Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Miếng th!t trên tay lão già chính là một đoạn cánh tay người.
Cuối cùng, khi thấy thật sự không còn cách nào khác, tôi đã quay lại phòng 3015, nén nỗi sợ hãi mà ch/ặt lấy cánh tay của x/ác ch*t.
"Tôi thấy quy tắc không hề nói rõ là loại th!t gì, nên tôi..."
Những cư dân khác nhìn tôi đầy kinh hãi, như thể tôi là loài mãnh thú hồng thủy vậy.
Kim Phi sợ đến trắng bệch mặt, lúc này chắc hẳn cô ấy đang rất hối h/ận vì đã ở cùng phòng với tôi.
Lão già thì chép chép miệng:
"Th!t người, tất nhiên cũng là th!t rồi."
Nhìn bóng lưng lão rời đi, tất cả cư dân mới thở phào nhẹ nhõm.
"Chị, em, em..."
Nhìn Kim Phi như sắp khóc đến nơi, tôi thở dài một tiếng:
"Tôi không phải kẻ bi/ến th/ái, chỉ là vì muốn sống sót mà thôi."
Thời gian ở đây trôi rất nhanh, vì không có ánh sáng nên chẳng phân biệt được ngày đêm, chỉ có thể x/ác định thời gian thông qua chiếc đồng hồ trong phòng.
Mỗi bữa ăn đều do lão già mang đến, nhìn qua thì có vẻ là sự kết hợp giữa rau và th!t.
Tôi chỉ dám ăn đồ chay, vì sợ rằng miếng th!t đó chính là thứ chúng tôi đã tìm thấy hôm nay. Nghĩ đến cảnh tượng ch/ặt x/ác ch*t lúc trước, dạ dày tôi không khỏi cồn cào buồn nôn.
"Quy tắc tuần tra hành lang tối nay là phải kiểm tra hai tầng trên dưới, nếu phát hiện hàng xóm chưa về nhà, phải đưa họ về."
"Nếu phát hiện hàng xóm không đi giày, hãy tìm phòng có số 6 rồi giấu họ vào đó."
"Nếu gặp hàng xóm tốt bụng tặng kẹo cho các người, nhất định phải nhớ chỉ được ăn loại có hình mặt khóc."
"Những tình huống trên là những gì các người có thể gặp phải, cũng có khả năng các người chẳng gặp gì cả, khì khì khì, xem vận may của các người thôi."
Lão già đọc xong quy tắc, rồi lắc lắc chùm chìa khóa lớn trong tay.
Đêm nay đến lượt hàng xóm đối diện chúng tôi, họ là hai người đàn ông, trong đó có một kẻ chính là người đã cư/ớp miếng th!t của tôi.
Họ cao lớn vạm vỡ, nhìn trạng thái thì không quá căng thẳng.
Dù sao thể hình cũng rành rành ra đó rồi.
"Được rồi, đúng 10 giờ đêm bắt đầu, 6 giờ sáng kết thúc."
Tôi và Kim Phi quay trở về phòng.
Cô ấy nhìn tôi đầy căng thẳng.
"Cô đi ngủ đi, tôi nhắc lại lần nữa, tôi chỉ là vì muốn sống sót mà thôi."
Chắc là cô ấy đã có bóng m/a tâm lý với tôi rồi.
Tôi bất lực quay về phòng, cũng không biết đêm nay hai người bọn họ liệu có thể sống sót trở về hay không.
Chương 11
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 8
Chương 10
Chương 9
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook