Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sắc trời dần tối, nội giám khuyên ta đi nghỉ ngơi.
Ta gạt xấp văn kiện đã ký xong sang một bên, bơm mực mới cho chiếc bút máy: "Không vội, sẽ còn có người đến tìm ta."
Quả nhiên, rất nhanh sau đó, một Tạ Tùy với sắc mặt âm trầm đã tìm tới gặp ta.
"Hoàng trưởng tử điện hạ, có phải ngài đã giao thiếu thứ gì đó không?"
Ta tỏ vẻ bừng tỉnh đại ngộ: "Ý ngươi là bộ thu tín hiệu sao?"
Tạ Tùy: "..."
Ta thản nhiên đặt bút máy vào ống cắm bút, nói.
"Bộ thu tín hiệu của tên lửa tinh tế là tính giá riêng."
Loại vũ khí tối mật như tên lửa tinh tế, người có thể thực sự tiếp xúc vốn chẳng có bao nhiêu. Tự nhiên cũng sẽ rất ít người biết rằng nó cần phải có bộ thu tín hiệu.
Quả nhiên, Tạ Tùy không thể kìm nén cơn gi/ận thêm nữa, hắn vén rèm, trực tiếp xông vào, cưỡng ép xoay ghế ngồi của ta về phía hắn.
"Lạc Nhân Cẩn, ngươi thực sự coi ta là kẻ ngốc nhiều tiền để bòn rút đấy hả?"
Khi nhìn thấy khuôn mặt ta, đôi mắt hung hăng của hắn bỗng nhiên thoáng chút ngỡ ngàng.
"Ngươi..."
Ta vắt chéo đôi chân dài, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Tạ Tùy.
Đôi mắt hắn rất sâu, cặp mắt hồ ly lạnh lùng đẹp tựa như sao trời.
Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy ta, biểu cảm của hắn bỗng trở nên có chút kỳ lạ.
Giọng điệu cũng bất giác mềm mỏng hơn.
"Bộ thu tín hiệu... nhà ngươi, bao nhiêu tiền?"
Tuy ta không biết tại sao thái độ của Tạ Tùy lại thay đổi như vậy.
Nhưng với nguyên tắc đã lừa là phải lừa cho trót.
Ta đẩy chiếc máy tính trên bàn đến trước mặt hắn.
"Giảm giá 20%, 50 triệu."
Tạ Tùy khàn giọng lặp lại một lần.
"50 triệu... Ha, Lạc Nhân Cẩn, ngươi là cường hào cư/ớp bóc đấy à?"
Tạ Tùy nghiến răng nghiến lợi nói, suýt chút nữa thì tối sầm mặt mũi.
Phó quan theo sát phía sau hắn tiến vào phòng, vội vàng thì thầm bên tai hắn.
"Ngài Thẩm phán, bình tĩnh lại đi ạ Liên minh chỉ cấp cho ngài kinh phí 50 triệu thôi, đã ứng trước phí bệ phóng và tên lửa rồi, ngài đã n/ợ nần chồng chất, địa chủ cũng chẳng còn lương thực thừa đâu ạ."
Ngón tay Tạ Tùy bấu ch/ặt vào mặt ghế của ta, nghiến răng:
"... Ta biết."
Hắn lại nhìn về phía ta.
"Hoàng trưởng tử điện hạ, nhờ phúc của ngài, kẻ hèn này sắp bị liệt vào danh sách n/ợ x/ấu của ngân hàng Liên minh rồi."
Nghe những lời của hắn, ta bất giác cau mày.
Chẳng lẽ mình ra giá hơi quá tay thật sao?
Động tác của Tạ Tùy chẳng thể gọi là thân thiện.
Tin tức tố Alpha cấp cao mang theo hơi thở áp bức cực mạnh.
Thị vệ trưởng bên cạnh ta cảnh giác nhìn chằm chằm vào động tác của hắn, thời khắc chuẩn bị bảo vệ ta.
Ta cứ thế ngẩng đầu, dùng đôi mắt phủ một tầng sương mỏng nhìn hắn.
"Sao thế, ngươi không làm được(1) à?"
Tạ Tùy: "... Được."
Chậc, hình như ta nghe thấy tiếng răng hàm của hắn bị nghiến đến g/ãy vụn thì phải.
(1) Nguyên văn "Hành" (行) vừa có nghĩa là làm được, vừa có ý trêu chọc bản lĩnh đàn ông.
Chương 15
Chương 14
Chương 8
Chương 13
Chương 18
Chương 30
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook