí đáp, "Vậy tôi đi đây, anh bảo trọng..."
"Đợi đã!" Vệ Hàng đưa tay vòng qua eo tôi, kéo tuột tôi lại trước mặt, anh chăm chú nhìn tôi không rời mắt, "Sao cậu lại lo lắng cho tôi đến thế? Nói xem, trước đây chúng ta từng gặp nhau đúng không?"
"Không có!" Tôi phủ nhận ngay lập tức mà không cần suy nghĩ. Để thoát thân, tôi đành phải nhắc nhở anh: "Thiếu tướng Vệ, hôm nay là tiệc đính hôn của anh, lẽ nào anh định cứ trốn ở đây mãi sao?"
Vệ Hàng nhún vai: "Trốn ở đây chán quá, tôi muốn ra ngoài."
"Vậy anh ra đi, tôi phải đi..." Lời tôi mới nói được một nửa, anh đột nhiên vác bổng tôi lên vai.
"Anh làm cái gì thế!" Tôi thất th/ần ki/nh hãi.
"Tôi muốn bỏ trốn, thuận tiện b/ắt c/óc một tên đồng phạm đi cùng." Vệ Hàng tuyên bố bằng giọng điệu không cho phép phản kháng, rồi đi thẳng về phía đình hóng mát trong vườn hoa.
Tôi hét lên bắt anh thả xuống nhưng Vệ Hàng chẳng hề mảy may lay chuyển. Anh dùng nhận diện vân tay mở cơ quan ở đình hóng mát, sàn gỗ tách ra hai bên, lộ ra một lối đi bí mật. Lại còn có cả thứ này nữa sao? Tôi kinh ngạc đến lặng người.
Vệ Hàng nhẹ nhàng vác tôi đi dọc theo mật đạo xuống dưới, tôi bất an ôm ch/ặt lấy lưng anh, "Anh định làm gì? Đừng có làm càn..."
Trong mật đạo đang đỗ một chiếc mô tô điện từ trường. Vệ Hàng đặt tôi ngồi lên xe, tôi lắp bắp hỏi: "Anh định đưa tôi đi đâu?"
"Tôi nói rồi mà, bỏ trốn đó." Anh tự nói tự làm, thuần thục đội mũ bảo hiểm cho tôi.
Bản thân Vệ Hàng cũng đội mũ xong xuôi, sau đó hào hoa phong nhã sải chân lên xe, lao đi vun vút như sấm chớp. Sau khi xe khởi động, lớp vỏ ngoài tự động hình thành một màng bảo vệ hình cầu. Đây là lần đầu tiên tôi ngồi loại xe này, tôi bị cái tốc độ siêu thanh kia dọa cho khiếp vía, chỉ biết ôm ch/ặt lấy eo Vệ Hàng.
Nửa giờ sau, Vệ Hàng dừng xe bên bờ sông lộng gió. Tôi vụng về tháo mũ bảo hiểm ra, Vệ Hàng đỡ lấy eo tôi rồi bế tôi xuống.
Tôi thấy thiết bị cá nhân trên vòng tay của anh đang nhấp nháy đèn đỏ - có người đang liên lạc với anh. Vệ Hàng tự ý rời khỏi tiệc đính hôn, bên phía bữa tiệc chắc hẳn là đang lo/ạn cào cào lên rồi. Tôi đã nhận tiền của Cát Vân, không nên dính dáng gì đến anh cả. Tôi lại lặp lại bài cũ: "Thiếu tướng Vệ, tôi phải đi rồi, anh chơi đủ rồi thì tự mình về đi."
Tôi đặt mũ bảo hiểm lên xe mô tô, Vệ Hàng hỏi: "Cậu định đi đâu?"
"Không liên quan đến anh."
"Cậu định về nhà à? Cho tôi đi trốn nhờ với." Anh cười hì hì nói.
06.
Trước đây tôi chưa từng biết anh lại là người mặt dày đến thế.
Để chăm sóc Vệ Hàng, tôi đã xem qua rất nhiều tư liệu về anh. Từ nhỏ anh đã văn võ song toàn, 18 tuổi đã đỗ Thủ khoa vào Học viện Quân sự Tinh hệ. Các môn quân sự chung và văn hóa đều đạt điểm A tuyệt đối, phá vỡ kỷ lục lịch sử của học viện. Tỷ lệ trúng tuyển của học viện đó chỉ có một phần nghìn, có qu/an h/ệ cửa sau cũng không chen chân vào nổi, học viên bên trong đều là những nhân tài rường cột tương lai.
Trước năm 22 tuổi, Vệ Hàng thuận buồm xuôi gió, được vạn người vây quanh như sao chồm lấy trăng. Khi anh bị tuyên bố c.h.ế.t n/ão, ngay cả Thống soái tối cao cũng vô cùng tiếc nuối. Người ngoài đều nói trời xanh đố kỵ anh tài, thông minh quá thì dễ c.h.ế.t yểu.
Chương 7
Chương 7
Chương 10
Chương 6
Chương 8
Chương 5
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook