Sau Khi Tranh Giành Crush, Tôi Yêu Luôn Tình Địch

Sau Khi Tranh Giành Crush, Tôi Yêu Luôn Tình Địch

Chương 12

16/06/2026 22:23

Tôi chẳng hiểu chuyện này có gì đáng để tức gi/ận.

Nghĩ tới nghĩ lui.

Tôi chỉ có thể kết luận rằng hắn không muốn Tề Tư Nam biết.

Mà đã không muốn...

Thì chứng tỏ Tề Tư Nam vẫn rất quan trọng trong lòng hắn.

Ngày hôm đó.

Cả hai đều không vui vẻ gì.

Dù Tề Tư Nam đã rời khỏi Tuy Thành.

Nhưng anh ấy vẫn giống như một cái gai mắc giữa tôi và Lục Kiến Thanh.

15

Lục Kiến Thanh vẫn đối xử với tôi rất tốt.

Cùng tôi lên lớp.

Cùng tôi ăn cơm.

Cả hai đều không nhắc lại cái tên Tề Tư Nam nữa.

Trò chơi mới của chúng tôi — "Tầm Tinh" — dưới sự dẫn dắt của Cố Quân đã đạt được phản hồi rất tốt.

Một công ty game nổi tiếng ở nước ngoài muốn hợp tác với chúng tôi.

Họ còn mời cả nhóm sang tham quan mô hình vận hành.

Sau khi máy bay hạ cánh.

Sự chênh lệch múi giờ khiến tôi vô cùng mệt mỏi.

Họp xong là tất cả quay về khách sạn nghỉ ngơi.

Lúc tôi tỉnh dậy.

Mới phát hiện Lục Kiến Thanh không có trong phòng.

Đến giờ ăn, tình cờ gặp Cố Quân.

Tôi thuận miệng hỏi:

"Lục Kiến Thanh đâu rồi?"

"Cậu ấy nói đi thăm một người bạn thanh mai trúc mã."

"..."

Tôi ngẩn người gật đầu.

Bận rộn quá nên suýt nữa tôi quên mất.

Tề Tư Nam cũng đang ở đất nước này.

Nhưng...

Tại sao Lục Kiến Thanh không gọi tôi đi cùng?

Là vì sợ Tề Tư Nam biết chúng tôi đang yêu nhau sao?

Càng nghĩ.

Cái gai trong lòng càng âm ỉ đ/âm nhói.

Khó chịu vô cùng.

Tôi đi dạo quanh khách sạn.

Chụp vài tấm ảnh gửi cho bố mẹ.

Không dám đi quá xa.

Mệt thì ngồi nghỉ trong công viên gần đó.

Tôi m/ua hai lon bia địa phương.

Muốn nếm thử xem hương vị thế nào.

Mới uống hết một lon.

Một chàng trai tóc vàng mắt xanh đã bước tới.

Nụ cười của cậu ta vô cùng tự tin và cởi mở.

Chủ động chào hỏi tôi.

Tốc độ nói quá nhanh.

Tôi phải mất vài giây mới hiểu được.

Nói chuyện được vài câu.

Cậu ta hỏi có thể kết bạn WeChat với tôi không.

Muốn học tiếng Trung.

Tôi thấy cũng chẳng có gì không được.

Biết đâu còn có thể luyện khẩu ngữ.

Vừa lấy điện thoại ra.

Một giọng nói lạnh lùng vang lên:

"Đang làm gì vậy?"

Lục Kiến Thanh đứng đó.

Mặt không cảm xúc.

Khí lạnh quanh người như muốn đóng băng cả không khí.

Chàng trai tóc vàng nhìn hắn một cái.

Hỏi hắn là ai.

Lục Kiến Thanh đáp với vẻ khó chịu:

"Tôi là người yêu của cậu ấy."

Chàng trai kia bất đắc dĩ cười với tôi.

Nói một câu chúc hai người hạnh phúc rồi rời đi.

---

16

Lục Kiến Thanh kéo tôi về khách sạn.

Suốt dọc đường vẫn không ngừng càm ràm.

"Đây là nước ngoài đấy. Ở nơi xa lạ thế này mà cậu còn dám uống rư/ợu?"

"Không muốn sống nữa à?"

"Với lại cái tên vừa rồi rõ ràng đang bắt chuyện tán tỉnh cậu."

"Cậu nói nhiều với hắn như thế làm gì?"

Tôi bất mãn lẩm bẩm:

"Người ta nói muốn học tiếng Trung, đâu phải bắt chuyện tán tỉnh."

Lục Kiến Thanh nghiến răng:

"Thế học tiếng Trung để làm gì? Ngốc ch*t đi được!"

"..."

Tôi trừng mắt nhìn hắn.

Về đến phòng liền không muốn để ý nữa.

Hắn vừa pha nước mật ong cho tôi.

Vừa lải nhải không ngừng.

Bị hắn làm phiền đến phát bực.

Tôi mất kiên nhẫn cãi lại:

"Trong mắt cậu tôi là kiểu người bị ai dụ dỗ vài câu là mắc lừa sao?"

"Không phải à?"

"Thế sao cậu còn ở bên tôi?"

"Cứ đi tìm người thông minh hơn đi."

"Đỡ phải lãng phí thời gian dây dưa với tôi."

"Cậu nói lại lần nữa xem?"

Lục Kiến Thanh nghiến răng nhìn tôi.

Danh sách chương

3 chương
16/06/2026 22:23
0
16/06/2026 22:22
0
16/06/2026 22:21
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu