SAU KHI GIẢ MANG THAI, TA ĐƯỢC PHU QUÂN NUÔI BÉO

Viên Viên không biết đ.á.n.h đàn, không biết làm thơ, chữ viết cũng xiêu vẹo, nhưng hắn ngoan ngoãn, lễ phép, mỗi sáng đều tới thỉnh an.

Lão phu nhân hỏi gì hắn đáp nấy, chưa từng quanh co.

Bà cho hắn một đôi vòng ngọc.

Viên Viên không dám nhận.

“Thứ này quý lắm.”

“Cho con thì cứ cầm.”

“Có thể b/án không?”

Lão phu nhân ngẩn người.

Viên Viên vội giải thích:

“Con không b/án ngay đâu. Chỉ là nếu sau này nhà con lại bị dột…”

“Nhà cha mẹ con, Tiêu gia đã cho người sửa. Th/uốc chữa chân cho cha con cũng gửi tới rồi. Vòng này là của con, không cần b/án.”

Mắt Viên Viên đỏ lên.

Hắn quỳ xuống hành lễ, nghiêm túc nói:

“Tổ mẫu, người thật tốt. Sau này con có món gì ngon cũng sẽ chia cho người.”

Lão phu nhân bật cười thành tiếng.

Trong Tiêu phủ, ngoài lão phu nhân, người thân thiết nhất với Viên Viên là A Châu, nha hoàn được phân tới hầu hạ hắn.

A Châu hoạt bát, biết Viên Viên thích ăn nên thường mang món mới từ bếp về. Viên Viên không coi nàng là người hầu, có gì cũng chia đôi.

Chỉ có qu/an h/ệ giữa hắn và Tiêu Dục vẫn không mặn không nhạt.

Ban ngày Tiêu Dục bận việc, tối mới trở về. Hai người ngủ cùng phòng để tránh lão phu nhân nghi ngờ, nhưng mỗi người một chăn, giữa giường đặt một chiếc gối dài.

Viên Viên rất biết điều.

Hắn chưa từng hỏi về Lục Thanh Hoài, cũng không quấy rầy Tiêu Dục. Mỗi ngày chỉ ăn uống, học quản lý sổ sách đơn giản và tính xem còn bao nhiêu ngày sẽ hòa ly.

Cho đến một buổi chiều, hắn vô tình nghe được cuộc trò chuyện của Phúc bá cùng A Châu.

Phúc bá đang kiểm tra danh sách đồ đạc.

A Châu hỏi:

“Công t.ử thật sự định ba tháng sau hòa ly sao?”

Phúc bá thở dài.

“Công t.ử đã bảo ta chuẩn bị khế nhà và bạc. Chuyện này chắc khó thay đổi.”

“Nhưng phu nhân tốt như vậy.”

“Công t.ử có người trong lòng.”

“Không còn cách nào sao?”

Phúc bá im lặng một lát.

“Trừ khi phu nhân có th/ai. Nếu có con nối dõi, lão phu nhân tuyệt đối không cho phép hòa ly. Công t.ử dù lạnh đến đâu cũng không thể bỏ mặc con ruột.”

Viên Viên đứng sau khóm trúc, trong tay cầm đĩa bánh đậu đỏ.

Hắn cúi đầu nhìn bụng mình.

Có th/ai.

Chỉ cần có t.h.a.i thì sẽ không bị đuổi.

Viên Viên không thật sự muốn giữ Tiêu Dục.

Hắn chỉ cảm thấy Tiêu phủ rất tốt.

Ở đây có cơm ăn, có điểm tâm, tổ mẫu thương hắn, A Châu cũng tốt. Cha mẹ vừa sửa được nhà, nhưng chân cha vẫn cần uống th/uốc. Nếu bị hòa ly, cho dù Tiêu Dục cho bạc, người trong thôn vẫn sẽ hỏi tại sao hắn bị nhà chồng trả về.

Cha mẹ nhất định buồn.

Viên Viên suy nghĩ suốt buổi chiều.

Đến tối, hắn lén hỏi A Châu:

“Người m.a.n.g t.h.a.i thì thế nào?”

A Châu không nghi ngờ.

“Mấy tháng đầu chưa rõ. Sau đó bụng sẽ từ từ lớn lên.”

“Lớn đến đâu?”

“Bốn, năm tháng thì tròn như quả dưa nhỏ.”

“Còn gì nữa?”

“Thích ăn chua, buồn nôn, dễ mệt.”

Viên Viên gật đầu, ghi nhớ từng chữ.

Hắn không hiểu rõ chuyện phu thê.

Trong thôn, người lớn thường bảo song nhi ngủ chung giường với nam nhân thì có thể mang th/ai. Đêm ở lầu trà, Tiêu Dục đã ôm hắn cả đêm. Viên Viên nửa tin nửa ngờ, thậm chí còn nghĩ có khi trong bụng mình thật sự đã có một đứa bé nhỏ đến mức chưa ai nhìn thấy.

Nhưng nếu bụng chưa lớn, người khác sẽ không tin.

Tối hôm đó, hắn lén lấy một chiếc gối nhỏ, rút bớt bông, buộc bên trong áo.

Chiếc bụng chỉ hơi nhô lên.

Viên Viên đứng trước gương đồng nhìn hồi lâu, cảm thấy rất giống ăn no.

Sáng hôm sau, hắn mặc áo rộng tới thỉnh an.

Tiêu lão phu nhân nhìn hắn.

“Viên Viên, hôm nay con ăn sáng rồi sao?”

“Rồi ạ.”

“Ăn mấy bát?”

“Hai bát cháo, ba chiếc bánh bao.”

“Vậy sao bụng còn lớn hơn bình thường?”

Viên Viên căng thẳng ôm bụng.

“Không phải vì ăn no.”

Lão phu nhân đặt chén trà xuống.

“Vậy vì sao?”

Viên Viên nhớ lời A Châu, lập tức che miệng.

“Gần đây con thích ăn chua, đôi lúc còn buồn nôn.”

Ánh mắt lão phu nhân thay đổi.

“Thật sao?”

Viên Viên chột dạ gật đầu.

Lão phu nhân lập tức bảo Phúc bá mời đại phu.

Viên Viên hoảng hốt.

“Không cần đâu ạ.”

“Có b/ệnh phải khám.”

“Có lẽ… có lẽ còn quá sớm, bắt mạch chưa ra.”

Lão phu nhân từng trải, đương nhiên không dễ bị lừa.

Bà nhìn hắn hồi lâu.

“Vậy càng phải mời đại phu.”

May thay, đại phu quen của Tiêu gia hôm ấy đang khám b/ệnh ngoài thành, đến tối mới về.

Lão phu nhân đành dặn:

“Ngày mai bắt mạch. Hôm nay con nghỉ ngơi.”

Viên Viên sợ đến toát mồ hôi.

Tin tức được đưa tới cửa hàng tơ lụa.

Phúc bá đứng trước mặt Tiêu Dục, nói:

“Phu nhân có lẽ mang th/ai.”

Tiêu Dục đặt bút xuống.

“Ngươi nói ai?”

“Phu nhân.”

“Bao lâu?”

“Chưa biết. Lão phu nhân đã cho mời đại phu.”

Tiêu Dục im lặng.

Hắn cùng Viên Viên thành thân gần một tháng, mỗi đêm nằm cách nhau một chiếc gối. Đừng nói viên phòng, hắn ngay cả tay Viên Viên cũng chưa từng nắm t.ử tế.

Đứa trẻ từ đâu ra?

Tiêu Dục trở về sớm hơn thường ngày.

Viên Viên đang ngồi trong phòng ăn mận xanh.

Để diễn cho giống, hắn nhờ A Châu m/ua cả rổ. Quả đầu tiên vừa c.ắ.n đã chua đến nhăn mặt, nhưng thấy Tiêu Dục bước vào, hắn lập tức cố nuốt xuống.

Tiêu Dục nhìn chiếc bụng hơi nhô dưới áo.

Hắn chậm rãi ngồi xuống đối diện.

“Nghe nói ngươi có th/ai.”

Viên Viên không dám nhìn hắn.

“Có lẽ vậy.”

“Con của ai?”

Viên Viên lập tức ngẩng đầu.

“Đương nhiên là của ngài.”

“Vậy sao?”

Tiêu Dục tựa lưng vào ghế.

“Ta nhớ chúng ta chưa từng viên phòng.”

Viên Viên đỏ bừng mặt.

“Nhưng đêm ở lầu trà, ngài ôm ta.”

Tiêu Dục nhướng mày.

“Ôm nhau sẽ có th/ai?”

Viên Viên nhỏ giọng:

“Người trong thôn nói ngủ chung giường thì có.”

Tiêu Dục nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hắn, suýt bật cười.

Hắn đưa tay về phía bụng Viên Viên.

Viên Viên lập tức lùi lại.

“Ngài làm gì?”

“Ta muốn sờ con.”

“Không được.”

“Vì sao?”

“Con còn nhỏ, sờ sẽ đ/au.”

Tiêu Dục cố nhịn cười.

“Vậy ngươi phải bảo vệ cho tốt.”

Viên Viên thấy hắn không truy hỏi, lén thở phào.

“Ta sẽ bảo vệ.”

Danh sách chương

3 chương
5
05/08/2026 22:47
0
4
05/08/2026 22:47
0
3
05/08/2026 22:46
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu