Giành Lại Cuộc Đời

Giành Lại Cuộc Đời

Chương 3

20/04/2026 12:09

Sáng hôm sau, tôi không chờ được một lời xin lỗi ăn năn từ Giang Triết, mà lại đón tiếp cha mẹ chồng đến tận nhà để “hỏi tội”.

Vừa mới chân ướt chân ráo bước xuống máy bay sau chuyến du lịch châu Âu sang chảnh, nghe tin "biến cố" động trời của cậu con trai quý tử, họ thậm chí chẳng buồn về nhà nghỉ ngơi mà trực tiếp xông thẳng đến căn hộ penthouse của tôi như những kẻ đi đòi n/ợ thuê.

“Lâm Vãn Ý! Cô đúng là đồ sao chổi đầu th/ai! Nhà họ Giang chúng tôi đúng là tám đời vô phúc mới rước loại đàn bà đ/ộc địa như cô về làm dâu!”

Chu Cầm – mẹ chồng tôi – vừa đạp cửa xông vào đã chỉ thẳng tay vào mặt tôi mà thóa mạ. Gương mặt vốn được đắp hàng đống mỹ phẩm đắt tiền để duy trì vẻ quý phái nay méo mó, nanh nọc vì phẫn nộ. Theo sát phía sau, Giang Kiến Quốc cũng mang một vẻ mặt âm trầm, đôi mắt già đời hằn lên sự c/ăm gh/ét tột độ.

Tôi thản nhiên ngồi trên sofa, phong thái ung dung đến lạ lùng, chậm rãi nhấp một ngụm cà phê, hoàn toàn coi sự hiện diện của họ như không khí.

“Cô còn tâm trạng ngồi đó mà húp cà phê à?! Cô hại gia đình này chưa đủ thê thảm sao mà còn mặt dày ngồi đây?” Chu Cầm rít lên, lao tới như một con thú dữ định gi/ật phắt tách sứ trên tay tôi.

Tôi khẽ nghiêng cổ tay, tách cà phê nóng hổi cứ thế hắt thẳng lên chiếc áo lông thú đắt đỏ của bà ta.

“Á!” Chu Cầm hét lên đ/au đớn, nhìn vệt ố loang lổ trên món đồ hiệu mà xót xa tột cùng: “Chanel của tôi! Lâm Vãn Ý, cô đi/ên thật rồi sao?!”

Tôi đặt tách xuống mặt bàn kính phát ra tiếng "cạch" khô khốc, rút khăn giấy lau tay, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào bà ta: “Người đi/ên là các người. Sáng sớm tinh mơ xông vào nhà tôi, gào thét như những kẻ vô học, ai cho các người lá gan đó?”

“Nhà cô?” Chu Cầm tức đến run người, giọng bạt đi: “Lâm Vãn Ý, cô tỉnh lại đi! Đây là nhà cưới của con trai tôi! Là lãnh thổ của nhà họ Giang chúng tôi!”

“Ồ?” Tôi nhếch mép, rút xấp giấy tờ dưới bàn trà rồi đ/ập mạnh xuống: “Mở to đôi mắt cận thị của bà ra mà nhìn xem, tên ai đang đứng trên sổ đỏ?”

Ba chữ Lâm Vãn Ý hiện lên chói mắt. Mặt Chu Cầm thoắt cái biến sắc, từ đỏ gay sang trắng bệch. Căn hộ Penthouse giữa trái tim thành phố này vốn là tài sản tôi tự tay m/ua trước khi kết hôn, trả đủ một lần, sổ đỏ vốn chỉ thuộc quyền sở hữu duy nhất của tôi.

Giang Kiến Quốc thấy tình thế bất lợi, liền bước lên giở giọng trưởng bối đầy đạo đức giả: “Vãn Ý, người một nhà cả, có gì thì đóng cửa bảo nhau. A Triết nó biết sai rồi, con bé Tô Thanh kia cũng đã vào đồn cảnh sát, con đừng có chấp nhặt chuyện trẻ con nữa.”

“Phải đó, Vãn Ý…” Giang Triết không biết đã lẻn vào từ lúc nào, gương mặt tiều tụy, hốc hác đầy vẻ lấy lòng: “Tất cả là do anh nhất thời m/a xui q/uỷ khiến… Em tha thứ cho anh lần này thôi, chúng ta bỏ qua hết để làm lại từ đầu, được không em?”

Hắn định đưa tay kéo lấy tôi, nhưng tôi gạt ra với vẻ gh/ê t/ởm như vừa chạm phải một thứ dơ bẩn.

“Làm lại từ đầu?” Tôi bật cười như vừa nghe một câu chuyện cười nhạt nhẽo nhất thế gian: “Sống chung với những kẻ ngày đêm mưu tính h/ãm h/ại mình mà gọi là sống sao? Giang Triết, anh tưởng tôi là loại đàn bà ng/u muội đến thế sao?”

“H/ãm h/ại cái gì! Cô đừng có mà ngậm m/áu phun người!” Chu Cầm lập tức gào lên chống chế, “Chẳng qua chỉ là con bé đó nghịch ngợm, không cẩn thận làm hỏng xe thôi! Có nhất thiết phải kiện cả A Khải không? Nó là em chồng cô, là m/áu mủ nhà này đấy!”

“Em chồng?” Tôi cười lạnh, ánh mắt sắc như d/ao cạo: “Một kẻ cấu kết với người ngoài, lên kế hoạch dàn dựng t/ai n/ạn để gi*t tôi – loại đó mà cũng gọi là em chồng sao?”

Lời vừa dứt, sắc mặt của cả ba người nhà họ Giang đồng loạt biến sắc. Họ ch*t trân tại chỗ, không thể ngờ bí mật tàn đ/ộc nhất đã bị tôi bóc trần.

Giang Kiến Quốc cố giữ vẻ bình tĩnh cuối cùng: “Vãn Ý, nói gì cũng phải có bằng chứng. A Khải nó chỉ nói chuyện phiếm vài câu với con bé Tô Thanh, sao có thể khép vào tội mưu sát?”

“Bằng chứng?” Tôi thong thả mở đoạn ghi âm trong điện thoại – chính là cuộc hội thoại định mệnh giữa Tô Thanh và Giang Khải.

“…Chỉ cần Lâm Vãn Ý gặp chuyện, thì toàn bộ cổ phần và quỹ tín thác của nó chẳng phải sẽ mặc nhiên thuộc về anh trai em sao? Lúc đó mình hốt luôn cái đống bất động sản đứng tên nó, thiếu gì tiền để xài…”

Giọng nói đắc thắng, ngông cuồ/ng của Giang Khải vang lên rành rọt từng chữ trong không gian tĩnh mịch của phòng khách.

Chu Cầm và Giang Kiến Quốc mặt c/ắt không còn giọt m/áu. Giang Triết lùi lại một bước, toàn thân r/un r/ẩy, lắp bắp không thành tiếng: “Không thể nào… A Khải… sao nó có thể…”

“Sao lại không?” Tôi đứng dậy, từng bước dồn ép họ vào góc tường: “Các người cưới tôi về, chẳng phải ngay từ đầu đã nhắm vào gia thế nhà họ Lâm và khối tài sản khổng lồ trong tay tôi sao?”

“Ba năm qua, tôi đã giúp tập đoàn Giang thị kéo về bao nhiêu hợp đồng tỷ đô, giải quyết bao nhiêu vụ khủng hoảng – các người là kẻ rõ hơn ai hết. Nhưng các người đối xử với tôi thế nào? Vừa xài tiền của tôi, vừa kh/inh bỉ tôi xuất thân từ giới 'con buôn', không xứng với cái danh hão 'thư hương danh môn' của các người. Một mặt tính toán nuốt chửng tài sản của tôi, mặt khác muốn tôi làm bệ đỡ cho thằng con vô dụng, bại hoại của các người.”

“Tôi nói cho các người biết – nằm mơ đi!”

Giọng tôi không cao, nhưng mỗi chữ thốt ra đều đanh thép như búa bổ.

“Lâm Vãn Ý! Cô… cô đừng có quá đáng!” Chu Cầm hét lên trong tuyệt vọng.

“Quá đáng?” Tôi cười nhạt, “Sự quá đáng thực sự… giờ mới bắt đầu đây.”

Tôi ném thẳng một tập hồ sơ dày cộp vào mặt Giang Kiến Quốc: “Đây là toàn bộ chứng cứ về hành vi trốn thuế, gian lận tài chính và sai phạm điều hành của tập đoàn Giang thị. Tôi đã gửi bản sao cho Cục thuế và Ủy ban Chứng khoán rồi.”

Tôi quay sang Giang Triết, kẻ đang ch*t lặng vì sợ hãi: “Còn anh, anh nghĩ sao nếu Hội đồng quản trị biết chuyện anh biển thủ công quỹ để chi trả cho những món n/ợ c/ờ b/ạc khổng lồ của em trai mình ở Macao?”

“Còn bà,” tôi nhìn thẳng vào Chu Cầm, “Bà dùng thẻ phụ của tôi để m/ua nhà, sắm xe cho đám họ hàng nghèo khó bên ngoại – từng xu một, tôi đều có sao kê rõ ràng.”

“Cô…” Giang Kiến Quốc r/un r/ẩy chỉ tay, không nói nên lời.

“Tôi đã từng cho các người cơ hội.” Ánh mắt tôi giá lạnh như băng tuyết: “Chính các người đã tự tay vứt bỏ nó.”

“Tờ đơn ly hôn này – Giang Triết, anh ký cũng phải ký, mà không ký cũng buộc phải ký. Sáng mai, tôi muốn thấy kết quả trên bàn.”

“Nếu không, chuyện này sẽ không chỉ kết thúc bằng việc ra tòa ly hôn đâu. Mà là ra tòa để lĩnh án tù đấy.”

“Chúng ta… gặp lại nhau ở tòa.”

Danh sách chương

3 chương
20/04/2026 12:09
0
20/04/2026 12:09
0
20/04/2026 12:09
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu