CHÓ ĐIÊN TÓM XIỀNG XÍCH

CHÓ ĐIÊN TÓM XIỀNG XÍCH

Chương 9

13/04/2026 10:04

"Người đối diện kia thật sự là Bùi Giang Ngạn sao?"

"Là Tập đoàn Bùi thị phá sản rồi, hay là vị Bùi tổng nổi tiếng kén chọn nhan sắc bị m/ù rồi?"

"Bình thường đến mức này, đột nhiên tôi thấy mình cũng có cửa..."

Tôi lặng lẽ cúi đầu. Bùi Giang Ngạn chẳng có phản ứng gì, nhưng giây tiếp theo anh thẳng tay ném chiếc ly champagne đi, quay đầu mỉm cười: "Đừng nghe họ, bảo bối."

"..."

Sảnh tiệc ngay lập tức im phăng phắc như tờ. Cố Tắc đứng sau đỡ trán, đi dọn dẹp đống hỗn độn. Rồi khi bữa tiệc diễn ra được một nửa, anh ta lựa lời khuyên Bùi Giang Ngạn buông tôi ra để lên tầng hai bàn chuyện làm ăn.

Sau khi họ đi, tôi một mình nấp trong góc gặm táo. Nào ngờ lại nghe thấy ở ban công cách đó không xa có tiếng thủy tinh vỡ tan.

"Cái thằng đi/ên Bùi Giang Ngạn đó, tối nay lại giở chứng gì vậy!"

"Nó từ nhỏ đã là một con ch.ó đi/ên, là cái thứ quái t.h.a.i có mẹ sinh không có mẹ dưỡng mà. Các anh mới biết nó ngày đầu chắc?"

"Ha ha, hèn gì ba mẹ nó chẳng cần nó, chỉ cần đứa em trai thôi, đúng là cái thứ s/úc si/nh không kiểm soát nổi cảm xúc... Đệch, đứa nào ném tao?!"

"Tôi." Học theo Bùi Giang Ngạn, tôi ném lõi táo chính x/á/c vào mặt tên đó, mỉm cười khuyên nhủ: "Nói x/ấu sau lưng người khác, không tốt lắm đâu nhỉ?"

Kẻ bị ném sững người lại, mgay sau đó cười khẩy: "Tao tưởng là ai, hóa ra là con ch.ó l.i.ế.m của thằng đi/ên à? Đúng lúc lắm, tao có vài chuyện muốn nói cho mày biết."

Hắn tiến lại gần, tôi mới nhận ra người này trông rất quen - chính là tên bạn học cấp Ba từng bị Bùi Giang Ngạn đ.á.n.h nhập viện.

Hắn kéo tay áo dài lên, lộ ra một vết s/ẹo gh/ê r/ợn, tự đắc nói: "Đây là vết s/ẹo năm xưa nó gây ra, chỉ để trút gi/ận cho một thằng ng/u đấy."

Hắn cười đầy mỉa mai: "Mày không thật sự nghĩ rằng con ch.ó đi/ên đó thật lòng với mày chứ? Trái tim nó c.h.ế.t từ lâu rồi, đứa nào thích nó đều là lũ đần độn!"

Tôi nhíu mày, "Năm đó chẳng phải vì anh m/ắng cậu ấy là 'quái vật' nên cậu ấy mới tẩn anh sao?"

"Mẹ nó, tao m/ắng là cái thằng ái nam ái nữ bên cạnh nó kìa! Một đứa con trai mà vì tiền dám leo lên giường đàn ông, t/ởm..."

Những lời phía sau tôi không để hắn kịp nói ra, cảm giác nắm đ.ấ.m nện vào cái đầu heo thật sự rất sướng. Đột nhiên tôi có thể thấu hiểu Bùi Giang Ngạn rồi.

Mấy tên công t.ử bột xung quanh chỉ lo gọi bảo vệ, chẳng tên nào dám xông lên ngăn tôi, mà cũng chẳng tên nào ngăn nổi tôi.

Bọn họ, thật sự yếu xìu luôn ấy.

28.

Đánh đến cuối cùng là Cố Tắc đến lôi tôi ra. Nếu không phải anh ta bảo Bùi Giang Ngạn xảy ra chuyện, tôi căn bản không muốn dừng tay.

Anh ta lại đỡ trán, bảo tôi vào xe xem thử, để anh ta ở lại dọn dẹp đống hỗn độn này. Tôi vẩy vẩy vết m.á.u trên tay, vội vàng đứng dậy đáp ứng.

Nhiệt độ trong xe rất cao. Trong không khí gần như nóng bỏng ấy, vang lên những tiếng thở dốc dồn dập. Tôi cứ ngỡ Bùi Giang Ngạn lại đ.á.n.h nhau với ai đó, chui vào định kiểm tra thương thế của anh, nhưng bất thình lình bị kéo ngồi thốc lên người anh.

Tư thế này, khó chịu cực kỳ. Tôi muốn leo xuống, nhưng khi loay hoay cử động chạm phải chỗ nào đó, tôi thấy cộm đến phát hoảng, "Bùi Giang Ngạn, điện thoại của anh hả? Sao cứng thế..."

Anh vẫn đang thở dốc. Anh lắc đầu, vùi mặt vào trước n.g.ự.c tôi, phát ra ti/ếng r/ên rỉ khó chịu: "Bảo bối, anh bị người ta bỏ t.h.u.ố.c rồi, nóng quá..."

"Bỏ th/uốc?" Tôi lập tức siết ch/ặt nắm đ/ấm, "Đứa nào bỏ t.h.u.ố.c anh? Tôi đi đ.á.n.h c.h.ế.t nó ngay bây giờ!"

"Bảo bối, hắn không có t.h.u.ố.c giải đâu, hay là đừng dùng b/ạo l/ực nữa..." Bùi Giang Ngạn ngẩng đầu, trong đôi mắt như phản chiếu những tia sáng vỡ vụn, nhưng bên dưới lại chẳng hề nương tay mà thúc mạnh vào người tôi một cái, "Bảo bối, giúp anh một chút, có được không?"

"..."

Tôi cuối cùng cũng phản ứng kịp, muộn màng đỏ bừng cả mặt.

Khi anh hôn tới, tôi lại theo thói quen mà đờ đẫn, không hề đẩy ra.

...

Bùi Giang Ngạn rất thích phát đi/ên khi làm chuyện này. Phát đi/ên vì gh/en t/uông, chất vấn những câu không đâu vào đâu.

Đến nửa đêm tôi mới hiểu, mấy tay đồng nghiệp kia nói đúng. Nhưng tôi không phải bị dọa sợ.

29.

Ngày hôm sau, tâm trạng Bùi Giang Ngạn rất tốt. Tôi thì không tốt lắm.

Ngày thứ ba đến công ty, người ở văn phòng khen tôi th/ủ đo/ạn cao tay, có thể khiến "Diêm vương sống" đại xá cho cả công ty nghỉ phép tuần sau.

Trong tuần nghỉ đó, Bùi Giang Ngạn lừa bà nội đi Sở thú, Thủy cung, rồi lại lừa đến nhà vườn ăn cơm. Tôi đương nhiên là phải tháp tùng rồi. Cái thứ trà Long Tỉnh trăm năm đáng c.h.ế.t này.

Sau đó một khoảng thời gian dài, Bùi Giang Ngạn đều nghiêm túc làm phiền tôi. Cứ như thể anh thực sự yêu Hứa Duệ, không phải Hứa Duệ là không được vậy.

Nhưng rõ ràng Hệ thống đã nói, Tống Nhiễm đối với anh mới là đ/ộc nhất vô nhị. Giống như cách gọi thân mật kia, anh có thể dùng với Trì Tự, có thể dùng với Hứa Duệ, sau này cũng có thể dùng với nhiều người hơn nữa. Anh đối với tôi, chỉ là tìm cảm giác mới lạ để chơi đùa thôi.

Mộng đẹp rồi cũng có lúc tỉnh, tôi sẵn lòng đi cùng anh đoạn đường này. Ngày trò chơi kết thúc, Cố Tắc hẹn tôi lên sân thượng. Anh ta đi thẳng vào vấn đề: "Anh nghỉ việc đi, Hứa Duệ."

Tôi hỏi anh ta tại sao.

Danh sách chương

3 chương
13/04/2026 10:04
0
13/04/2026 10:04
0
13/04/2026 10:04
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu