Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- TÔI MỞ QUÁN ĂN TRONG GAME KINH DỊ
- Tôi Bán Cơm Hộp Đông Bắc Trên Chuyến Tàu Kinh Dị - Chap 6
13/04/2026 11:33
Tôi cười, vùng dậy khỏi giường và xắn tay áo lên. Ánh đèn của nhà bếp sáng lên trong đêm khuya: “Không cần đợi đến ngày mai, tối nay tôi sẽ làm đồ ăn đêm cho mọi người.”
Mỗi lần hộp nguyên liệu mở ra, tôi đều lén lút cất một ít vào không gian của mình. Vì vậy, bây giờ tôi có rất nhiều loại nguyên liệu.
Chiên hai quả trứng gà tròn, cho gừng băm và tiêu vào nước nóng rồi cùng lúc cho vào nồi đun sôi. Một lát sau, món súp trứng gừng tiêu màu trắng sữa đã ra lò, uống một ngụm cay ấm, xua tan cái lạnh khắp người.
Thịt xay được trộn với nước gừng hành để khử mùi tanh, khi gói thì cuộn thêm một ít trứng bắc thảo băm nhỏ, nhân thịt căng tròn, ú ụ. Nước dùng bốc hơi nghi ngút, những chiếc hoành thánh ngon tuyệt với lớp vỏ mỏng như lụa, xung quanh còn có rong biển, dầu ớt, hành lá xanh và tôm khô.
Một bát đầy ắp, toàn là hương vị của thế gian.
Tôi đẩy xe ra khỏi bếp, lũ q/uỷ trên tàu đang lạnh đến mức không ngủ được, đồng loạt bật đèn. Họ thò đầu ra, mắt sáng rực nhìn tôi.
Trong lúc mọi người đang ăn một cách ngon lành, một ông q/uỷ già, đói đến choáng váng trong toa giữa vẫn ngoan cố chống cự: “Tao không ăn! Hôm nay cho dù c.h.ế.t đói! Cho dù có nhảy khỏi tàu, cũng tuyệt đối không ăn đồ ăn của lũ chuột người làm!”
“Các người có còn là đồng chí mang ý chí kiên định không? Sao có thể bị dụ dỗ bởi một hai miếng ăn!”
“Mọi người quên hết m.á.u và nước mắt ngày xưa rồi sao? Lũ người đáng gh/ét đã g.i.ế.c đầu bếp Đại Tráng của chúng ta!” Gã kiên quyết không sống chung hòa bình với con người, lật ngược tay làm đổ bát súp trứng gừng tiêu của tôi, rồi cầm lấy chiếc bình giữ nhiệt định đ/ập vào đầu tôi: “Hỡi các đồng chí q/uỷ có cùng chí hướng, hãy cùng tôi diệt trừ loài người! Xung phong!”
“...”
Chuyến tàu K418 chìm vào im lặng sâu sắc, chỉ có tiếng lũ q/uỷ uống súp ừng ực vang lên.
Lâm Tiểu Đông chắn trước mặt tôi, lãnh trọn cú đ/ập bình giữ nhiệt của lão q/uỷ, không kìm được nổi gi/ận.
“Ông làm gì vậy! Cô ấy đâu phải người đã g.i.ế.c anh Đại Tráng! Có tôi ở đây, hôm nay không ai được đụng vào đầu bếp Hương Hương!”
“Tiểu Thanh, mau cho ông ta uống th/uốc gì đi, lão q/uỷ này lại lên cơn rồi!” Cậu ta ôm lấy lão q/uỷ đang gi/ận dữ gào thét, quay đầu cầu c/ứu cô y tá q/uỷ.
Cô y tá q/uỷ mặt tròn cười tủm tỉm, bưng chiếc bát sứ, múc một muỗng hoành thánh thịt tươi trứng Bắc Thảo nhét vào miệng lão q/uỷ: “Không cần cho th/uốc, ăn hai miếng là ngoan ngay thôi.”
“Khạc (nhai chóp chép) khạc (nhai chóp chép) khạc (nhai chóp chép)...”
Nhân thịt mềm mại cùng với trứng Bắc Thảo thơm ngon, cắn một miếng là tràn ngập vị tươi ngon. Lão q/uỷ bị hương thơm làm choáng váng, đôi môi khô quắt máy động vài cái.
Gặp q/uỷ rồi! Ch*t bao nhiêu năm, chưa từng ăn thứ gì ngon như vậy!
Cái miệng già sắc bén như lưỡi d.a.o của lão im bặt, ý chí cứng như thép của lão cũng chịu khuất phục.
Có vẻ như, con chuột người nhỏ bé này chưa làm điều gì x/ấu...
“Cho tao hai bát nữa, q/uỷ 70 tuổi có được giảm giá không?”
“...”
Tôi dở khóc dở cười, bưng một bát súp trứng và một bát hoành thánh từ xe đẩy ra đưa cho lão: “Mời ông ăn, người già, yếu, bệ/nh tật thì không tính tiền!”
Lão q/uỷ nhìn mu bàn tay tôi bị bỏng đỏ ửng vì súp trứng, có chút ngượng ngùng hừ hừ vài tiếng.
Lão do dự vài giây, cuối cùng cúi đầu kiêu ngạo xuống, ăn một cách ngon lành: “Con nhóc này cũng hiểu chuyện đấy (nhai chóp chép), coi như cô thức thời (nhai chóp chép)...”
Một chiếc chìa khóa bạc được gỡ ra từ chiếc cổ khô héo của lão, ném vào lòng tôi.
Trong sự nghi hoặc, giọng nói điện tử của hệ thống đã lâu không xuất hiện lại vang lên: “Chúc mừng người chơi Lê Uyển đã nhận được đạo cụ: Xe đẩy giữ nhiệt vô hạn.”
9.
Đếm ngược đến ngày thứ nhất của vụ t/ai n/ạn.
12h đêm nay là lúc tàu hỏa rơi xuống vực, tôi vẫn chưa nghĩ ra cách nào để sống sót và đến được thành phố G.
Ngày càng gần cái ch*t, trạng thái c.h.ế.t chóc của lũ q/uỷ trên tàu càng rõ ràng hơn.
Chuyến tàu càng ngày càng lạnh, bên ngoài cửa sổ là những cơn bão cát tung hoành, khung cảnh hư ảo dần trở nên hoang tàn.
Nghĩ đến cái c.h.ế.t đêm nay, tâm trạng của mọi người dường như cũng dần trở nên u ám, nặng trĩu.
Hôm nay trong hộp nguyên liệu có cà tím, lòng heo, thịt nạc, nấm hương. Tôi ngồi xổm trên sàn, vừa rửa vừa c/ắt nguyên liệu, phác thảo thực đơn hôm nay.
Bệ/nh q/uỷ Lý Quân cười hì hì đến phụ bếp, không ít con q/uỷ cũng đến toa ăn sớm để ngóng chờ.
“Hì hì, hôm nay là bữa cuối cùng của chúng ta rồi, tao phải ăn thật nhiều!”
“Bữa cuối cùng...”
Dương Tiểu Sơn nói điều kiện ở miền Tây rất khắc nghiệt, trên núi bão tuyết rất lớn, gác đêm rất dễ đói… Tôi thở dài một tiếng, đếm số tiền ki/ếm được từ việc b/án cơm hộp kể từ khi lên tàu, 10.000 tệ.
Sau đó, tôi đặt m/ua đủ các loại nguyên liệu trong cửa hàng. Hãy ăn một bữa thật thịnh soạn, coi như là tiễn biệt những người đã cống hiến để xây dựng miền Tây này.
Thịt chiên xù giòn ngoài mềm trong, lòng heo xào không b/éo, gà xào cay thơm ngon, sườn hầm mềm rục, thịt viên kho tàu đậm đà, thịt heo hầm miến dong mềm mại thơm ngon…
Thêm vài món chay để cân bằng dinh dưỡng, nấm hương xào khô, ngó sen xào chua ngọt, măng kho thịt băm, khoai tây thái sợi xào ớt…
Chương 11
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chapter 6
Chapter 7
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook