Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Cảm giác dòm ngó
- Chương 7
Đường Miện nhanh chóng gửi bằng chứng ngoại tình của Phùng Bách cho tôi, kèm theo đó là 3 phương án ly hôn.
Anh giờ đây càng lúc càng không kiêng dè gì, thậm chí còn không đợi nổi đến lúc ly hôn: "Nghe anh, để người chuyên nghiệp xử lý."
"... Anh muốn làm kẻ thứ ba đến thế sao?"
"Anh không quan tâm."
"Nhưng tôi vẫn chưa nghĩ đến việc ngoại tình."
Ánh mắt Đường Miện trở nên nguy hiểm: "Lần trước em không nói thế."
"Lần trước tôi cũng không nói là sẽ ở bên nhau."
Ngay khoảnh khắc thốt ra câu đó, tôi tự hỏi liệu có phải mình đã thay đổi tâm tính thành một Omega tồi tệ rồi hay không.
Thế nhưng lúc đó tôi thật sự không nghĩ nhiều.
Tôi chỉ cảm thấy không thể dung túng cho cuộc hôn nhân tồi tệ này tiếp diễn, muốn ly hôn càng sớm càng tốt.
Tôi thì thầm giải thích: "Ly hôn xong tôi mới có thể cân nhắc các mối qu/an h/ệ tình cảm khác."
Đường Miện nhíu mày, vẻ mặt hung dữ, nhưng điều này đã không còn dọa được tôi nữa.
Tôi giẫm lên đùi anh, khẽ cọ xát: "Được không?"
Đường Miện nhướng mày, và tôi không chút bất ngờ khi bị anh nhào tới đ/è lên sofa: "Được, nhưng anh muốn thu tiền lãi."
"Á! Đừng chạm vào chân tôi, nhột lắm!"
Đang đùa nghịch thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng mở khóa.
Tôi sợ đến mức vội đẩy người phía trên ra, chạy vào nhà vệ sinh.
Phùng Bách trở về đột ngột, và hiếm có ý định ở lại qua đêm.
Tôi hơi hoảng hốt, nhìn về phía Đường Miện, anh đáp lại tôi bằng một ánh mắt trấn an.
Trong bữa tối, Đường Miện rót hai ly rư/ợu, Phùng Bách lại một lần nữa ngủ li bì.
Tôi nhìn Đường Miện, rồi lại nhìn Phùng Bách, không nhịn được hỏi: "Lần trước..."
"Ừ, là anh làm."
… Đúng là lý lẽ rất đanh thép.
Đường Miện đỡ hắn vào phòng ngủ: "Đêm nay qua chỗ anh ngủ."
"Không được." Tôi gần như không cần suy nghĩ mà từ chối ngay.
Ánh nhìn chăm chú của anh khiến tôi chột dạ không dám ngẩng đầu.
"Em biết mà, anh không thể để em ngủ cùng phòng với hắn được."
"Nhưng chúng tôi..."
Vẫn chưa đến mức có thể ngủ cùng nhau.
Tôi suy nghĩ một chút, cuối cùng đành nuốt lại câu này, chọn một lý do hợp lý hơn: "... Chưa ly hôn, nhỡ hắn tỉnh dậy nhìn thấy rồi nắm được điểm yếu thì sao?"
"Hắn không tỉnh nổi đâu." Đường Miện rất tự tin về liều th/uốc của mình, nhưng nhìn biểu cảm của tôi, anh vẫn thỏa hiệp, "Anh trải đệm dưới đất."
"Không được, bây giờ là mùa đông."
"Chậc." Đường Miện bực dọc ném người lên giường, lùi lại một bước, "Anh ngủ sofa, em qua phòng ngủ phụ ngủ đi."
"Nhưng..."
"Đào Đào, nghe lời."
Cuối cùng vẫn không thắng được anh, tôi nằm trên chiếc giường thấm đẫm mùi hương nam tính của anh, chỉ thấy toàn thân không được thoải mái.
Tại sao một Beta như anh lại có tính xâm lược thế nhỉ, thật sự không phải Alpha giả dạng đấy chứ?
Tôi nằm vào chăn, hít sâu một hơi.
Được rồi, thật sự không phải.
Giấc ngủ này không được yên ổn.
Trong mơ, Phùng Bách phát hiện mối qu/an h/ệ giữa tôi và Đường Miện, liều mạng không chịu ly hôn.
Hắn ép bố mẹ gây áp lực với tôi, còn kiện lên Cục Quản lý Liên minh.
Liên minh đến điều tra nguyên nhân ly hôn, phán quyết Đường Miện phạm tội phá hoại hôn nhân, muốn áp giải anh đi, làm tôi toát mồ hôi lạnh mà tỉnh giấc.
Vì h/oảng s/ợ mà quên bật đèn, tôi loạng choạng đi ra phòng khách, đầu gối va vào bàn trà, ngay khi sắp ngã thì một cánh tay đã ôm lấy tôi.
Rơi vào vòng tay vững chãi, tôi gần như bật khóc ngay lập tức.
"Sao thế?" Đường Miện vỗ nhẹ lưng tôi, ôm tôi vào lòng ch/ặt hơn, "Gặp á/c mộng à?"
Tôi không đáp, chỉ ôm ch/ặt lấy eo anh.
Nước mắt làm ướt đẫm lớp vải trên vai anh.
Đường Miện hiếm khi tỏ ra lúng túng.
Anh chỉ có thể ôm tôi ch/ặt hơn: "Đừng sợ, có anh ở đây rồi."
Anh thật sự không biết dỗ dành người khác, cứ lặp đi lặp lại hai câu đó.
Nhưng giọng nói trầm ổn còn hiệu quả hơn bất kỳ liều th/uốc nào, cảm giác lo lắng ẩn giấu trong lòng tôi bỗng chốc chẳng còn là gì nữa.
Hồi lâu sau, cơ thể không còn r/un r/ẩy nữa.
Tôi lại thấy hơi ngại khi ngẩng đầu lên.
Gặp á/c mộng mà đến đòi an ủi, lại còn trong tình trạng biết rõ anh có ý đồ với mình, lần này thật sự biến thành cố tình quyến rũ rồi...
Đường Miện không vạch trần tôi, đứng dậy rót một ly nước ấm, thản nhiên tách tôi ra khỏi cổ anh: "Dù anh rất tận hưởng việc em dựa dẫm vào anh, nhưng có thể cho anh biết đã xảy ra chuyện gì không?"
Tôi ngồi trên đùi anh, nhấp một ngụm nước, giọng buồn bã: "Tôi mơ thấy chúng ta bị phát hiện."
Đường Miện thở phào, nâng mặt tôi lên, trịnh trọng nói: "Bị phát hiện thì kết hôn, không có gì to t/át cả."
"Sau đó anh vì tội phá hoại hôn nhân người khác mà bị người của Cục Quản lý Liên minh bắt đi."
Hiếm khi thấy anh nghẹn lời, tôi tò mò nhìn thêm vài cái.
Kết quả lại bị anh bế lên: "Lo cho anh à? Vậy anh phải nỗ lực hơn, cố gắng để em mang th/ai con của anh trước khi bị phát hiện."
"Như vậy Liên minh sẽ khoan dung cho bố của đứa trẻ."
"Anh, anh nói bậy gì thế?!"
"Đùa thôi, đừng vì chút chuyện nhỏ này mà khóc." Đường Miện bật cười, cúi xuống hôn lên mắt tôi, "Anh cũng có chút bản lĩnh, ngay cả Ủy viên trưởng Liên minh đến cũng không làm gì được anh đâu."
Có bản lĩnh như thế, tiếc là mắt bị m/ù.
Trong lòng ổn định lại, cơn buồn ngủ dần ập đến.
Tôi do dự nửa giây, không còn kháng cự nữa, vùi mặt vào vai Đường Miện.
"Bế em về phòng ngủ nhé?"
Tôi lắc đầu.
"Vậy ngủ cùng anh."
Tôi nhìn cửa phòng ngủ chính đang đóng ch/ặt, không nói gì.
Đường Miện cười khẽ: "Ngủ trên người anh."
Nhưng nằm xuống mới thấy, chiếc sofa này thật sự quá hẹp đối với anh.
Tôi mím môi, hơi áy náy áp sát vào ngựk anh: "Xin lỗi."
"Xin lỗi cái gì?" Anh thản nhiên lên tiếng, "Nghĩ xem sau này nên bù đắp cho anh thế nào đi."
Chương 15
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook