Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hai người đi dọc theo đường phố, đều không nói gì với nhau.
Đèn đường đã sáng lên, lúc này chính là giờ cao điểm tan tầm, xe cộ cùng người đi đường rất đông, tiếng ô tô chạy cùng người đi đường nói chuyện phiếm tràn ngập bên tai.
Hai người sóng vai đi lại, khoảng cách chỉ có một cánh tay, nhưng ai cũng có thể nhìn ra sự xa cách giữa bọn họ.
Bóng dáng bọn họ bị đèn đường kéo rất dài, thân mật rúc vào nhau.
Quý Tư Hàm chú ý tới một màn này, chỉ cảm thấy chua xót vọt tới cổ họng nghẹn lại, khó chịu cái gì cũng nói không nên lời.
Vô tình bọn họ đi tới cửa chính của hội chợ triển lãm thế giới, có thể rõ ràng nghe thấy tiếng hát, tiếng nhạc cùng tiếng hoan hô bên trong.
[Bên trong hình như là diễu hành xe hoa. Mình nhớ trong sổ tay du lịch có viết.]
[Có vẻ rất náo nhiệt.]
Quý Tư Hàm thất thần nghĩ.
"Muốn vào xem không?" Kỷ Yến Xuyên tới gần một chút, giọng nói trầm thấp dễ nghe từ bên tai cô truyền đến, hơi thở tuyết tùng lần nữa trở nên nồng đậm, Quý Tư Hàm thậm chí cũng có thể cảm nhận được hơi nóng khi anh nói chuyện.
Kỷ Yến Xuyên là cố ý, anh phát hiện vành tai Quý Tư Hàm đỏ như m/áu, thân thể còn né tránh anh một chút.
Anh lại tới gần: "Nghe có vẻ rất náo nhiệt, cùng đi xem nhé?”
Quý Tư Hàm lại cảm nhận được sự tiếp cận của Kỷ Yến Xuyên, cô ra vẻ bình tĩnh gật đầu, bước chân nhanh hơn, cúi đầu đi về phía trước.
Kỷ Yến Xuyên cười nhạt một tiếng, không đến bên cạnh Quý Tư Hàm nữa, mà yên lặng đi theo phía sau cô, duy trì khoảng cách không xa không gần, nhìn chằm chằm bóng lưng yểu điệu của cô.
Càng tới gần, tiếng nhạc càng vang, tiếng cười vui vẻ càng nhiều. Tất cả mọi người tựa như một con rồng dài, vây quanh tuyến đường diễu hành của xe hoa.
Quý Tư Hàm bị chặn ở ngoài cùng, bị đám người chen chúc ngăn cách ở bên ngoài, cô kiễng mũi chân, thò đầu thò đầu muốn nhìn vào bên trong.
Kỷ Yến Xuyên chỉ cảm thấy cô quá đáng yêu, giống như một con mèo nhỏ tr/ộm cá ăn, nhảy tới nhảy lui.
Quý Tư Hàm chỉ cảm giác mình bị một cái ôm mang theo mùi tuyết tùng nửa ôm, còn chưa kịp đỏ mặt, đã thấy đám người trước mắt tách ra.
Cô có thể nghe thấy Kỷ Yến Xuyên ở trên đỉnh đầu vừa nói xin lỗi, vừa kiên định đẩy những người khác ra, mang theo cô một đường đến tận cùng bên trong.
“Được rồi."
Kỷ Yến Xuyên lưu luyến thu hồi cánh tay đang ôm cô: "Bây giờ em có thể xem rồi.”
Quý Tư Hàm len lén nhìn anh một cái, chỉ có thể nhìn thấy sườn mặt được ánh đèn chiếu sáng của anh.
“Cám ơn." Cô nhỏ giọng nói.
Bên cạnh có người chen chúc, cô theo bản năng tới gần Kỷ Yến Xuyên.
Kỷ Yến Xuyên cảm nhận được nhiệt độ bên người, khóe môi không nhịn được giương lên. Anh nhịn xuống xúc động nhìn cô, sợ cô ngượng ngùng, ánh mắt chuyên chú nhìn chằm chằm phía trước, lòng cũng đã bay đến nơi nào mất rồi.
Quý Tư Hàm hiện tại như dựa vào trên người Kỷ Yến Xuyên, ngay từ đầu cô còn có chút không được tự nhiên, vẫn lén dò xét Kỷ Yến Xuyên. Phát hiện Kỷ Yến Xuyên không có phản ứng gì đặc biệt, cô dần dần yên lòng, t/âm th/ần chuyên chú ở phía trước biểu diễn.
Đội diễu hành xe hoa rất dài, có rất nhiều xe hoa đặc sắc, có xe hoa được trang trí thành các loại động vật, còn có xe hoa chân chính, phía trên tất cả đều là các loại hoa màu sắc.
Trên xe hoa có ban nhạc, cũng có các cô gái xinh đẹp, nhiệt tình vẫy tay, hát với mọi người.
Phía dưới xe hoa cũng có rất nhiều diễn viên ăn mặc khác nhau, vẻ mặt tươi cười cùng mọi người khiêu vũ, có diễn viên trực tiếp từ trong quần chúng vây xem kéo ra mấy người nhìn thuận mắt, kéo vào trong đội ngũ cùng nhau khiêu vũ.
Bất kể là diễn viên hay khán giả, trên mặt mỗi người đều tràn đầy nụ cười vui vẻ, nghiêm túc tập trung vào màn biểu diễn này.
Ngay cả Quý Tư Hàm cũng bị niềm vui của bọn họ lây nhiễm, trên mặt lộ ra nụ cười thật lòng.
Kỷ Yến Xuyên cụp mắt nhìn Quý Tư Hàm cũng thét chói tai, cười vui theo người khác, đáy lòng ấm áp thành một mảnh, biểu cảm trên mặt mềm nhũn xuống, tầm mắt một khắc cũng không nỡ rời đi.
Ca khúc các quốc gia nghe nhiều nên thuộc diễn tấu tuần hoàn, rất nhanh, một ca khúc tiếng Trung khiến trong lòng mọi người đều sinh ra cảm giác thân thiết, cảm xúc trong nháy mắt lên tới điểm cao nhất.
“Hát sơn ca~~~bên này~hát đến~bên kia cùng~~~" Giọng nữ to rõ từ xe hoa truyền đến, lời bài hát in vào DNA thoáng chốc từ trong miệng hát ra. Hầu như tất cả mọi người đều hát theo, Quý Tư Hàm cũng không ngoại lệ, phấn khích lên tiếng.
Trong nháy mắt, đơn ca biến thành toàn trường đại hợp xướng.
“Sơn ca giống như xuân~nước sông~~~~" Quý Tư Hàm thanh âm trong trẻo, vô cùng nhập tâm.
Kỷ Yến Xuyên không biết hát, anh không chút che giấu nhìn Quý Tư Hàm, đáy mắt tràn đầy yêu thích.
Đang hát say mê, một nữ diễn viên từ trong hàng ngũ đi ra, một tay kéo tay Quý Tư Hàm, trong vẻ mặt kinh ngạc của cô kéo vào trong đội ngũ biểu diễn.
Cô đỏ mặt x/ấu hổ, muốn chạy trốn, nhưng lại bị nắm ch/ặt tay, chỉ có thể luống cuống vừa múa vừa hát theo các diễn viên.
Bên kia, Kỷ Yến Xuyên cũng bị một nam diễn viên khác kéo vào trong đội ngũ, anh lại càng mờ mịt, tay dài chân dài cũng không biết đặt như thế nào mới tốt, đáy mắt tràn ngập hoảng lo/ạn, máy móc theo diễn viên làm động tác.
Quý Tư Hàm vốn trong lòng còn rất x/ấu hổ, nhưng nhìn bộ dáng khốn khổ của Kỷ Yến Xuyên, "Phụt" cười ra tiếng, đôi mắt tròn biến thành trăng lưỡi liềm, mặc cho ai cũng có thể nhìn ra cô vui vẻ bao nhiêu.
Còn có những khán giả khác cũng bị các diễn viên kéo vào, tất cả mọi người chân tay luống cuống nhảy múa theo, nhìn bộ dạng nhăn nhó của nhau cười ha ha, bầu không khí x/ấu hổ biến mất.
Ở giữa bài hát, có tình tiết cần một nam một nữ nắm tay. Lúc này Quý Tư Hàm mới phát hiện, khán giả gần như bị các diễn viên kéo vào hình như đều là tình nhân, bọn họ đều tự giác kéo tay, cười theo các diễn viên làm động tác.
Kỷ Yến Xuyên cũng ý thức được, ánh mắt sáng lên nhìn cô, đáy mắt đều là chờ mong.
Quý Tư Hàm mím môi, chủ động đưa tay về phía Kỷ Yến Xuyên.
Kỷ Yến Xuyên nắm ch/ặt tay cô, động tác nhanh như sợ cô đổi ý.
Dưới ánh đèn chiếu rọi, lỗ tai Quý Tư Hàm chợt đỏ.
Cô hơi ngượng ngùng, nghiêm túc làm động tác theo diễn viên, cố gắng phớt lờ người bên cạnh.
Kỷ Yến Xuyên ngay từ đầu còn chịu đựng, rất nhanh liền nhịn không được, anh cố gắng đ/è nén, nhưng khóe môi vẫn kéo lên vui vẻ.
Hai người đi theo các diễn viên mặt đối mặt, hai tay nắm ch/ặt.
Kỷ Yến Xuyên dịu dàng nhìn lên đỉnh đầu cô, từ góc nhìn của anh, có thể nhìn thấy vành tai đỏ rực và chóp mũi tinh xảo của cô.
Quý Tư Hàm có thể cảm nhận được tầm mắt nóng rực trên đỉnh đầu, cô không dám ngẩng lên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cúc áo sơ mi Kỷ Yến Xuyên.
Đột nhiên, cô cảm giác được phía sau bị người nhẹ nhàng đẩy một cái, cả người ngã vào vòng tay Kỷ Yến Xuyên.
Mùi tuyết tùng nồng đậm mang theo ấm áp vây quanh mũi, cô ở trong ngựk Kỷ Yến Xuyên, hai tay vờn quanh eo g/ầy gò của cô, có thể cảm nhận được cơ bắp cùng sức mạnh ẩn giấu dưới thân hình cao lớn của anh, hormone lập tức n/ổ tung, mặt nhất thời đỏ bừng.
Kỷ Yến Xuyên cũng sửng sốt một chút, theo bản năng ôm lấy Quý Tư Hàm, sau khi phản ứng lại lập tức buông lỏng ra.
“Không sao chứ?" Anh quan tâm hỏi.
Quý Tư Hàm đứng thẳng người, quay đầu nhìn người khác đều là ôm cùng một chỗ, xem ra những diễn viên này là cố ý, nơi này có thể chính là muốn ôm cùng một chỗ.
Các diễn viên đối xử với họ như một cặp đôi.
Quý Tư Hàm chịu đựng x/ấu hổ cùng thẹn thùng, cùng Kỷ Yến Xuyên hoàn thành biểu diễn rồi chạy trối ch*t.
Kỷ Yến Xuyên vội vàng đuổi theo, đi theo phía sau cô.
Quý Tư Hàm chạy trong chốc lát, giày cao gót dưới chân không cho phép cô tiếp tục chạy bộ vận động kịch liệt như vậy. Cô tìm một cái ghế ngồi xuống nghỉ ngơi, trên người là một tầng mồ hôi mỏng, từng ngụm từng ngụm thở dốc.
Kỷ Yến Xuyên đứng trước mặt anh, thở mạnh cũng không có một tiếng, từ túi áo trước ngựk lấy ra một chiếc khăn tay, đưa tới trước mặt Quý Tư Hàm.
“Lau mồ hôi đi.”
Quý Tư Hàm không từ chối, sau khi cảm ơn cô nhận lấy khăn tay, lau mồ hôi trên trán.
Có thể là bởi vì giữ bên người, khăn tay có chút ấm áp cùng mùi thơm ngát của tuyết tùng.
Hương thơm gợi lên ký ức cô vừa mới ở trong lòng Kỷ Yến Xuyên, cô cảm giác nhiệt độ trên mặt tăng lên, may mắn vừa mới chạy bộ xong mặt vốn đã rất đỏ, nếu không lại bị anh nhìn ra manh mối.
Lấy tay quạt gió, Quý Tư Hàm lấy điện thoại di động ra nhìn đồng hồ, phát hiện đã hơn chín giờ.
“Đã trễ thế này rồi." Quý Tư Hàm đứng lên, cô vốn định trả lại khăn tay cho Kỷ Yến Xuyên, nhưng mình đã lau mồ hôi, liền cất đi.
"Khăn tay em sẽ trả lại cho anh sau khi em giặt xong." Cô ấy nói.
"Em phải về, muộn rồi."
“Được." Kỷ Yến Xuyên gật đầu.
"Xe ở ngay cửa, ngồi xe trở về tương đối nhanh.”
Chương 7
Chương 10
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 31
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook